Tác giả: Tử Tử Tú Nhi
Ngày cập nhật: 04:36 22/12/2015
Lượt xem: 1341761
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1761 lượt.
ốc trong bụng!
“Nếu Diệp Sương Phi tiểu đã có đảm lượng như thế, vậy thì hãy lựa chọn… hôn tôi hoặc là Đường quản lí, lưỡi hôn nha!”
Quả nhiên!
Lời nói của Giang Minh tựa như một trái bom phát nổ, trong phòng bỗng chốc yên tĩnh lại, tất cả mọi ánh mắt đều nhắm tới tôi.
Xú tiểu tử! Tôi phẫn hận trừng mắt nhìn cậu ta, siết chặt tay lại. Đường Diệc Diễm lại thản nhiên tựa lưng vào sô pha, nhấc ly rượu lên nhấp một ngụm, ung dung nhìn tôi.
Một bên là Trương Tuyết Ngưng với sắc mặt xanh mét.
“Nghĩ xong rồi chứ? Diệp tiểu thư!” Giang Minh hai tay ôm ngực, biểu tình tựa như mỏi mắt mong chờ!
“Thật sự là rất khó chọn, đều…”
Bắt đầu có những tiếng nói nhỏ sợ hãi. Tôi đứng phắt dậy, quyết định lựa chọn.
“Bành” Mười hai cốc bia nặng nề đặt trên mặt bàn, tôi lưu loát nhấc lên một cốc, ngửa đầu, từ từ uống…
Bốn phía vang lên những tiếng than khiếp sợ, tôi từng cốc từng cốc một uống cạn, nhìn Giang Minh trong mắt có kinh ngạc, còn cả ánh mắt phức tạp của Đường Diệc Diễm. Tôi khép mắt lại, càng dùng sức để uống!
Giang Minh, cậu muốn làm khó tôi phải không? Không có cửa đâu!
Mọi thứ trước mắt bắt đầu nghiêng ngả, ý thức cũng dần mơ hồ. Dòng bia đang nuốt xuống dường như dần chuyển động ngược lại, khóe miệng cũng đã tràn ra một ít.
“Ba” Tôi lại buông xuống một chiếc cốc rỗng nữa, lau quệt khóe miệng, nhíu mi, đang định tiếp tục cầm lấy một cốc bia khác thì tay lập tức bị đè lại. Trước mắt, Giang Minh dùng vẻ mặt chật vật nhìn tôi, hắn thở dài, yên lặng tiếp nhận cốc bia trong tay tôi, ngửa đầu uống cạn.
Mọi người đều tròn mắt nhìn hắn thay tôi uống hết số bia còn lại. Ai cũng không nói được tiếng nào.
“Tôi… đi trước!” Cảm giác khó chịu trong dạ dày làm tôi thấy không khoẻ, loạng choạng chen qua đám người, đi ra ngoài. Tôi mất thăng bằng lảo đảo bước về phía trước, bỗng có người tay mắt lanh lẹ đỡ lấy thân mình đang trượt xuống của tôi, ôm vào trong ngực.
Diệc Diễm, tôi nhìn đôi mắt màu nâu thẫm kia, ánh sáng trong đó khẽ lóe ra, lưu chuyển, vòng tay đang ôm tôi của anh bỗng buộc chặt thêm một chút, hơi thở nặng nề phất trên cổ tôi. Diệc Diễm, Diệc Diễm… nỗi chua xót trong lòng từng chút một lan tràn, tôi si ngốc cười, muốn nâng tay lên ôm anh, nhưng thân mình lại bị một lực khác kéo lại. Trên đỉnh đầu truyền đến giọng nói của Giang Minh: “Đường quản lí, tôi sẽ đưa thư kí của tôi về, không nhọc anh lo lắng!”
Bàn tay đang đặt trên lưng tôi nhanh chóng siết lại, sau đó suy sụp buông ra. Tôi bị Giang Minh mạnh mẽ ôm vào trong lòng, hắn đỡ lấy tôi, nghiêng ngả lảo đảo bước ra quán bar.
Gió đêm hỗn loạn mơn trớn hai má tôi, dạ dày lại cuộn lên, tôi đẩy Giang Minh ra, vịn vào tường nôn khan.
Nước mắt tràn ra khỏi khoé mắt.
Có người nào đó ở phía sau nhẹ nhàng vỗ lưng cho tôi, hắn thở dài: “Tội gì đâu, tội gì phải như vậy, Duyệt Duyệt!”
Buông tay, Đường Diệc Diễm cuối cùng vẫn buông tay tôi ra, vì không thương cho nên không cần!
Tôi thống khổ dựa vào tường, né tránh ánh mắt của Giang Minh, nghiêng đầu, khóc rống!
Diệc Diễm, anh vẫn là buông em ra!
Buông tay!
Từ hôm đó, Giang Minh không còn cố ý sắp xếp chuyện gì nữa, hắn cũng không tiếp tục làm khó tôi, ngoài công việc, tôi và Đường Diệc Diễm không tiếp xúc riêng lần nào.
Cuối cùng, kế hoạch nhiều năm qua cũng bắt đầu tiến hành. Đường Tỉ Lễ, tôi muốn ông nếm thử cảm giác đau đớn!
“Đây là thông tin tôi đã điều tra riêng về hắn, là công ty kinh doanh của hắn !” Giang Minh đưa cho tôi một tập tư liệu, quay chiếc bút sáng choang.
Tôi nhíu mi, nhận lấy tư liệu. “Đại diện pháp lý của Ánh Sáng là ai?” Tên của cô giáo!
“Không sai, đó là một người phụ nữ xinh đẹp ” Hắn khẽ gật đầu. Nhìn một loạt những tấm ảnh của cô giáo, khuôn mặt tôi trở nên xanh mét. Đường Tỉ Lễ, ông ta rốt cuộc đang làm cái quỷ gì vậy?
Cơ thể của tôi chợt cứng đờ. Giang Minh nói đúng, cô giáo nhất định sẽ bị liên lụy, nhưng nếu để cô biết người đàn ông mà cô yêu thương chính là thủ phạm đã gây ra cái chết của đứa cháu yêu quý, cô…
Đúng lúc này, di động lại vang lên, tôi lấy ra, kinh ngạc liếc Giang Minh một cái. Thật đúng là vừa nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đã tới. Trên màn hình hiển thị tên của cô giáo.
oOo
Trong quán cà phê ấm áp, cô giáo ăn mặc trang nhã, trên mặt vẫn là nét dịu dàng đáng yêu, ngay cả đôi mắt cũng tràn đầy nụ cười hạnh phúc.
Hạnh phúc? Hạnh phúc là nỗi đau cuối cùng!
Tôi ngồi đối diện với cô, bắt đầu khuấy cà phê trong cốc, nhìn cô.
“Tiểu Phi, cô gọi em ra như vậy không quấy rầy em đấy chứ!” Cô giáo khẩn trương nắm tay lại. “Có người nói cho cô biết, bây giờ em đang làm việc cho tập đoàn Giang Nguyên, một tập đoàn lớn, cô chúc mừng em!”
Có người?
Tôi thản nhiên cười: “Người cô nói là Đường Tỉ Lễ tiên sinh sao?”
“Là… anh ấy!” Vừa nhắc tới ông ta, mặt cô giáo bỗng hiện lên một chút ngượng ngùng, đỏ ửng cả lên. Cô khẽ gật đầu.
Cô giáo, nếu cô biết sự thật rồi, cô còn có thể cười đến thoải mái như bây giờ sao?
Tôi chua xó