Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Canh Bạc

Canh Bạc

Tác giả: Kim Bính

Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015

Lượt xem: 1341973

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1973 lượt.

i trả tiền phí mới có thể đi vào, khách đánh bài liên tục không dứt.
Bốn tầng trở lên là nơi có đủ loại ẩm thực và phương tiện giải trí, rạp hát, cửa hàng mua sắm… cần cái gì cũng có. Khách sạn có hơn một ngàn phòng, giá cả phòng khiến người ta líu lưỡi không nói nên lời.
Nơi Dư Y làm việc là quán bar của sòng bạc, chế độ ban ca luân phiên mở hai mươi bốn giờ. Sau khi cô thay quần áo thì chạy tới quầy bar, đồng nghiệp đã muốn nổi giận, than phiền nói: “Cô mới đi làm có vài ngày, thiếu chút nữa là đến trễ!”
Dư Y nói xin lỗi, nhanh chóng tiếp nhận công việc trong tay cô ta, nghe thấy mấy đồng nghiệp bàn luận sôi nổi: “Hôm nay anh ấy muốn đi tuần tra một đợt, sau khi tiếp nhận coi như là lần đầu tiên anh ấy lộ diện. Tiếc rằng tiệc rươụ hai tuần trước anh ấy không có tham gia, bằng không thì chúng ta đã sớm có thể thấy anh ấy.”
Ông chủ của toà nhà giải trí này nắm giữ toà cao ốc sáu mươi tầng, có được sòng bạc cao nhất xa hoa nhất Singapore, độc quyền ngành giải trí của Singapore. Anh ta vẫn luôn giấu mặt ở sau màn, chưa bao giờ lộ diện, cho đến ba tháng trước anh ta mới hiện thân, hai tuần trước chính thức tiếp nhận quản lý.
Hôm nay là lần đầu tiên anh ta chính thức đi tuần tra. Nhiều xe hơi sang trọng đỗ ở bên ngoài Thế giới giải trí, đoàn người mặc âu phục đen, chỉnh tề đi vào. Cấp cao của Thế giới giải trí đã sớm kính cẩn đợi ở cửa, bước vào bên trong theo anh ta. Mỗi một chỗ đi qua đều có nhân viên làm việc ngừng lại, cung kính cúi đầu xuống, mọi người vừa khẩn trương vừa nghiêm chỉnh. Tiếng bước chân dần dần tới gần quầy bar, nhân viên phục vụ đều đã xếp thành hàng, mọi người nín thở nhìn anh ta từng bước một đến gần, nhịp chân vững vàng mạnh mẽ, ai cũng không dám nói chuyện.
Anh ta đi đến trước mặt Dư Y, cuối cùng thì dừng bước: “Lấy một ly rượu mang đến văn phòng của tôi.” Mắt anh ta nhìn về phía trước, bước đi nhanh.
Dư Y sửng sốt, dưới ánh đèn chói mắt, người vừa nói có bóng dáng cao lớn quen thuộc kia là người cô muốn nói chuyện yêu đương, vừa mới đi qua chỗ này!






Dư Y rót rượu ra, đang chuẩn bị đưa đến văn phòng thì đồng nghiệp bỗng nhiên nói với cô: “Để tôi đem đi cho, cô tiếp tục làm việc đi.” Nói xong thì đưa tay tới bắt lấy cái khay trong tay Dư Y.
Dư Y nhíu mày, vòng tránh đi tay của cô ta, đồng nghiệp sửng sốt: “Cô làm gì vậy, đưa cho tôi!” Lại muốn lấy về.
Dư Y quành qua cô ta, đi thẳng đến cửa thang máy, nói: “Người anh Nguỵ đã phân phó là tôi. Tôi sợ là tới lúc đó anh ta sẽ trách tội.”
Đồng nghiệp ở phía sau giậm chân tức tối.
Văn phòng của Nguỵ Tông Thao được thiết lập ở lầu bốn của sòng bạc, ngoài khu làm việc chính là khu khách quý. Một bên vách tường là một tấm kính một chiều trong suốt, có thể quan sát khu đánh bài bình thường của cả tầng lầu hai, trên năm trăm bàn đánh bài được bày ngăn nắp chỉnh tề. Cạnh mỗi bàn đánh bài đều có một cái cây cột trang trí, trên đỉnh cột trang trí là một bức hoa văn hình mây cát tường, diện tích che phủ cả bàn đánh bài, trên bức hoa văn có trang bị mấy cái camera giám thị mọi cử động của khách đánh bài. Cảnh tượng toàn bộ tầng hoa văn cảnh mây thật bao la hùng vĩ. Tất cả hình ảnh khách khứa tụ tập đều được truyền đến trên một bức tường khác của văn phòng.
Dư Y đột nhiên nhớ tới nữ bác sĩ hôm nay có hỏi cô một vấn đề: “Anh ta là một người đàn ông như thế nào?”
Dư Y suy nghĩ hơn nửa ngày, không thể nào dùng từ ngữ đơn giản mà tóm tắt anh. Người đàn ông này ngông cuồng tự cao tự đại, anh đã làm ra nhiều chuyện xấu đối với cô, nghĩ đến Dư Y liền bực tức ở trong lòng. Nhưng người đàn ông này cũng đã dùng phương pháp đơn giản nhất, trực tiếp nhất đối xử tốt với cô, luôn luôn khiến cho cô sinh ra đủ loại cảm giác kích thích. Không ai có thể gây cho cô loại cảm giác này, ngoại trừ Nguỵ Tông Thao.
Nhưng kích thích tình dục không thể hoàn toàn duy trì tình yêu. Căn bản là bọn họ không đủ hiểu biết lẫn nhau, bọn họ cũng chưa có chuẩn bị tốt để ở cùng với nhau. Một người coi ra lệnh như là thói quen, một người không thể tiếp nhận được mệnh lệnh một mực phục tùng “bạn trai”.
“Anh nói ‘nói chuyện yêu đương’, anh có hỏi qua tôi là có chuẩn bị sẵn sàng chưa hay không?” Cô không muốn cả ngày khóc sướt mướt khiến cho người ta chán ghét, hơi một tí là để tâm vào chuyện vụn vặt giận chó đánh mèo người khác. Cô hiểu được tất cả các lý lẽ này, nhưng mà càng hiểu rõ cô lại càng dằn vặt mâu thuẫn. Cô đã đẩy chính mình vào bế tắc, chỉ có tìm được lối ra thì cô mới có thể đi làm chuyện bản thân mình muốn làm. Cô không muốn buổi tối dây dưa với Nguỵ Tông Thao, ban ngày giống như người điên oán anh trách anh. Sớm hay muộn có một ngày ngay cả cô cũng chán ghét chính mình, huống chi là một người đàn ông tự cao tự đại như Nguỵ Tông Thao.
Cô đã không còn kiêu ngạo, cố gắng cúi đầu khuất phục, chuẩn bị đi làm những công việc mà cô thấy có chút mất mặt. Cô vì một người đàn ông mà đi gặp bác sĩ tâm lý, nói ra chẳng phải là ngay cả cha mẹ cô ở trên trời sẽ bay xuống cười n