XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Canh Bạc

Canh Bạc

Tác giả: Kim Bính

Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015

Lượt xem: 1341949

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1949 lượt.

nhìn cô một lúc lâu thì đột nhiên cười lớn một tiếng, ôm cả người cô vào trong ngực, không để cho cô đụng phải mặt đất lạnh như băng, liên tục hôn cô, nói: “Đứng ở bên cạnh anh, anh sẽ luôn cho em một nửa tiền thắng được.” Anh mạnh mẽ thúc vào, Dư Y lại khẽ kêu lên.
“Chỉ cần em từ này về sau đứng ở bên cạnh anh, cái gì anh cũng đều cho em!”
Chỉ cần em không bỏ đi!
Dư Y cam chịu, ôm chặt lấy anh, cố gắng chịu đựng từng cái thúc sâu vào mà anh mang đến. Thì ra là cô rất muốn anh, nghĩ đến đã muốn quên đi rất nhiều chuyện, cô yêu mỗi lời ngon tiếng ngọt của người đàn ông này, bởi vì anh vừa độc tài vừa tàn nhẫn, vừa tự cao tự đại, lời nói thật lòng của anh nói ra sẽ rất rung động!
Dư Y thức dậy, ánh mặt trời thật chói mắt, chắc là đã đến giữa trưa. Cô không động đậy, Nguỵ Tông Thao còn đang ghé vào sau lưng cô, thường thường hay hôn cô một chút, bàn tay ôm lấy ngực của cô không chịu buông ra, không muốn rời đi.
Giọng nói Dư Y khàn khàn, uể oải: “Mã Đế Na nhất định là đang tìm em khắp nơi, anh thức dậy nhanh lên.”
Nguỵ Tông Thao hôn bả vai của cô: “Không.”
Dư Y lại nhắm mắt nghỉ ngơi một hồi, trong ngực rất ấm áp, cô cũng không muốn rời đi. Không biết qua bao lâu cô mới mở to mắt ra, nói: “Nguỵ Tông Thao, Smith bây giờ thế nào rồi?”
“Trước tiên đừng đụng tới ông ta.” Nguỵ Tông Thao ôm lấy Dư Y, dưới ánh mặt trời, thân hình này loang lổ vết hồng. Anh cong môi lên, mò lấy túi mua sắm ở trên mặt đất, lấy ra một bộ quần áo, nói: “Mặc nó vào, còn có một Ngô Văn Ngọc nữa.”






Cái váy tối hôm qua bị xé nát. Dư Y nhớ rõ ràng khi vào thang máy thì váy vẫn còn mặc ở trên người, sao lại bị huỷ như thế này? Cô có ấn tượng rất mơ hồ.
Lúc thay quần áo cô thuận miệng hỏi một câu. Nguỵ Tông Thao im lặng một lát rồi nói: “Lần sau sẽ biểu diễn lại.”
Dư Y liếc trắng con mắt, sau khi thay váy thì cô chạy vào toilet, chạy đến trước mặt Nguỵ Tông Thao, ôm lấy anh, nhón chân lên hôn một cái. Nguỵ Tông Thao nâng cổ cô lên, khiến nụ hôn này trở nên sâu hơn.
Buổi chiều ngày hôm qua Dư Y ngủ đến mơ mơ màng màng, khi tỉnh dậy thì phát hiện tay chân của mình rốt cuộc đã khôi phục lại sức lực. Mã Đế Na và A Thành vẫn chờ ở bên ngoài phòng ngủ. Dư Y thay váy, chải đầu một chút liền rời đi, vẫn không có thời gian quan sát tầng sáu mươi thần bí này.
Lúc này đây cô đi ra khỏi phòng ngủ, phát hiện mình không rõ phương hướng. Cô không biết lối đi trước mặt được coi là hành lang hay là đại sảnh. Cô nhìn không thấy ranh giới.
Ngô Văn Ngọc hết hồn, biết bản thân mình đã gặp rắc rối. Cô ta vừa khóc vừa trả lời, mỗi một âm tiết đều run rẩy, trên người đã sớm ướt đẫm mồ hôi, trang điểm trên mặt không biết đã trở thành cái dạng gì. Sau đó bên trong lại bị bóng tối vùi lấp, cô ta liều mạng di chuyển về phía cửa, gào thét nhưng không ai để ý tới. Cô ta ngã bò trên đất lại đứng lên, không biết qua bao lâu thì cô ta bị người xốc lên, rốt cuộc được mang ra khỏi căn phòng tối tăm này.
Ngô Văn Ngọc hỗn loạn, cho đến khi cô ta tỉnh táo lại thì phát hiện mình đã được đưa tới một nơi đã từng đến.
Cả một mặt là bức tường bằng kính, cả một mặt kia là bức tường theo dõi, xa xa còn có một quầy rượu. Ngày hôm đó cô ta nhận được điện thoại, Nguỵ Tông Thao kêu cô ta thông báo cho Dư Y đi đưa rượu. Cô ta đã tự quyết định bưng rượu đến văn phòng, vốn là còn muốn đem chai rượu để lên quầy rượu, ai ngờ lập tức bị Nguỵ Tông Thao lạnh giọng quát kêu ngừng lại. Cô ta ngay cả nhìn cũng không dám nhìn, ngày đó chợt nghe Nguỵ Tông Thao tuôn ra một chữ “Cút”. Cô ta run rẩy một chút, lập tức bỏ chạy ra ngoài, thề không bao giờ đưa rượu đến nữa. Thế nhưng chỉ vài ngày ngắn ngủi, cô ta lại tới nơi này nữa.
Nguỵ Tông Thao đang đứng trước bức tường kính nhìn xuống dưới lầu. Hôm nay đại hội vua bài đã bắt đầu, mây cát tường màu vàng đã bị lấy đi, tám mươi bàn đánh bài đã được xếp ngay ngắn ở đó. Ở mỗi bàn đánh bài đều có bảy đến mười người ngồi, giám thị đang đi tới lui tuần tra. Bốn phía đều có đặt máy quay phim, đài truyền hình đang quay trực tiếp.
Ngô Văn Ngọc ngã trên mặt đất, ngửa đầu nhìn về phía bóng lưng của Nguỵ Tông Thao, luống cuống vội vàng run giọng giải thích: “Anh Nguỵ, anh Nguỵ, tôi thật sự không biết mà!” Cô ta khóc sướt mướt: “Ngày hôm qua quầy bar bề bộn nhiều việc, điện thoại là do tôi tiếp, tôi kêu Dư Y đi đưa rượu lên, thật sự không ngờ sẽ xảy ra chuyện như vậy, tôi nghĩ là Dư Y tự nguyện, tôi cũng sợ đắc tội với ông Smith vậy!”
Giọng nói của cô ta chân thành khẩn thiết, vừa nước mắt vừa nước mũi, chống trên mặt đất không ngừng kêu oan: “Điện thoại là từ bộ phận khách sạn gọi tới, tôi không biết vì sao bọn họ muốn lừa người ta, tôi thật sự cái gì cũng không biết!”
Ngô Văn Ngọc cho rằng gặp chuyện không may thì có lẽ Dư Y báo cảnh sát, hay là ông Smith tới khiếu nại, cho nên cô ta mới bị giam giữ một đêm. Cô ta nghĩ rất rõ ràng, chỉ cần cô ta khăng khăng chắc chắn việc này không quan hệ với mình thì cô ta sẽ không có chuyện gì.
Cô ta đang m