Tác giả: Minh Tiền Vũ Hậu
Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015
Lượt xem: 1341354
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1354 lượt.
ánh đèn rực sáng trên đường và khuôn mặt lúc sáng lúc tối của mình. Bỗng nhiên, cô nhìn thấy một hình bóng cao lớn, tuấn tú, trong thoáng chốc còn tưởng rằng mình bị ảo giác.
“Lão quái...”. Cô không kìm được quay đầu lại nhưng lại thấy anh dừng bước, quay người chạy về phía sau.
Tề Dực đã đuổi kịp chiếc xe, muốn quay lại gọi Thái Mãn Tâm nhưng phát hiện cô bị xe máy ép sát lề đường, loạng choạng sắp ngã. Anh dừng lại, chạy thật nhanh đến bên cạnh cô: “Cô không sao chứ?”.
“Cứ mặc kệ tôi, phía trước là đèn đỏ, nếu để lỡ sẽ không đuổi kịp nữa”.
Thái Mãn Tâm thở hổn hển, Tề Dực dìu cô dậy: “Đừng đuổi theo nữa, đợi đến ngày mai đi, tôi đưa cô về”.
“Mau đi đi, tôi không sao”. Thái Mãn Tâm định đẩy anh ra.
Tề Dực kéo cổ tay cô: “Được rồi, dừng lại ở đây. Cô muốn chạy đến ói máu mới cam tâm? Người ngồi trong xe là Nguyễn Thanh Mai, không phải là Giang Hải”.
Thái Mãn Tâm bất chợt quay đầu, sững người hồi lâu rồi gượng cười: “Dĩ nhiên là tôi biết, nhưng tôi tìm lâu như vậy rồi, không muốn để lỡ”.
“Chúng ta đã biết được thông tin về cô ấy, lẽ nào một ngày, một ngày cũng không đợi được sao?”. Tề Dực nhíu mày: “Nếu thật sự gặp được A Mai, thật sự biết được điều gì đó, cô không thể kiềm chế được cảm xúc của mình”.
Thái Mãn Tâm gạt tay Tề Dực: “Vì sao tôi phải kiềm chế? Lẽ nào tôi kiềm chế vẫn chưa đủ lâu sao?”. Cô kích động tới mức mắt ướt nhòa.
Cho dù anh ở bên em không rời xa nửa bước, em vẫn cô độc. Tề Dực nhìn Thái Mãn Tâm, trong lòng vô cùng xót xa. Một người đã đưa mình vào đường cùng như cô từ chối được cứu vớt. Bỗng nhiên anh cảm thấy bất lực, chỉ có thể sưởi ấm cô trong chốc lát sao? Vừa quay người, cô đã trở về thế giới vốn có, giống như mảnh đất khô cằn nứt nẻ, một giọt nước, một cốc nước, một xô nước cũng giống nhau, đổ xuống đó, trong nháy mắt sẽ khô cạn.
Anh không kìm được bước lên trước, đặt tay lên vai Thái Mãn Tâm, nhẹ nhàng ôm cô vào lòng. Cô vùng vẫy, cuối cùng gục vào vai Tề Dực khóc nức nở, nghẹn ngào nói: “Tôi giống kẻ điên, đúng không?”.
Tề Dực vuốt tóc cô, dịu dàng an ủi: “Không sao, chỉ là cô quá mệt thôi. Tôi đưa cô về, được không?”.
Anh ngẩng đầu, nhìn thấy một chiếc xe quay đầu dừng lại bên kia đường, cô gái ngồi trên ghế lái phụ mở cửa xe, hai tay đan chéo đặt lên nóc xe, tươi cười nhìn sang.
“Lên xe đi”. Cô vẫy tay: “Lão quái, lâu lắm không gặp”.
Tề Dực và Thái Mãn Tâm ngồi vào xe. Nguyễn Thanh Mai nói với người đàn ông lái xe vài câu, sau đó quay lại nói với hai người: “Em nói là gặp bạn cũ, lát nữa cùng hai người tìm chỗ nào nói chuyện. Anh ấy đưa chúng ta đến đó”.
