Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Căn Phòng Nhung Nhớ

Căn Phòng Nhung Nhớ

Tác giả: Minh Tiền Vũ Hậu

Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015

Lượt xem: 1341339

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1339 lượt.

n khích hỏi thím cách làm bánh bí ngô rồi lại chạy ra ngoài cửa xem vịt quay tự làm, còn giơ tay cạnh lò nướng để thử nhiệt độ nhưng bị Hà Thiên Vĩ kéo lại.
Trông cô tràn đầy sức sống, tươi cười rạng rỡ nhưng trong lòng Hà Lạc lại cảm thấy bất an. Cô và Thái Mãn Tâm quen nhau đã lâu. Khác với một người đắm chìm trong mối tình đầu bao nhiêu năm không thể thoát ra được như cô, Thái Mãn Tâm là người lý trí, bình tĩnh, không để chuyện tình cảm ảnh hưởng đến mình.
Tuy nhiên, chính vì vậy nên Hà Lạc mới càng lo lắng hơn.
Cô còn nhớ lúc Thái Mãn Tâm gọi điện cho mình khi đang ở Đồng Cảng, giọng nói thật vui vẻ. Sự vui vẻ đó khác hoàn toàn với sự vui tươi hàng ngày. Sự vui vẻ đơn giản, không thể che giấu. Từng câu, từng chữ đều ẩn chứa nụ cười ngọt ngào. Nhưng trước khi rời khỏi Bắc Kinh, cô ấy đã nói: “Có gì phải buồn cơ chứ, nhất định mình có thể tìm được một người bạn trai tốt hơn, tốt hơn anh ta gấp trăm lần”. Sau vẻ bề ngoài ung dung ấy ẩn chứa nỗi buồn và sự không can tâm.
Hà Lạc mong rằng Thái Mãn Tâm khóc lóc trước mặt mình. nhưng cô ấy không như vậy. Cô ấy giấu giếm, kìm nén. Cô ấy từ chối bộc lộ niềm đau, từ chối tỏ ra yếu đuối, từ chối để tìm cảm khống chế. Cô ấy từ chối đánh mất bản thân nhưng cô ấy đã không thể quay trở về là chính mình.
Tối hôm ấy Hà Lạc và Thái Mãn Tâm ở phòng khách, mỗi người đều có tâm sự riêng. Mỗi khi nhà chú tụ tập như thế này, Hà Lạc càng không thể kìm được nhớ tới bố mẹ ở nhà, cũng nhớ tới Chương Viễn ở bên kia đại dương xa xôi. Nỗi nhớ nhung này càng trở nên rõ rệt trong đêm tối tĩnh mịch, không còn cảm giác nhói đau. Nhưng khi ánh trăng lặng lẽ bao trùm khuôn mặt, nhớ tới lúc anh dịu dàng ngắm nhìn mình, cảm giác tức ngực như bị đè nén, tim ngừng đập. Cô không ngủ được, nằm im không nhúc nhích, nghe thấy tiếng mở cửa ở phòng bên cạnh, nhìn qua cửa sổ, thấy Thái Mãn Tâm khoác áo bước ra hành lang, rút một bao thuốc trong túi áo.
Chú chó săn Labredor nghe thấy tiếng bước chân cảnh giác sủa vài tiếng, Thái Mãn Tâm bước lại vuốt ve nó.
“Hi, ông anh, nhanh như vậy đã quên em rồi sao?”. Cô lắc lắc điếu thuốc trên tay: “Là thứ này khiến mày không ngửi thấy mùi của tao sao? Hay là mày không thích mùi thuốc lá?”. Cô lùi lại hai bước: “Như thế này tốt hơn chưa?”.
Labrador vẫy đuôi, dụi đầu vào chân cô, quay người rồi nằm xuống bên cạnh cô.
Giữa đêm vầng trăng lên cao, tỏa ánh sáng vàng mờ nhạt.
Cô nhớ lại đã từng có một đêm như thế này, cô đi chân đất, men theo bờ cát. Hai chú chó bên đường sủa ầm ĩ. Anh ném một chiếc vỏ lon đuổi chúng đi, bước ra từ bóng tối của ngọn đèn.
Cô mặc chiếc váy màu lam nhạt, xách đôi dép xỏ ngón, phải nhảy từng bước nhỏ sau lưng anh thì mới có thể theo kịp bước chân của anh.
Chỉ có điều ánh trăng ngày hôm ấy sáng hơn, những đám mây trên bầu trời đều được nhuộm viền vàng bàng bạc, bóng của cây dừa đổ dài đến tận mặt biển mênh mông.
Đó là cái ôm đầu tiên, nụ hôn đầu tiên. Đó là ngày hè oi bức vĩnh viễn không muốn kết thúc nhưng lại biến mất trong nháy mắt.
Cô nghe thấy có người bước qua khu vườn, vội vàng giơ tay lau những vệt nước mắt trên má.
“Mãn Tâm, sao vẫn chưa ngủ?”. Hà Lạc gọi cô.
Cô quay mặt lại, khóe mắt vẫn còn đẫm lệ.
Cuối cùng vẫn không thể giấu được nỗi bàng hoàng và đau thương.






Rơi xuống vực sâu
Thái Mãn Tâm - Quá khử tiếp diễn
Dù anh trao cho em kim cương hay sắt gỉ, em cùng đã trả giá cho điều đó lâu rồi.
“Mình chưa kể cho cậu nghe toàn bộ sự việc xảy ra ở Đồng Cảng”. Thái Mãn Tâm khẽ gạt tàn thuốc: “Bởi vì mình cảm thấy tất cả rất hoang đường”.
“Dáng vẻ của cậu bây giờ quả thật rất hoang đường”. Hà Lạc giật điếu thuốc trên tay cô dụi đi: “Mình không quen Thái Mãn Tâm như thế này. Cô bạn thân cấp ba cùa mình đã từng nói với mình, nhớ một người thì nói ra, nêu buồn thì hãy khóc, như vậy khó lắm sao?”.
Ngày hôm sau là Black Friday[1'>, các cửa hàng thay nhau giảm giá để kích thích người mua. Thái Mãn Tâm cùng người nhà Hà Lạc đi mua sắm, vẫn cười nói giống như chưa từng xảy ra chuyện gì. Hôm sau cô quay về Washington. Lúc chia tay Hà Lạc lưu luyến không rời, không ngừng căn dặn: “Sau khi quay về không được hút thuốc nữa, cũng đừng đến quán bar uống rượu, cậu biết những thứ đó đều không tốt mà”.
(1) Ngày thứ sáu ngay sau lễ Tạ ơn.
“Được rồi được rồi, mình nhớ rồi, cô Hà ạ”. Thái Mãn Tâm mỉm cười ôm Hà Lạc: “Mình hứa với cậu, mình sẽ sống tốt, cậu yên tâm đi".
Cô làm xong thủ tục lên máy bay, ngồi trong phòng chờ, nhớ lại những lời dặn dò ân cần của cô bạn thân, trong lòng cảm thây ấm áp. Tuy nhiên, mỉm cười thật sự có nghĩa là khuây khỏa sao?
Trên màn hình ti vi bên cạnh cửa lên máy bay đang phát quảng cáo du lịch Florida[2'>, Key West[3'> ở phía nam đại lục Bắc Mỹ, mấy hòn đảo nhỏ nhấp nhô trên mặt biển giống như những viên ngọc, nối liền với lục địa qua cây cầu lớn bắc qua biển. Xe ô tô đi lại phía trên, hai bên là đại dương xanh biếc sóng vỗ dập dềnh.
(2) Florida là một tiểu bang thuộc mi