Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Căn Phòng Nhung Nhớ

Căn Phòng Nhung Nhớ

Tác giả: Minh Tiền Vũ Hậu

Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015

Lượt xem: 1341351

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1351 lượt.

sao?”.
A Tuấn cau mày, ngắm nghía Tề Dực từ trên xuống dưới: “Anh… anh là…”.
“Lão quái, anh là Tề lão quái”. Anh chuyển sang giọng địa phương Đam Hóa, nhắc đi nhắc lại hai từ “lão quái” nhiều lần.
“Lão quái…” A Tuấn không ngừng tìm kiếm trong đầu.
“Lão quái, cháu là lão quái?”. Bà Lục nghe thấy câu chuyện của hai người, run rẩy đứng dậy: “Để bà xem nào. A, đúng rồi. Cháu cắt tóc ngắn rồi? Còn nữa, kính của cháu đâu?”.
Tề Dực gật đầu, vuốt mái tóc ngắn: “Cháu làm phẫu thuật cận thị, bây giờ không cần đeo kính nữa”.
“Sao bỗng chốc lại thay đổi thế này? Không phải cháu và A Hải cùng học ở Bắc Kinh sao? Nó và A Mai không về cùng cháu à?”.
“Chúng cháu nghỉ hè sớm”. Trả lời mấy câu hỏi của bà, Tề Dực vỗ vai A Tuấn: “Cậu đã cao thế này rồi cơ à, cách lần gặp trước cũng tám năm rồi”.
Hai người ngồi dưới gốc cây gừa, Tề Dực để tay lên đầu gối: “Hai, ba năm nay anh đều ở châu Âu, chuyện của Mãn Tâm anh biết một chút. Lần này quay về là muốn thăm cô ấy, bà và xem cậu có cần giúp gì không. Thực ra cô ấy lựa chọn ở lại, anh đã biết là cô ấy sẽ khép mình”.
“Hồi ấy sau khi Mãn Tâm đi, em đã hỏi anh Hải là họ có liên lạc với nhau không. Anh ấy không nói gì, lại suốt ngày ở cùng những người phụ nữ chẳng ra sao. Có một lần bị em hỏi đến phát ngán, anh ấy liền nói: ‘Đừng hỏi nữa, cô ấy sẽ không bao giờ quay lại’. Em không biết Mãn Tâm ở Mỹ thế nào nhưng khi cô ấy quay lại, em rất ngạc nhiên”.
Tề Dực ấn khớp: “Mãn Tâm là người đã muốn gì thì nhất định sẽ làm. Cô ấy quá tự tin, lúc nào cũng nghĩ rằng mình có thể chịu đựng mọi thứ”.
“Anh thật sự muốn đến Việt Nam tìm cô ấy? Chỉ là vì Giang Hải nên mới quan tâm đến cô ấy sao?”. A Tuấn nói: “Thực ra, anh thích Mãn Tâm, đúng không?”.
Tề Dực im lặng không nói gì.
“Nếu anh ở lại bên cạnh cô ấy, có lẽ Mãn Tâm sẽ cảm động”. A Tuấn thở dài: “Nhưng anh nên biết, cô ấy không thể từ bỏ anh Hải. Anh cam tâm sao?”.
“Không sao cả. Anh cũng không nghĩ nhiều”. Tề Dực cúi đầu nhìn bóng cây: “Anh chỉ hy vọng cô ấy có thể nghĩ thoáng hơn, đừng nhớ mãi đến những chuyện đã qua”.
“Em cũng hy vọng như thế, chỉ là em không biết phải làm thế nào. Em đã từng khuyên cô ấy đừng đi tìm chị Mai. Trạm đầu tiên của Mãn Tâm có lẽ là Hội An”. A Tuấn viết một địa chỉ bằng tiếng Việt Nam: “Hàng xóm của A Trang nói đã từng gặp chị Mai. Em nghĩ Mãn Tâm đi tìm anh ta để xác nhận”.
