Tác giả: Tử Tử Tú Nhi
Ngày cập nhật: 04:36 22/12/2015
Lượt xem: 1341720
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1720 lượt.
hắn.
“Nhìn anh như thế, là bỗng nhiên nhận ra anh rất đẹp trai sao?” Tôi lần đầu tiên phát hiện, hoá ra hắn cũng biết nói đùa, đừng mở mắt, tôi không muốn bị hắn nhìn thấu sự kinh hoảng trong mắt tôi.
“Anh nói là cho em về nhà một chuyến?” Tôi còn chưa xác định rõ ràng, nhìn hắn đầy mong chờ.
“Ừ, một tháng, nhiều nhất là một tháng!” Cuối cùng, hắn cam đoan nói.
Tôi bỗng chốc trợn to mắt, không thể nào, hắn thật sự cho tôi về nhà!
“Mỗi ngày đều phải gọi điện thoại cho anh…” Nhìn biểu tình hưng phấn của tôi, hình như hắn rất khó chịu, mất tự nhiên bổ sung thêm một câu.
“Được!” Tôi rành rọt nói, chỉ cần có thể trở về, chuyện này có xá gì đâu?
“Anh… có chuyện gì à?” Tôi có nên nói cho hắn biết việc ông nội hắn đã tới đây không?
“Em đang quan tâm đến anh đấy à?” Đường Diệc Diễm buông đũa, nhìn tôi một cách rất chăm chú.
“Chỉ là tò mò thôi!” Tôi cố ý lạnh lùng nhắm mắt lại, trong lòng cũng thấy kỳ quái tại sao lại đi hỏi hắn như vậy. Đưa một miếng thịt vào miệng, nhưng tôi lại cảm thấy quá nhạt nhẽo!
Tiếp theo chính là im lặng, chúng tôi đều ăn cơm của mình, cũng không tiếp tục nói chuyện nữa. Chỉ là, Đường Diệc Diễm ngẫu nhiên toát ra một tia lo âu lại khiến cho lòng tôi phiền loạn. Gần đây làm sao vậy, cứ cảm thấy như có chuyện gì đó sắp xảy ra, trong lòng cứ bất an! Đường Diệc Diễm nói muốn đưa tôi trở về, tôi cự tuyệt thế nào cũng không được. Ngày hôm sau, đang lúc chuẩn bị xuất phát, hắn bỗng nhiên nhận được điện thoại, dặn tôi ở lại Thanh Viên, nói là ngày mai sẽ đưa tôi về, còn nhắc đi nhắc lại là tôi không được tùy tiện ra ngoài.
Tôi vẫn cảm thấy thần sắc của hắn rất quái dị. Hắn vừa mới đi được một lát thì tôi nhận được điện thoại của Việt Phong, anh ấy nói muốn gặp tôi. Nghĩ đến lời cảnh cáo của Đường Diệc Diễm, tôi do dự một lúc, nhưng rồi vẫn quyết định đi tới chỗ hẹn.
“Việt Phong…” Việt Phong đã chờ tôi ở quảng trường công viên.
“Tiểu Diệp!” Tôi vừa tới gần, Việt Phong bèn gắt gao ôm chặt tôi, vô cùng thân thiết hôn lên trán, lên môi tôi.
“Việt Phong!” Tôi có chút thẹn thùng đẩy anh ra, nơi này còn có bao nhiêu người.
“Sợ cái gì…” Việt Phong buồn cười, lại đặt lên môi tôi một nụ hôn, kéo tôi ngồi xuống ghế đá.
“Việt Phong, gần đây anh đang bận gì sao?” Tôi bất an nhìn anh, nói ra sự nghi ngờ trong lòng. Ngày đó anh bỗng nhiên xuất hiện ở yến hội, tôi đã cảm thấy toàn bộ thế giới dường như bất ngờ rối loạn.
“Tiểu Diệp, em chỉ cần tin tưởng chúng ta nhất định có thể cùng nhau ở một chỗ thì tốt rồi!” Việt Phong biến đổi thần sắc, ánh mắt rời đi, trốn tránh cái nhìn chăm chú của tôi. Tôi nhíu mày.
Hình như anh muốn nói điều gì đó nhưng lại thôi, tôi còn có thể tin tưởng anh sao?
“Tiểu Diệp…” Việt Phong dịu dàng xoa môi tôi, ánh mắt khẽ lóe lên: “Thực sự… vì em, anh có thể không cần bất cứ thứ gì, anh chỉ muốn cùng em một chỗ, bất luận thế nào, em cũng phải tin tưởng anh là thật lòng yêu em, được không?”
Dứt lời, ngón tay của anh nhẹ nhàng sát qua khóe miệng tôi, nhẹ nhàng hôn tôi, trằn trọc.
Tôi nhắm mắt lại. Không cần phải nghĩ nữa, tôi yêu Việt Phong, tôi nên tin tưởng anh ấy, cho dù trong lòng có hoang mang thế nào đi nữa, tôi cũng nên tin tưởng anh ấy.
“Tiểu Diệp, chúng ta từ từ suy nghĩ, sau này chúng ta sẽ đế nơi nào định cư được không?” Việt Phong chuyển đề tài, thoải mái ôm ấp, vỗ về tôi: “Còn nữa, sau này chúng ta có con, sẽ đặt tên cho đứa bé là Trần Ái Diệp được không?”
“Anh…” tôi rất ngạc nhiên, sao anh ấy bỗng nhiên lại nghĩ xa xôi như vậy. Nhưng tôi vẫn bĩu môi cổ động: “Ái Diệp, tên xấu quá, về sau đứa nhỏ nhất định sẽ oán chúng ta , nói chúng ta không có trách nhiệm, đặt tên lung tung!” Tôi chu miệng, ở trong lòng anh cười đến ngọt ngào.
“Vậy thì đặt tên là gì đây?”
“Em đang nghĩ mà… Hay là…”
Gió nhẹ nhàng thổi trên người chúng tôi. Hai người gắt gao dựa sát vào nhau, khát khao tương lai, một tương lai của riêng chúng tôi! Việt Phong, nếu như tất cả đều trở thành sự thật giống như những gì đã nói thì thật tốt biết bao!
Cùng Việt Phong ở quảng trường chơi suốt một buổi chiều, tôi vui vẻ trở lại Thanh Viên, nghĩ đến ngày mai sẽ được gặp lại ba mẹ, tôi quả thực cảm thấy hôm nay là ngày may mắn của tôi. Tất cả mọi việc đều thuận lợi, tâm trạng buồn bực suốt mấy ngày qua cũng tốt lên không ít!
Tôi cười cười, ấn mật mã khóa mở cửa, mùi rượu xộc thẳng vào mũi khiến tôi khó chịu nhíu mi, hương vị ghê tởm đó khiến dạ dày tôi lại bắt đầu thấy buồn nôn.
Tôi che miệng nôn khan. Vừa mới bước vào phòng, thân mình đã bị một người kéo qua, khuỷu tay chợt thấy đau.
“Đường… Diệc Diễm!” Trước mặt tôi là Đường Diệc Diễm người đầy mùi rượu, hung tợn nhìn tôi, lại một lần nữa siết chặt cổ tay của tôi.
“Đau quá…” Khớp xương truyền đến cảm giac đau làm tôi liều mạng giãy dụa, hắn lại phát bệnh thần kinh gì nữa đây, hắn hỉ nộ vô thường thật đúng là làm cho người ta cảm thấy khó lòng phòng bị!
“Đúng, người tôi thích chính là Trần Việt Phong, tôi yêu anh