Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Căn Phòng Nhung Nhớ

Căn Phòng Nhung Nhớ

Tác giả: Minh Tiền Vũ Hậu

Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015

Lượt xem: 1341345

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1345 lượt.

Hà Nội theo chỉ dẫn của chú Hưng, đến xưởng đồ gia dụng mà Nguyễn Thanh Mai đã từng làm việc, rồi lại đến vài công ty cô làm việc. Công ty cuối cùng nói cô đã yêu một anh bạn trai người Pháp làm việc ở ngân hàng, cả hai cùng vào Sài Gòn. Trong cao ốc Tân Hoa có rất nhiều ngân hàng, Tề Dực biết tiếng Pháp cơ bản, anh chỉ về phía quán cà phê ở cửa: “Tôi đến ngân hàng hỏi thăm, cô đến đó hỏi xem thế nào. Người Việt Nam thích uống cà phê, nếu A Mai thật sự làm việc ở đây thì nhất định là họ đã gặp cô ấy”.
Trong quán cà phê gần cao ốc Tân Hoa, phần lớn khách hàng là những nhân viên làm việc trong tòa nhà, đa số họ là những người trẻ tuổi có bằng cấp, tràn đầy sức trẻ. Không gian theo phong cách phương Tây trong quán so với vẻ ồn ào bên ngoài giống như hai thế giới hoàn toàn khác nhau. Thái Mãn Tâm gọi một cốc cà phê Việt Nam, cà phê pha phin, có đá. Cô nhân cơ hội nói chuyện với nhân viên, vẫn lấy cái cớ là một người bạn đã lâu không liên lạc có lẽ làm việc ở đây.
“A Mai...”. Nhân viên lắc đầu: “Trong tòa nhà này có rất nhiều cô gái tên là A Mai, họ Nguyễn cũng nhiều không kể xiết. Có điều tôi không biết tên đầy đủ của họ”.
“Cô ấy tên là Nguyễn Thanh Mai”. Thái Mãn Tâm lấy ảnh: “Đây là ảnh chụp nhiều năm trước. Nhưng chắc cô ấy không thay đổi nhiều”.
Nhân viên ngắm nghía bức ảnh hồi lâu nhưng vẫn lắc đầu: “Chưa gặp bao giờ, cô gái xinh đẹp thế này tôi sẽ không quên được đâu”.
“Tôi có thể xem một chút được không?”. Một người đàn ông mặc complet bước lại.
“Không vấn đề gì". Thái Mãn Tâm đáp lại, ngước mắt nhìn tấm thẻ trước ngực anh ta, là nhân viên của một tổ chức trong nước làm việc tại trụ sở ở Sài Gòn, tên còn được viết bằng phiên âm. Cô hỏi bằng tiếng Trung: “Anh quen A Mai?”.
“Ồ, thì ra cô cũng là người Trung Quốc”. Anh ta cười: “Thế sao cô lại có bạn học người Việt Nam”.
“A Mai đã từng học ở Bắc Kinh”.
“Chả trách”. Anh ta gật đầu: “Hơn hai năm trước chúng tôi làm ăn với một công ty Việt Nam. Cô ấy là phiên dịch của chúng tôi, nói tiếng Trung rất giỏi. Chúng tôi đã từng muốn mời cô ấy đến giúp nhưng về sau cô ấy thôi việc không làm nữa”.
Tề Dực gặp Thái Mãn Tâm trước cửa cao ốc. Anh xòe tay: “Không có thông tin gì”.
Cô mỉm cười giơ mẩu giấy trên tay: “Tôi biết cô ấy đã từng làm việc ở công ty nào”.
Hai người căn cứ vào địa chỉ tìm đến một công ty bất động sản ở ngoại ô. Quả nhiên Nguyễn Thanh Mai đã từng làm việc ở đó. Có điều hơn một năm trước đã nghỉ việc. Cô ấy học ở khoa tiếng Trung của một trường đại học ngoại ngữ trong vùng, sau đó được giáo viên hướng dẫn tuyển dụng, tham gia vào việc biên tập sách dạy tiếng Hán, đồng thời dạy thêm vào buổi tối.
Lúc về thành phố cũng là lúc lên đèn. Đi tìm suốt một ngày mà hai mắt Thái Mãn Tâm vẫn sáng rực, hai má đỏ ửng vì ốm. Tề Dực biết cô đang cố gắng gượng, trong lòng không khỏi lo lắng: “Bảy giờ chúng ta đến trường thì có thể họ cũng tan học rồi. Chi bằng quay về nghỉ ngơi, ngày mai qua đó sớm”.
“Không”. Cô kiên quyết lắc đầu: “Tôi không sao”.
Đúng như Tề Dực nói, hai người đến trường thì cũng đúng lúc tan học. Rất nhiều xe máy phóng ra đường, tiếng động cơ ầm ầm. Thái Mãn Tâm nhìn cánh cửa gần ngay trước mặt, trong lòng vô cùng lo lắng. Cô bất chấp dòng xe đông đúc, nhảy xuống đường dành cho người đi bộ, khó khăn di chuyển giữa dòng xe ùn tắc tới mức không có một khe hở. Tề Dực không để ý, lúc đuổi theo thì đã bị dòng xe chặn lại.
Thái Mãn Tâm lao sang đường đối diện, cách cổng trường vài mét. Học sinh tụm năm tụm ba đi thành hàng. Cô nhìn thấy rất nhiều người đang cúi đầu chào một người phụ nữ trẻ ở giữa, còn có người bập bẹ nói một câu tiếng Trung: “Tạm biệt cô giáo”.
Cô ấy có mái tóc dài màu nâu nhạt, đuôi tóc hơi xoăn, dáng người mảnh khảnh, thướt tha. Một chiếc xe ô tô đỗ bên đường, cô ấy mở cửa định lên xe.
Thái Mãn Tâm không kìm được nhảy lên một bước, bán tín bán nghi khẽ gọi một tiếng: “A Mai”.
Cô ấy sững người, dựa người vào cửa xe ngó nghiêng tìm kiếm. Tiếng gọi ấy bị đám học sinh tan học át đi, cô ấy không tìm được nơi phát ra tiếng gọi, đành phải ngồi vào xe.
Đèn xe bật sáng, Thái Mãn Tâm bất giác nheo mắt tránh luồng ánh sáng mạnh. Chiếc xe ấy đã khởi động, tiến về phía trước.
“Chờ một chút!”. Thái Mãn Tâm đuổi theo, đập tay vào đuôi xe: “Chờ một chút!”
“Mãn Tâm!”. Tề Dực thấy cô bất chấp chiếc xe đang phóng như bay trên đường mà không khỏi hốt hoảng.
Cô gái ngồi ở ghế lái phụ bật CD, giọng hát của Scorpions vang lên trong xe:
The wind will blow into your face
As the years pass you by
Hear this voice from deep inside
It’s the call of your heart
Close your eyes and your will find
The passage out of the Clark
...
Cô ấy ngân nga theo giai điệu: “Here I am, will you send me an angel”.
Người đàn ông lái xe mỉm cười hỏi: “Em rất thích ban nhạc này đúng không?”.
“Trước đây có mấy người bạn lập ban nhạc, họ rất thích, vì thế cho em nghe rất nhiều bài”.
“Trong đó có ý trung nhân của em?”.
“Anh nói xem?”. Cô mỉm cười uể oải. Qua gương chiếu hậu nhìn thấy