Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Căn Phòng Nhung Nhớ

Căn Phòng Nhung Nhớ

Tác giả: Minh Tiền Vũ Hậu

Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015

Lượt xem: 1341312

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1312 lượt.

ều”. A Đức vỗ tay vợ, khẽ dỗ dành: “Em thấy đấy, anh vẫn nhớ phiên chợ hôm nay, không thể để lỡ chuyện”.
Thái Mãn Tâm đứng cách đó vài bước, hai tay đút tút áo, nhún vai, tự nhủ không nên nói xen vào.
“Xem hết rồi à?”. Chị Phương nhìn thấy cô: “Không có gì đáng xem đúng không”.
“Không ạ, rất thú vị”. Thái Mãn Tâm đáp.
A Đức quay người, tỏ vẻ kinh ngạc: “Là cô? Sao cô lại ở đây?”.
Chị Phương ngạc nhiên: “Hai người quen nhau?”.
Thái Mãn Tâm lục tìm trong ký ức: “Hình như là đã từng gặp”.
“Đám người chúng ta ở trong nhà hàng của anh Thành”. A Đức cười một tiếng: “Có điều cô chỉ nhìn A Hải, không chú ý tới tôi”.
Má cô nóng bừng, ngượng ngùng không nói lên lời.
“Đây chính là bạn gái của A Hải, một cô gái rất được đúng không?”. A Đức kéo tay chị Phương: “Anh đã nói với em, em còn nói chín phần mười là không phải nghiêm túc...”.
Chị Phương lườm A Đức, anh không nói tiếp nữa.
“Không phải, đừng hiểu lầm”. Thái Mãn Tâm xua tay giải thích: “Bọn em chỉ là bạn bình thường mà thôi. Anh Thành, A Tuấn và Giang Hải rất quan tâm đến em, đưa em đi thăm thú Đồng Cảng thôi”.
“Sao tự nhiên cô lại chạy đến đây?”. A Đức hỏi: “Lúc đầu bọn họ còn tưởng cô về Đam Hóa rồi, nhưng sau đó phát hiện đồ đạc của cô vẫn ở chỗ bà Lục”.
“Ở Đồng Cảng lâu quá rồi nên muốn đi đâu đó thôi ạ”. Thái Mãn Tâm thầm nghĩ. Bọn họ? Bọn họ là ai? Liệu anh có hỏi rốt cuộc mình đã đi đâu không hay là anh không hề quan tâm đến vấn đề này?
“Cô gọi điện cho A Hải đi”. A Đức nói: “A Tuấn nói điện thoại của cô ngoài vùng phủ sóng. Thì ra cô ở đây. Chả trách, mấy hôm trước cột thu sóng trên thị trấn bị bão đánh đổ, tín hiệu không ổn định”.
“Em nghĩ không cần đâu, một hai hôm nữa em về. Em đã để lại lời nhắn cho bà Lục rồi”.
“Vẫn nên gọi điện về, bà lão đâu có biết chữ, còn tưởng là giấy vụn nên vứt đi. Hôm qua tôi thấy lúc uống rượu, A Hải cứ rút điện thoại ra suốt, chắc chắn là lo cho cô lắm”.
Anh lấy thân phận gì mà lo cho em? Anh trai, bạn bè, người qua đường? Thái Mãn Tâm tự cười nhạo, đừng có tưởng bở nữa. Có lẽ anh chỉ lo cô sẽ gây ra phiền phức gì lớn hơn để tạo thêm áp lực cho anh.
Điểm này thì bây giờ đã rõ ràng. Chủ sạp hàng bên cạnh nghe nói bạn gái của Giang Hải đến đều kiếm cớ sang thăm dò, nhìn cô với ánh mắt tò mò hoặc bình phẩm.
“Đều là hàng xóm cũ”. Chị Phương giải thích: “Em đừng để bụng”.
