Tác giả: Kim Bính
Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015
Lượt xem: 1341970
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1970 lượt.
tiếp tục.
Nữ bác sĩ lại cười nói: “Quá khứ đã là quá khứ, cô ấy tìm tôi chính là vì cố gắng loại bỏ quá khứ đã lưu lại dấu vết không tốt. Cô ấy hy vọng nhận thức một người đàn ông lại từ đầu, tiếp nhận theo đuổi của đối phương…” Nói tới đây, nữ bác sĩ như là bừng tỉnh, nhìn về phía Nguỵ Tông Thao hỏi: “Anh chưa từng theo đuổi cô ấy, phải không?”
Vẻ mặt Nguỵ Tông Thao hơi cứng ngắc, không nói được một lời, ngồi ngay ngắn trên sô pha. Nữ bác sĩ thật sự tò mò, giữa nam nữ không phải là bắt đầu từ theo đuổi sao, chứ còn có thể bắt đầu từ đâu? Khó có thể nào hai người chỉ nhìn vào mắt nhau, nửa câu thổ lộ đều không có, cứ như vậy mà ở cùng nhau?
Nữ bác sĩ duy trì đạo đức nghề nghiệp của mình, nhịn xuống tò mò không có hỏi ra miệng. Nhưng thật ra trước khi Nguỵ Tông Thao rời đi có chất vấn cô: “Cô dễ dàng bán đứng tư liệu của bệnh nhân, đây là cái cô gọi đạo đức nghề nghiệp sao?”
Nữ bác sĩ tức giận đến đau răng, cắn chặt răng cười nói: “Cô Dư đã từng nói qua với tôi, tính cách của anh có chỗ thiếu hụt, có lẽ sẽ tìm tới nơi này, cô ấy bảo tôi chớ có sợ hãi.”
Nguỵ Tông Thao bị Dư Y bức điên, nổi giận đùng đùng rời khỏi phòng khám. Đoàn người bước nhanh đi theo phía sau anh.
Anh ngồi vào trong xe, xe đi được nửa đường lại bỗng cười lên. Phong cảnh ven đường đẹp mê người, nơi nơi đều là màu xanh um mát rượi làm giảm bớt phần nào sức nóng cho thành phố này vào mùa hè nóng bức, ngay cả những buồn bực và tức giận của anh cũng đều bị nén xuống.
Anh bất thình lình hỏi Trang Hũu Bách: “Cậu có từng quen bạn gái chưa?”
Trang Hữu Bách sửng sốt, “Hả” một tiếng. Nguỵ Tông Thao hỏi anh ta: “A Tán và A Thành thì sao?”
Trang Hữu Bách lắc đầu. Nguỵ Tông Thao nói: “Phụ nữ thật phiền phức, các cậu phải thật cẩn thận.”
Anh sẽ cho Dư Y một cơ hội, cho cô một chút thời gian nữa. Chỉ vì đây là bắt đầu từ đầu, không có ngẫu nhiên gặp gỡ tám năm trước, không có điều bất ngờ ở Campuchia, càng không có sự ép buộc lúc ở Nho An Đường, anh và Nhạc Bình An cũng không có quen biết. Dư Y sẽ không có khúc mắc gì với anh, cô ấy sẽ không bao giờ vì khoan dung chính mình mà giận chó đánh mèo người khác nữa. Sự bắt đầu của bọn họ có lẽ sẽ rất nhạt nhẽo, nhưng anh vẫn luôn bị dục vọng hấp dẫn như cũ, anh sẽ muốn cô nội trong thời gian ngắn nhất, nhưng tất cả sẽ tuần tự tiến hành từng bước. Làm sao mà anh lại yêu thích một cô gái thích đùa giỡn tâm trí như vậy?