Cô ấy dẫn đường đến một quán cà phê bài trí rất lịch sự. Ba người gọi cà phê pha phin và trà sữa lạnh.
“Bao lâu chúng ta không gặp nhau rồi nhỉ?”. Nguyễn Thanh Mai hỏi Tề Dực.
“Khoảng sáu, bảy năm gì đó”.
“Thật không ngờ sẽ gặp anh ở đây”. Cô cười trêu chọc: “Có phải là sự nghiệp thuận buồm xuôi gió?”.
“Anh nghỉ việc lâu rồi, bây giờ đi khắp nơi, làm việc khắp nơi”.
“Không ngờ anh đã trở thành dân lang thang không nghề nghiệp”. Nguyễn Thanh Mai nhíu mày, rồi lại cười: “Em tưởng chỉ có A Hải mới làm những chuyện như thế, anh thì tuân thủ quy tắc, một bước lên mây”. Cô lại quay sang nói với Thái Mãn Tâm: “Thế cô Thái đây làm việc ở đâu? Lẽ nào cô cũng cùng với anh ấy xông pha nam bắc?”.
“Tôi mở một nhà nghỉ ở Đồng Cảng, đồng thời giúp bạn bè dịch một số thứ”.
“Đồng Cảng?”. Nguyễn Thanh Mai nheo mắt, nhớ lại quá khứ: “Trước đây tôi đã từng đến đó, cô mở nhà nghỉ bao lâu rồi?”.
“Khoảng hơn hai năm”.
“Ồ... thế thì chắc là cô không gặp A Hải, bạn thân của tôi và Tề Dực”.
“Gặp rồi”. Thái Mãn Tâm cười nhạt: “Lần đầu tiên tôi đến Đồng Cảng là ba năm trước”.
“Ba năm trước tôi gặp A Hải ở Hà Nội, không ngờ...”. A Mai cúi đầu: “Bao nhiêu năm nay, tôi thường nhớ tới lòng tốt của anh ấy. Nếu không phải A Hải nhờ chú Hưng chăm sóc tôi thì lúc đầu khi từ Bắc Kinh trở về Việt Nam, tôi cũng không có chỗ dung thân”.
Thái Mãn Tâm muốn hỏi tiếp nhưng không biết phải mở miệng như thế nào. Tề Dực nhận ra vẻ do dự của cô, liền hỏi: “Những năm qua em thế nào? Năm ấy mẹ của A Hải mất, vì thế những chuyện khác bọn anh cũng không hỏi...”.
“Những chuyện khác nào?”. Nguyễn Thanh Mai vờ như không biết.
Tề Dực hỏi dò: “Nguyên nhân... em rời Bắc Kinh, lúc ấy có không ít lời đồn”.
Nguyễn Thanh Mai thở dài, ngồi xuống ghế sofa, một tay chống lên đầu: “Là em bảo A Hải đừng nhắc đến những chuyện này”.
“Xin lỗi, không nên nhắc lại những chuyện này”.
“Đã lâu như vậy rồi, có sao đâu”. Nguyễn Thanh Mai nhún vai: “Lúc nãy anh thấy rồi đấy, bây giờ em sống rất tốt”.
Thái Mãn Tâm không thể nói xen vào, ngồi khuấy cốc trà sữa trước mặt. Chỉ còn lại một ít đá trong cốc, dần dần tan thành chất lỏng đục ngầu.
“Anh biết đấy, em chính là đứa con riêng xuất thân không rõ ràng, sao em có thế vô trách nhiệm như thế, sinh ra một đứa trẻ không có bố?”. Nguyễn Thanh Mai đứng dậy: “Những gì mọi người muốn biết có lẽ là chuyện này. Em phải đi đây”.
Thái Mãn Tâm muỗn tiễn cô ra đ