Đây là lần thứ ba Mãn Tâm đến Hà Nội. Đối với cô thành phố này không hề xa lạ. Lúc tới nơi thì trời đã tối, cô đi qua phố cổ với ba mươi sáu phố phường giống như mê cung rồi chọn một nhà nghỉ để ở. Căn phòng sáng và thoáng gió, mở cửa sổ gấp màu xanh lam là có thể nhìn thấy đường phố như mạng nhện. Cô tắm một cái, đi qua vài con đường rồi đặt vé xe Open Tour của Sinh Cafe.
Việt Nam là một đất nước dài và hẹp, xe bus đi xuyên từ nam ra bắc, sạch sẽ, thuận tiện hơn xe khách đường dài. Kế hoạch của cô là sáng ngày hôm sau xuất phát đi Hội An, tìm kiếm tung tích của A Mai.
Hai bên đường là hàng phở, hàng bò nướng. Cô chọn một nhà hàng đông khách rồi ngồi xuống. Bà chủ không biết tiếng Anh, Thái Mãn Tâm ra hiệu bằng tay, chỉ vào bát phở bò của người khách ngồi bên cạnh. Thịt bò được xào tại chỗ, rất mềm và thơm, trộn lẫn với phở, rưới nước, cho thêm nước mắm, chua chua ngọt ngọt, ăn kèm với một đĩa rau sống nhiều màu rất mát. Thái Mãn Tâm như được quay về quãng thời gian lần đầu đến Đồng Cảng, cùng người dân trong vùng ngồi ăn trên chiếc ghế nhỏ bên đường, nghe tiếng xe máy chạy, ăn bún sì sụp.
Quay về nhà nghỉ, nói với nhân viên lễ tân sáng mai sẽ đi sớm. Cậu ta đang nghe nhạc, là giai điệu của một bài hát đang thịnh hành ở Hồng Kông nhưng lại là lời Việt. Thái Mãn Tâm mỉm cười: “Bài này tôi cũng biết, nhưng lời bài hát thì khác”. Chàng trai không hiểu tiếng Anh, cũng mỉm cười, ra hiệu sẽ đưa cô đi loanh quanh.
Cậu ta lái xe chở Thái Mãn Tâm vòng qua hồ Hoàn Kiếm, đến một quán kem được mọi người trong vùng yêu thích. Thái Mãn Tâm mua hai chiếc kem ốc quế, cùng cậu ta dựa vào xe máy, đứng bên đường nói chuyện. Gió đêm mát lộng, đường phố ồn ào náo nhiệt, từng đôi trai gái sánh bước bên nhau. Chàng trai chỉ tay vào người mình rồi lại chỉ vào Mãn Tâm, sau đó nói một câu tiếng anh chắp ghép: “Chúng ta cũng là một đôi”.
Thái Mãn Tâm nhớ tới A Tuấn, không nhịn được cười: “Cậu giọng hệt một cậu em trai của tôi, thích tán chuyện”.
“Thế nào là tán chuyện?”. Cậu ta hỏi.
“Ừm, trong trường hợp này thì có nghĩa là tìm cơ hội nói chuyện với con gái”.
“Thế thì có gì không tốt?”. Cậu ta không hề bận tâm: “Con trai thích nói chuyện với con gái, những cô gái xinh đẹp”.
Không biết hồi nhỏ cậu ta có đứng ở bên đường như thế này, huýt sáo với các cô gái xinh đẹp hay không? Thái Mãn Tâm quay chiếc kem ốc quế, lặng lẽ nhìn người đi đường. Các cô gái Việt Nam phần lớn là nhỏ nhắn, xinh xắn nhưng thân hình thì tròn trịa. Có người thanh tú, thướt tha, nếu mặc chiếc áo dài truyền thống thì sẽ rất duyên dáng. A Tuấn từng mang một bức ảnh của A Mai về. Khuôn mặt của cô ấy rất rạng rỡ, có lẽ vì đã từ


Teya Salat