Gần đây Dư Y rất đào hoa. Đồng nghiệp nam thường xuyên mời đi ăn, nữ đồng nghiệp thì coi cô như cái đinh trong mắt, thường nói xấu ở sau lưng là cô độn mút vào ngực, lấy vải bó eo. Dư Y vô tình nghe được, im lặng cảm ơn các cô ấy đã khen ngợi.
Hôm nay lại nhận được một bó hoa hồng, không nhiều không ít chín mươi chín cành, vẫn không có tấm thiệp, không biết là người nào giấu tên đưa tới. Nữ đồng nghiệp khinh thường nói thầm: “Không phải là tự cô ta tặng cho bản thân mình chứ!”
Dùng một bó hoa hết lần này đến lần khác, tiết kiệm đồng thời có thể khoe khoang. Nữ đồng nghiệp cố gắng tìm kiếm đoá hoa héo rủ, chỉ thấy toàn là cành cành tươi mới, nở rực rỡ.
Đương nhiên Dư Y có đối tượng nghi ngờ, hơi khó tin một chút, mỗi ngày tặng hoa trong suốt một tuần, người cũng không hiện thân. Anh ấy có thể nhẫn nại như vậy?
Đang lúc ý nghĩ hiện lên ở trong đầu cô, âm thanh líu ríu ở chung quanh nhất thời biến mất. Đồng nghiệp đụng vào cánh tay cô một cái ra hiệu cho cô đứng nghiêm chỉnh. Dư Y ngẩng đầu thì thấy Nguỵ Tông Thao bước vào cửa đi tới, Trang Hữu Bách và A Tán đi theo ở đằng sau. Các đồng nghiệp cùng kêu lên: “Anh Nguỵ.”
Môi Dư Y giật giật theo, thấy Nguỵ Tông Thao bỗng nhiên dừng bước, đúng lúc đứng ở trước mặt cô, liếc mắt nhìn hoa hồng bên cạnh quầy bar, hỏi: “Cô tên gì?”
Dư Y sửng sốt, nhất thời không có phản ứng lại. Nữ đồng nghiệp ở bên cạnh đã tiến lên giành nói: “Anh Nguỵ, cô ấy là Dư Y, tôi tên là Ngô Văn Ngọc.”
Nguỵ Tông Thao liếc Ngô Văn Ngọc một cái, hơi gật đầu, đi về phía trước, nói: “Cô Dư, đưa rượu đến văn phòng của tôi.”
Dư Y bưng cái khay giống với lần trước đi đến văn phòng ở lầu bốn. Nguỵ Tông Thao đang cúi đầu làm việc, chỉ chỉ cái bàn kêu cô để xuống, còn nói: “ Quầy rượu của văn phòng còn chưa có thêm vào. Cô thay tôi đi lựa chọn một ít, chọn xong thì đưa tới cho tôi.” Anh đóng tài liệu lại, hỏi: “Cô Dư cảm thấy phong cảnh làm việc ở nơi này như thế nào? Tôi vừa mới tiếp nhận, sẽ tiến hành một ít cải cách nhỏ, về mặt tiền lương và phúc lợi cũng sẽ có thay đổi.”
Dư Y rời khỏi văn phòng, cửa đóng lại, tim còn đập “bùm bùm”, hai má chẳng biết tại sao lại đỏ lên, khoé môi bất giác cong lên. Cô chạy về tới quầy bar thì lập tức nhận được ánh mắt châm biếm. Ngô Văn Ngọc tiếp tục nói chuyện phiếm với người khác: “Tôi đã hỏi thăm từ lâu, ông lão Nguỵ vì bồi dưỡng anh Nguỵ nên luôn để cho anh ấy làm việc ở phía sau màn. Bên cạnh anh Nguỵ đều là người tài giỏi. Một người tên là Chu Thế Thành, trước kia từng tham gia thi đấu vua bài, sau đó từng làm viêc ở trong sòng bài của chúng ta. Trang Hữu Bách là trợ thủ đắc lực kiêm vệ sĩ của