XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cần Cù Bù Ngốc Nghếch

Cần Cù Bù Ngốc Nghếch

Tác giả: Lâu Vũ Tình

Ngày cập nhật: 03:34 22/12/2015

Lượt xem: 134761

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/761 lượt.

ết được. Nhìn chằm chằm vào cánh tay vắt ngang đây, cô đã thật thói quen, hoàn toàn thấy nhưng không thể trách.
Ở trong lòng yên lặng đếm ngược ba mươi giây, thật không ngoài ý muốn khi chân cũng gác qua đây luôn, hoàn toàn đè lên cô.
Người này……. là gấu koala sao?
Giường đơn của ký túc xá không thể so sánh với giường đôi ở chỗ của cô, cô sắp ngã xuống!
Đưa tay muốn bắt gấu Koala ôm dính trên người xuống, lại bất ngờ nghe được hắn mơ mơ màng màng nới mớ.
Thì ra không chỉ tướng ngủ của hắn khoa trương, ngẫu nhiên còn có thể nói mớ.
Nghe rõ hắn thì thào lải nhải cái gì, cô dịu dàng mỉm cười, đưa tay ôm lấy hắn “Ngu ngốc, tôi cũng vậy”.
Một câu nhỏ như vậy, đơn giản như vậy, lại khiến cho người ta tim đập thình thịch……
“Tôi thích chị , học tỷ…..”






Cô nghĩ, cô nhất định là điên rồi, mới có thể phối hợp với hắn làm ra cái loại chuyện ngu xuẩn tới cực điểm này. Khi thời điểm đầu đông giá lạnh, còn nửa đêm đi đến Dương Minh sơn trang hóng gió!
Có thể ngắm được cảnh gì? Không biết, cô đang vội mà phát run. Cảnh đêm có đẹp hay không? Ai đâu rảnh mà chú ý tới cái đó, bận lau nước mũi còn không kịp nữa là!
Như thế rất tốt, suốt cả một đêm, cô chỉ biết mình xong đời!
Buổi sáng hôm sau thức dậy, cổ họng đau gần chết, còn phát không ra tiếng nào, chắc chắn là cảm nặng rồi, khiến cô đến ngay cả khí lực đi ra khỏi phòng cũng không có.
May mà kẻ đầu sỏ coi như cũng có lương tâm, đưa đón cô đi khám bác sĩ, toàn bộ hành trình đều chăm sóc rất cẩn thận.
“Uống thuốc không thể quên” Sau đó hắn lấy ra giấy stick note( giấy dán tiện lợi), nhớ lại thời gian uống thuốc bác sĩ nói, bốn giờ uống một lần, đem mỗi cái thời gian đều viết ra hết, nhắc nhở cô uống thuốc, mỗi lần uống xong thì tháo xuống, vì thế hắn biết cô còn một lần kia chưa uống.
Không cần nghiêm khắc như vậy đi……… cô há hốc mồm.
“Chị là bị cảm nặng” Bạn bè cô đến thăm bệnh, đều cười cô vì nguyên khuôn mặt cô bây giờ sưng giống như một cái đầu heo.
Nhìn cô nghẹt mũi, chảy nước mũi, dùng giấy vệ sinh lau tới cái mũi hồng hết, có đôi khi còn ho đến mức ứa cả nước mắt, ánh mắt sưng, miệng cũng sưng, cả người thoạt nhìn bộ dáng thật đáng thương, hắn thật khó mà không chột dạ áy náy a!
Ngày đó, sau khi hắn ngủ, vốn dĩ cho rằng cô sẽ về lớp học tiếp, còn tính rằng sau khi thức dậy sẽ đến lớp học tìm cô. Không nghĩ tới khi hắn tỉnh dậy lại là nằm gối trên đùi cô ngủ, mà cô thì ngồi ở trên giường của hắn đang nhỏ giọng nói chuyện điện thoại.
“Có điểm danh? Tớ phản ứng bình tĩnh? Nếu không thì muốn như thế nào? Điểm thì cũng đã điểm rồi, thét chói tai có ích lợi gì? Dù sao từ lúc tớ bắt đầu quen biết hắn, dạng xui xẻo gì mà chưa gặp qua……”
Nghe được mấy câu này, hắn chột dạ cực độ.
Đặng giáo sư không tùy tiện điểm danh, một học kỳ chỉ điểm hai lần làm bình thường thành tích, mà bình thường thành tích chiếm 30% trong tổng thành tích. Nói cách khác, học kỳ này cô tối thiểu đã bay mất 15% thành tích.
Sau đó, đến Dương Minh sơn trang, hai người đều lạnh đến nổi cả da gà, hoàn toàn không cảm thụ được đến cái gì là lãng mạn trong truyền thuyết.
Điều duy nhất đáng để ăn mừng là, hắn có thể ôm được cô, cũng bởi vì cô rất lạnh, run đến thật sự đáng thương, cho nên mới cho hắn ôm đi? Trên đường trở về, cũng có bị cô ôm, ôm so với bình thường còn chặt hơn, bất quá cái giá đắt phải trả là…………một trận cảm nặng.
Hắn cảm thấy chính mình thật không xong, vốn muốn bồi dưỡng một chút không khí lãng mạn, để cô có cảm giác hạnh phúc ngọt ngào, kết quả lại hại cô phát sốt chảy nước mũi.
“Ngẩn người cái gì?” Đồng Thư Nhã ăn cháo xong, liền thấy nét mặt nhăn mày nhíu của hắn, không cần đoán cũng biết hắn đang suy nghĩ cái gì. Cô hướng hắn vẫy vẫy tay, rồi vỗ vào giường ngủ bên cạnh mình, muốn hắn lại đây.
Quan Tử Cần một chút cũng không chậm trễ, ân cần đi tới “Chị muốn cái gì sao?”
Cô lấy tay sờ sờ cái trán, gương mặt của hắn. “Chỉ lo canh chừng tôi uống thuốc, cậu thì sao? Có khỏe hơn chút nào không?”
“Tôi khỏe rất nhiều!” Ngoài trừ một chút ho khan ra, cơ hồ không có triệu chứng gì. “Hiện tại người có vẻ thảm là chị”
Người này, chỉ cần nhắc đến chuyện cô sinh bệnh, gặp người liền nói: “Là tôi sai”
Chuyện yêu đương xấu xa cùng cảm mạo, tất cả đều bởi vì hắn dùng thái độ xấu hổ, nói ra những lời đầu không nâng dậy nổi với bác sĩ và bạn học của cô, là muốn mọi người nghĩ như thế nào a?
Cũng khó trách bạn học của cô muốn dùng vẻ mặt mập mờ giễu cợt cô: “Qúa độ ân ái, là muốn trả một giá đắt!”, “Sức mạnh tình yêu thật là vĩ đại, bị cảm nặng xổ mũi, biết là đường chết mà cũng dám đi!”
Hình tượng của cô, sớm muộn gì cũng có ngày bị hắn phá hư không còn một mảnh.
Nhưng, cho dù như vậy, vừa nhìn thấy nét mặt uể oải suy sụp của hắn, cô vẫn cứ mềm lòng một cách hồ đồ, mở miệng an ủi hắn. “Không có việc gì, vài ngày nữa sẽ tốt hơn thôi. Tới đây tâm sự với tôi!”
“Chị muốn tán gẫu cái gì?” Ngồi ổn định thật ngoan ngoãn, một bộ dáng chờ đợi chỉ th