Chị Phương tiếp tục sắp xếp sạp hàng. A Đức và Định Hải muốn đến vườn hoa quả hái xoài. Thái Mãn Tâm nổi hứng tò mò, cũng không muốn ở lại để bị mọi người vây quanh. Thế nên đã đạp chiếc xe chở hàng của A Đức, cùng hai anh em họ đi đến vườn xoài.
Từng hàng cây ăn quả thẳng tắp, tán lá tròn xoe, những chiếc lá xanh tươi, bóng mượt óng ánh dưới ánh mặt trời, giữa tán cây lấp ló những quả xoài xanh non, một số quả đã ngả màu xanh vàng.
“Những cây này cũng chỉ sáu bảy năm, sản lượng không cao lắm”. A Đức chỉ về phía bụi xoài cao lớn um tùm phía xa: “Bên kia đều là những cây đã mười mấy năm, sản lượng nhiều gấp đôi bên này. Trước đây bên ấy là của nhà A Hải. Sau đó cậu ấy học cấp ba ở Đam Hóa, cách xa quá nên nhượng cho người khác”.
“Vậy thì sống thế nào ạ?”.
“Mẹ cậu ấy mở một cửa hàng tạp hóa nhỏ. Hơn nữa A Hải tinh ranh lắm”. A Đức mỉm cười: “Có cái gì làm khó cậu ấy được?”.
“Anh ấy có chút gian tà quỷ quyệt”. Thái Mãn Tâm đánh giá.
A Đức bật cười: “Đúng rồi, lát nữa cậu ấy lái xe đến đón cô, nửa tiếng nữa là tới. Cô đến bến cảng bên đường chờ cậu ấy nhé”.
“Anh nói với anh ấy là em ở đây? Anh ấy nói thế nào?”.
“Cậu ấy nói thế cũng tốt, cứ ở đấy đi, yên tĩnh”.
Thái Mãn Tâm nhếch mép: “Anh bắt chước rất giống”.
“Cậu ấy là thế mà”. A Đức tỏ ra thấu hiểu: “Cuối cùng chẳng phải vẫn nói: “Bảo cô ấy đừng chạy lung tung, lát nữa mình đi xe sang”. Nói đi thì cũng phải nói lại, trước đây cậu ấy chưa từng đưa con gái đến thị trấn Bạch Sa”.
Lần này cũng không. Thái Mãn Tâm thầm nghĩ, là tôi tự chạy tới đây. Chắc chắn là anh ta lại nhíu mày khó chịu.
Thái Mãn Tâm chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ ngồi trên chiếc ghế băng ở bến sông Bạch Sa chờ Giang Hải đến. Nước sông lặng lẽ chảy trước mặt, không nghe thấy tiếng nước chảy, không nhìn thấy sóng gợn, chầm chậm đổ vào biển lớn. Có hai người trong vùng đi ngang qua, đặt quang gánh xuống chỗ mát nghỉ ngơi, chào cô một tiếng. Họ nói chuyện bằng tiếng địa phương, nghe thật thân thiết. Cô đeo tai nghe, cúi đầu nghe nhạc. Gió nóng ở lục địa không ẩm ướt, mát mẻ giống như ven biển, mồ hôi lấm tấm trên trán cô.
Nghe đi nghe lại bài Dũng khí - Chỉ cần một ánh mắt khẳng định của anh, tình yêu của em sẽ có ý nghĩa.
Là tình yêu ư? Thái Mãn Tâm tự hỏi. Cô không thể dùng tình yêu để định nghĩa cảm giác của mình với Giang Hải. Nhưng cô hiểu rất rõ mình rất nhớ anh, rất muốn nhìn thấy anh, thậm chí có thể vì tương lại không xác định mà thay đổi quỹ đạo sống của mình.
Đợi một lúc, một chiếc xe jeep đỗ trước bến cảng. Giang Hải đẩy cửa bước xuống, chào người bên cạnh. Thái Mãn Tâm đứng trước mặt anh, nghiêng đầu, nhìn dáng vẻ cau mày của anh, hoà


Polaroid