Tác giả: Kim Bính
Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015
Lượt xem: 1341901
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1901 lượt.
c một chút.
Lúc Dư Y đang rèn luyện thể lực thì Nguỵ Tông Thao đang ngồi ở dưới lầu chậm rãi ăn cơm, tốc độ ăn cơm rõ ràng chậm hơn rất nhiều so với ngày thường, còn không húp canh nóng.
Bên tay là một chồng báo hôm nay, anh lật xem một lát, từ đầu đến cuối không nói lời nào. Mấy người Trang Hữu Bách biết rõ hôm nay trước sau gì anh cũng sẽ mở miệng, ai ngờ đợi đến nửa ngày nhưng chỉ chờ được một câu: “Ngày mai đưa cho Dư Y mười đồng tiêu vặt.”
Ngày hôm sau, lúc Dư Y nhận được mười đồng từ tay Trang Hữu Bách, cô cười đến rất vui vẻ: “Cảm ơn anh Nguỵ dùm tôi!”
Dư Y cất mười đồng tiền tiêu vặt ít ỏi, đi tới khách sạn của Ngô Phỉ. Hội nghị của cục cảnh sát lại tiếp tục sau khi bị gián đoạn, trong lúc này khách sạn có rất nhiều việc vặt, Ngô Phỉ dứt khoát hỏi mẹ mượn Dư Y đến phụ, để cho cô hoàn toàn giúp đỡ ở chỗ này.
Tuy rằng vị trí của khách sạn này không tốt lắm, nhưng điều kiện thiết bị ở bên trong cũng không tệ. Ngô Phỉ có ý làm lớn lên một chút, hồi đầu năm đã dựa vào tiêu chuẩn khách sạn bốn sao mà làm. Nhưng mà rốt cuộc thay đổi giữa chừng, không đến nơi đến chốn, cuối cùng chỉ bằng một cái khách sạn ba sao.
Mấy ngày trước, khi Dư Y đến đây giúp đỡ, đã mượn máy tính ở nơi này, di động của cô đã bị hư vào đêm mưa hôm đó, đem ra tiệm sửa chữa đổi lấy một cái máy đời cũ nên không thể lên mạng. Bởi vậy lúc trước mua dụng cụ biến đổi giọng nói là do Dư Y mượn tài khoản trên mạng của Ngô Phỉ, dùng máy tính của khách sạn lên mạng mua.
Hôm nay cô lại mượn máy tính nữa, đánh vào tên Nguỵ Tông Thao tìm kiếm không ngừng, cả nửa ngày cũng không được một kết quả gì.
Cô không biết hai chữ “Tông Thao” viết như thế nào, tìm kiếm “Nguỵ Tông Đào”, ra một ngàn năm trăm kết quả có liên quan, lại thay đổi tên một chút rồi tiếp tục tìm, từ đầu đến cuối vẫn không đúng, cuối cùng cô chỉ có thể bỏ cuộc.
Sau khi hết giờ làm, trở về nhà cổ, bên trong im lặng, cho đến khi Dư Y làm cơm xong mới phát hiện không thấy chú Tuyền tài xế, A Thành và A Tán. Tuy rằng cô tò mò nhưng cũng biết rằng đây không phải là chuyện mình nên hỏi, bởi vậy chỉ lo ăn cơm không nói tiếng nào, qua một hồi lâu mới nghe Trang Hữu Bách nói: “Sao hôm nay đồ ăn lại cay như thế này?”
Dư Y đang muốn nói cho có lệ, đột nhiên lại nghe Nguỵ Tông Thao nhỏ tiếng nói một câu: “Mùi vị không tệ.” Anh ta ăn rất ít, chỉ động đũa có hai lần, để chén đũa xuống, mặt không chút thay đổi, nhìn Dư Y chằm chằm. Trang Hữu Bách không biết đã xảy ra chuyện gì, thấy thế liền đứng dậy rời đi.
Nguỵ Tông Thao không nói tiếng nào, chỉ im lặng nhìn Dư Y. Dư Y không biết anh ta đang vui hay buồn, chỉ có thể ăn cơm với dĩa rau còn lại. Cô không thích ăn cay, chỉ chọn đồ ăn không cay duy nhất kia ở trên bàn trước mặt cô, sau một hồi thì nghe Nguỵ Tông Thao mở miệng: “Em có muốn dùng phòng tập thể dục không?”
Dư Y sửng sốt, lúc này mới ngẩng đầu lên nhìn anh.
“Nếu hai đêm đó em nhanh chân chạy trốn được, thì đã không bị tôi mang về đây.” Nguỵ Tông Thao cười nhạt, liếc mắt nhìn những món ăn cay ở trên bàn một cái, chậm rãi đứng lên, đi đến chỗ Dư Y đang ngồi, vừa đi vừa nói: “Nếu sức lực mạnh một chút thì sẽ không đến nỗi không có chút năng lực phản kháng nào.” Nói xong, anh đã đi đến bên cạnh Dư Y, cúi người xuống, khẽ chạm vào mặt cô: “Tôi đã nói rồi, em có thể tuỳ tiện sử dụng căn nhà này.”
Ánh sáng ấm áp của ngọn đèn trong phòng ăn toả xuống chung quanh hai người, yên tĩnh lại mờ ám.
Lúc này, ở khách sạn của Ngô gia vẫn có người ra vào, cô gái phục vụ thu dọn cái dĩa đã ăn xong đi, rồi đem đồ ăn nóng sốt đặt lên bàn. Khó khăn lắm mới ra khỏi phòng bao, đang muốn lén đi làm biếng một chút, đột nhiên bị một người đàn ông chặn lại, người đó hỏi cô ta: “Giữa trưa hôm nay có một cô gái cùng bày chén dĩa với cô ở trong này, tên là gì?”
Cô gái nhận ra anh ta là cảnh sát ở tỉnh khác tới, trong lòng không khỏi căng thẳng, thành thật nói: “Dư Y, cô ấy tên là Dư Y!”
“Dư Y?”
Cô gái gật gật đầu, sợ anh ta không biết tên Dư Y viết như thế nào, nói giải thích: “Dư trong dư ra, Y trong…” Cô ta suy nghĩ một chút: “Chính là bên trái là bộ thị, bên phải là nửa chữ vĩ trong vĩ đại.”
Y, chính là ý nghĩa quý báu tốt đẹp, cô ấy tên là Dư Y.
Dư Y, tên này đọc lên rất là êm tai, nhưng mà rất nhiều người không biết được chữ “Y” này, cô gái phục vụ ban đầu cũng không biết được.
Cô ta miêu tả xong, nhìn thấy người cảnh sát chỉ đứng ở cửa không nói lời nào, cô lắp bắp hỏi: “Dư Y cô ấy… cô ấy… làm cái gì sao?
Cô gái này rất thành thật, chỉ nghĩ tới gặp phải chuyện vi phạm pháp luật gì là trong lòng lo sợ bất an, đến khi được người cảnh sát dặn dò đừng nói lại với ai thì ra sức gật đầu, bảo đảm sẽ cắn chặt răng, không nói cho ai cả.
Nhưng cô ta không nhịn được, cứ miên man suy nghĩ, ngày hôm sau thấy Dư Y đến làm, không khỏi quan sát cô từ đầu đến chân, lặp đi lặp lại vài lần, trong lòng suy đoán đủ thứ. Suy đoán lớn nhất là Dư Y đã lợi dụng sắc đẹp lừa gạt kết hôn, hoặc là lừa gạt bạn