Tác giả: Tử Tử Tú Nhi
Ngày cập nhật: 04:36 22/12/2015
Lượt xem: 1341760
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1760 lượt.
ờng Diệc Diễm nhìn tôi chằm chằm, tôi thật sự cảm thấy như đứng đống lửa, như ngồi đống rơm.
Bởi vậy, khi màn khai mạc chấm dứt, tôi gần như trốn ra khỏi đại sảnh bữa tiệc. Ngoài cửa, các xe sang trọng tập hợp lại, trong đám người hỗn loạn, tôi nhìn thấy kẻ giả nhân giả nghĩa kia. Hắn ôn hòa bắt tay mọi người, cười nói.
Là người như thế nào mới có thể không có một chút áy náy, tàn nhẫn hủy diệt một sinh mệnh, sau đó còn có thể thản nhiên sống như vậy.
Tôi phẫn hận cắn chặt môi dưới. Bên cạnh, có người nào đó gắt gao nắm lấy bàn tay dang run rẩy của tôi.
Giang Minh!
Hắn đứng bên người tôi, cùng ánh mắt của tôi nhìn về phía Đường Tỉ Lễ.
“Nhanh thôi, tất cả việc báo thù tội ác sắp kết thúc!”
Tôi quay đầu nhìn hắn, gió khẽ thổi khiến vài sợi tóc của hắn bay nhẹ, nét cười kiên nghị trên khuôn mặt kia khiến trái tim người ta đập nhanh. Ánh mắt chắc chắn giống như đêm hôm đó, cái đêm chúng tôi gắt gao cầm lấy tay nhau ước định đồng tâm hiệp lực!
Bây giờ là lúc tôi thực hiện nguyện vọng của mình!
“Giang Minh, tôi đang nghĩ, nếu ba năm trước đây tôi không nắm lấy tay cậu, cả hai chúng ta sẽ thế nào nhỉ?”
Khóe miệng hắn khẽ động. “Duyệt Duyệt, không giống như trước, nếu lựa chọn con đường này, vốn không có đường lui, càng không có nếu!”
Mười tám tuổi, hắn mới mười tám tuổi, vậy mà đã khiến người ta sợ hãi như thế. Năm đó, lựa chọn của tôi là chính xác sao? Người đồng minh này bắt đầu làm tôi cảm thấy… sợ hãi!
Một tiểu tử mới mười tám tuổi, giống hệt Đường Diệc Diễm năm đó, vô hình áp bách tinh thần của người khác!
Nếu một người ngay cả bóng dáng cũng làm cho người ta cảm thấy cô đơn, vậy thì linh hồn của người đó sẽ còn tịch mịch đến thế nào đây?
Tôi nhấp một ngụm rượu trái cây, nhìn bóng người đang đứng ở góc quầy bar, một người đàn ông mặc âu phục tối màu, dáng vẻ rất quen thuộc.
Trước khi tôi vào quán bar này, anh ta đã ở đây. Tuy rằng mặc trang phục tối màu, nhưng anh ta lại như một điểm sáng, hấp dẫn ánh mắt của mỗi một người nơi đây. Diện mạo của anh ta chắc là cũng không tồi, nếu không, sao tôi chỉ ngồi ở chỗ này có vài phút ngắn ngủi mà đã có mấy người phụ nữ đến tiếp cận anh ta, mặc dù sau đó tất cả đều mất hứng bỏ đi!
Mà tôi cũng phải chú ý tới người đó có lẽ là vì bóng dáng của anh ta khiến tôi nghĩ đến một người, một người được chôn giấu tận sâu đáy lòng, bóng dáng của người đó cũng giống như vậy, gầy yếu, cao lớn, cô đơn!
Người đàn ông kia lại uống thêm một ly rượu, tôi nhận thấy vẻ khó xử trên khuôn mặt của nhân viên pha chế, người uống rượu đến không thiết cả mạng sống như vậy, chắc cũng chỉ có thể đếm được trên đầu ngón tay!
“Trường học ở Trung Quốc cũng tốt mà, em còn chưa nói là không đi học nha, em chỉ là…” Qua Nhan liếc nhìn tôi, mím môi. “Anh Minh trở nên rất khác, em cảm giác được nếu em rời đi, em và anh ấy càng không thể ở cùng một chỗ !” Trong mắt Qua Nhan hiện lên một tia khổ sở!
Thì ra nha đầu này thật sự là…
Nhưng Giang Minh không thích hợp với con bé, Giang Minh đã thực sự thay đổi, bắt đầu trở nên không thể nắm trong tay, trở nên…
“Chị Duyệt Duyệt, chị giúp em được không? Giúp em nói với anh Minh để em học trung học ở đây, em nhất định sẽ cố gắng học tốt!”
Tôi khẽ thở dài, nếu không đáp ứng, nha đầu này cũng sẽ không chịu thỏa hiệp, cô bé này chính là quật cường như vậy. Bề ngoài tưởng chừng rất vô tư, nhưng trong lòng lại gắt gao nhận định một người!
“Chị Duyệt Duyệt!”
“Được rồi, chị sẽ giúp em nói!”
“Cám ơn chị Duyệt Duyệt!” Qua Nhan nhảy nhót ôm lấy tôi, dù sao cũng chỉ mới mười sáu tuổi, vẫn là một cô bé, bề ngoài thành thục như thế nào thì nội tâm vẫn là đơn thuần.
“Nhưng em phải hứa với chị, sau này không được tới quán bar, mỗi lần đều hẹn gặp ở những chỗ như thế này, em còn chưa trưởng thành đâu!”
“Ai bảo anh Minh thích nơi này cơ chứ… Nhưng mà, tuân lệnh!” Qua Nhan khẽ cười, hướng về phía tôi hành lễ.
Tôi buồn cười điểm nhẹ lên chóp mũi ôn bé. “Tiểu nha đầu…”
Qua Nhan ở bên ngoài chờ tôi, tôi đi vào trong toilet.
“Cô… Cô à!” Một giọng nói sợ hãi vang lên phía sau tôi, tôi nghi hoặc quay đầu lại.
Nhân viên quán bar đang nhìn tôi chằm chằm, lộ ra vẻ sợ hãi.
“Chuyện gì?” Tôi lạnh lùng nhìn anh ta, không thích người khác nhìn thẳng mình như vậy.
“Cô à, cô có thể đi theo tôi một lát được không? Đại khái là, cô quen biết với vị tiên sinh này đúng không!” Anh ta dẫn tôi tới quầy bar, người đàn ông vừa nãy đã say đến thảm hại, gục xuống bàn bất tỉnh nhân sự, trên người tất cả đều là mùi rượu gay nồng.
“Người này…”
“Là như vậy, chúng tôi gọi thế nào cũng vô dụng, nhưng… cô xem đi!” Anh ta cầm lấy di động đang đặt trên bàn của người đàn ông kia đưa cho tôi. “Tôi nghĩ đây chắc là cô phải không, cho nên…”
Hình nền di động đúng là ảnh chụp của tôi, ảnh tôi ngọt ngào cười, đầu hơi cúi, trong mắt lóng lánh tia sáng kỳ dị, tóc buộc thành đuôi ngựa ở sau người.
Đây là… Đây là ảnh chụp thời trung học của tôi.
Trái tim