Tác giả: Kim Bính
Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015
Lượt xem: 1342042
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2042 lượt.
dẫn em đi thành phố A, mặc sức em chơi!”
Bên kia, ở Nho An Đường lại có chuyện mới để tán gẫu. Người ở ngôi nhà cổ đến rồi đi không có một chút tung tích, trong nháy mắt tất cả đều biến mất, chỉ để lại một mình A Thành thông báo cho chủ nhà.
Mấy người hàng xóm nói chủ nhà thật may mắn, Trần Chi Nghị kia thật là xui xẻo, còn chưa có dọn vào ở mà căn nhà này đã trở thành bộ dạng như thế này. Còn có người nói anh ta theo đuổi Dư Y thời gian dài, kết quả là ngay cả Dư Y cũng biến mất tiêu.
Giờ khắc này, Trần Chi Nghị đang ở trong nhà của bà chủ sòng bài.
Bà chủ đem tất cả đồ của Dư y ở trong sòng bài giao cho anh ta, không yên tâm nói: “Tiểu Dư thật sự là tội phạm?”
Trần Chi Nghị không hề trả lời, chỉ tuỳ ý nhìn chung quanh căn phòng. Căn phòng này được bài trí đơn giản, vật dụng trong nhà đều thông thường, chỉ có điện thoại được đặt bên cạnh một khuông hình, bên trong là một nhà bốn người của bà chủ, nhìn có vẻ chụp đã lâu. Khi đó bà chủ còn rất trẻ, con trai Ngô Thích cũng không có béo mập như bây giờ.
Khi anh ta cầm lấy mấy thứ này rời đi, bà chủ hỏi anh ta: “Haiz, cảnh sát Trần, mấy ngày nay anh có còn ở đây không? Ngày mai là ngày trận chung kết của đại hội đánh bài!”
Trần Chi Nghị cũng không quay đầu lại: “Ngày mai tôi đi thành phố A!”
Nhiệt độ ở thành phố A tương đối cao, không giống với thành phố Lư Xuyên. Dư Y dự đoán trước, đã sớm chuẩn bị tốt quần áo mùa xuân mát mẻ nhất. Sau khi thay đồ, soi gương mới phát hiện cổ áo rộng không thể che được những dấu vết mờ ám ở xung quanh xương quai xanh.
Cô hơi thất thần, trong một ngày ngắn ngủi tất cả đều thay đổi. Không biết A Thành đã thắng được giải nhất của đại hội đánh bài hay chưa, hay là rồi có muốn hẹn hò với cô không? Dư Y miên man suy nghĩ một hồi, rốt cuộc thì tự cười nhạo mình. Sau đó mới thay đổi một cái áo cổ cao hơn một chút, đi ra ngoài chợt nghe Nguỵ Tông Thao nói: “Xem ra là sau này em không thể mặc áo cổ thấp…”
Dư Y ném cái áo thay ra vào trong vali hành lý, trả lời: “Tôi cũng có thể khiến cho anh về sau không có cách nào cởi cổ áo sơ mi ra.”
Lời này có chút bạo dạn, Nguỵ Tông Thao thật mong chờ.
Mấy người Trang Hữu Bách không có ở đây, dọc đường chỉ có chú Tuyền đi cùng với bọn họ, cộng thêm Nguỵ Tinh Lâm, sau khi máy bay đáp xuống cô ta liền rời đi.
Người tài xế này có chút thú vị, rõ ràng là lo lắng Dư Y ở lại một mình, nhưng có thể nói ra lời nói khiến cho người ta cảm thấy thoải mái, thú vị hơn nhiều so với A Thành. Dư Y cười tủm tỉm gật đầu, cùng lắm thì ngủ ngay ở trong xe.
Buổi sáng từ thành phố A đi qua Hong Kong, vào 1 giờ chiều Nguỵ Tông Thao đã tới bệnh viện tư nhân nằm ở khu Bào Mã.
Bác sĩ vừa mới kiểm tra xong thân thể của ông Nguỵ, cười nói: “Tình trạng hiện tại của ông Nguỵ rất tốt, không bao lâu nữa là có thể xuất viện.”
Nguỵ Tinh Lâm mừng rỡ một hồi, kéo tay của ông Nguỵ, lập lại lời của bác sĩ một lần cho ông ấy nghe. Nói xong thì nghe thuộc hạ báo lại là Nguỵ Tông Thao đã đến bệnh viện, cô ta trầm mặc một lát, kéo kéo chăn cho ông Nguỵ, nói: “Ba à, có một chuyện con không biết có nên nói cho ba biết hay không.”
Hồi năm ngoái, ông Nguỵ bị trúng gió, sau khi trải qua điều trị thì hiện giờ đã phục hồi hơn phân nửa. Nhưng mà cử động vẫn bất tiện như cũ, trước đây đầu óc có chút hồ đồ, Nguỵ Khải Nguyên nói gì thì nghe nấy, mà hiện nay thần trí của ông ta đã khôi phục lại.
Ông ta đoán được Nguỵ Tinh Lâm muốn nói gì, lộ vẻ mệt mỏi, nói: “Có phải A Tông xảy ra chuyện hay không? Ba thấy trên báo chí có tin tức của nó.”
Từ khi Nguỵ Tông Thao đi vào nhà họ Nguỵ, vẫn luôn xử sự hoà hợp, hiếm thấy ở trên báo chí. Hiện giờ truyền thông lại đưa tin tức về anh, không thể không khiến người ta ngờ vực vô căn cứ.
Nguỵ Tinh Lâm nhân cơ hội nói cho ông ta nghe hết sự tình: “Ba, mấy tháng trước, lúc ba còn đang dưỡng bệnh, con không dám nói cho ba biết. Anh hai làm cho A Tông bị thương, khiến cho A Tông rời khỏi thành phố A, con tìm hơn một tháng cũng chưa tìm được. Nếu mấy ngày hôm trước không có người trên internet nói nó xuất hiện ở thành phố Lư Xuyên, có lẽ con đã mất đi đứa cháu này.”
Nguỵ Tinh Lâm đem toàn bộ chuyện lớn nhỏ trình bày hết, nói từ chuyện Nguỵ Khải Nguyên làm hại Nguỵ Tông Thao, đến chuyện Nguỵ Khải Nguyên tạo bằng cấp giả, hội đồng quản trị nghiêm ngặt điều tra, rồi đến chuyện Nguỵ Tông Thao không muốn trở về, cô ta nói: “Rốt cuộc năm ấy anh hai có tốt nghiệp hay không, con thật sự không biết, lúc đó chúng ta không ai đi tham dự lễ tốt nghiệp của ảnh. Hiện giờ giá cổ phiếu rớt xuống nhiều, tập đoàn không bằng lúc trước, những chuyện này cũng không quan trọng. Nhưng đến bây giờ anh hai vẫn chưa lập gia đình, con cũng không thể sinh đẻ được nữa, A Tông là cháu trai duy nhất của dòng họ Nguỵ của chúng ta, con nhất định phải bảo vệ nó!”
Lời nói của cô ta thành khẩn, biểu lộ tình cảm chân thành, khiến cho người khác nhìn thấy thật cảm động.
Ông Nguỵ cầm quyển tạp chí ném cho cô ta, nói: “Con nó