Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Canh Bạc

Canh Bạc

Tác giả: Kim Bính

Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015

Lượt xem: 1342040

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2040 lượt.

i là con tìm nó về từ chỗ nào? Tại sao không phải Singapore?”
Trong tạp chí có trích dẫn nội dung bài post kia, làm cho ánh mắt của mọi người hướng vào lai lịch của Nguỵ Tông Thao.
Nguỵ Tinh Lâm nhìn bài báo, lập tức nói: “Con không biết tại sao truyền thông lại có thể bịa đặt ra như vậy. Con đã điều tra rõ ràng, năm đó anh cả ở cùng với người phụ nữ kia một năm, sau khi sinh ra A Tông liền an bài bọn họ sống ở quê, những người ở trong thôn đều biết rằng bọn họ là mẹ con. Tám năm trước A Tông còn trở về nơi đó gây dựng sự nghiệp, công ty kinh doanh đến bây giờ, cũng coi như là tuổi trẻ nhiều triển vọng.”
Ông Nguỵ nghe đến đó thì vẻ mặt đã dần dần mềm xuống. Trước đây ông ta yêu thương nhất là đứa con cả, thật ra bởi vì những tranh chấp trong gia đình nên mâu thuẫn giữa cha con bọn họ dần dần nghiêm trọng, đến cuối cùng ngay cả ông ta cũng không biết là mình có một đứa cháu nội như vậy.
Ngoại hình của Nguỵ Tông Thao và cha của anh hơi giống nhau, nhưng tính cách cùng khí chất lại cực kỳ khác biệt. Anh quyết đoán giỏi giang, có thể xuống tay tàn nhẫn. Nếu anh trung thành với họ Nguỵ, ông Nguỵ cũng không hề để ý mà để anh nhận tổ tông.
Nguỵ Tinh Lâm quan sát sắc mặt của ông Nguỵ, biết rằng đã lay chuyển được ông, lại giải thích rõ: “Về chuyện Singapore kia, con cũng biết rằng không có lửa làm sao có khói, sẽ đi điều tra, nhưng cần một chút thời gian. Hiện giờ, quan trọng nhất chính là sự an toàn của Nguỵ Tông Thao. Nếu điều tra ra nó không có vấn đề gì, mà người khác đã…” Mắt Nguỵ Tinh Lâm ửng hồng: “Ba, ba không thể vẫn thiên vị anh hai như vậy, gia đình họ Nguỵ không phải chỉ có một mình anh ấy!”
Nguỵ Tông Thao đợi ở bên ngoài phòng bệnh một hồi lâu, rốt cuộc thì thấy Nguỵ Tinh Lâm đi ra gọi anh.
Anh đi vào phòng bệnh, cũng không hề mở miệng nói cái gì, chỉ im lặng đứng ở bên cạnh giường. Nguỵ Tinh Lâm dịu dàng nói: “Một tháng nay A Tông phải chịu nhiều khổ cực, cháu cho ông nội xem vết thương, ông nội sẽ giúp cháu!”
Ông Nguỵ không thích thái độ của Nguỵ Tông Thao, từ khi Nguỵ Tông Thao đi vào phòng bệnh, ông ta vẫn mang vẻ mặt sa sầm, cho tới khi nhìn thấy Nguỵ Tông Thao vén áo lên, để lộ ra vết thương khác thường ở trên bụng, ông ta mới ngồi dậy, chồm tới gần nhìn một chút, nói: “Đây là…”
Nguỵ Tông Thao nói: “Vết thương do súng.”
Nguỵ Tinh Lâm bỗng nhiên sợ hãi la lên, trợn mắt nói: “Súng… Vết thương do súng?” Chị ta không cách nào ngờ được rằng Nguỵ Tông Thao lại là bị thương do súng bắn. Nguỵ Khải Nguyên thật sự muốn giết chết cháu ruột của mình!
Ông Nguỵ đã giật mình tại chỗ, không dám tin, tức giận đến run rẩy.
Buổi tối Nguỵ Tông Thao mới trở về, bên trong biệt thự lặng ngắt như tờ, thấy chú Tuyền đang ở trong phòng khách, hỏi ông ta: “Dư Y đâu?”
Chú Tuyền nói: “Cô Dư đã ngủ rồi.”
Chú Tuyền kể lại chuyện buổi chiều dẫn Dư Y đi dạo siêu thị, nói: “Cô Dư ngồi ở trong xe ngủ suốt, không có đi dạo ở chỗ nào cả. Buổi chiều ở nhà nhận được điện thoại từ văn phòng của Nguỵ Khải Nguyên, ông ta đã biết được anh đã trở lại.”
Nguỵ Tông Thao gật đầu, không để ý lắm, tiếp tục hỏi: “Buổi tối cô ấy có ăn cơm chưa?”
Chú Tuyền thấy Nguỵ Tông Thao chỉ hỏi đến Dư Y, liền báo cáo từng việc hôm nay Dư Y ăn cái gì, làm cái gì, cuối cùng mới nói: “Ngày mốt A Trang và A Tán về nước. A Thành đã trở về rồi, biết được chuyện bài post trên internet kia, cậu ta sợ anh trách móc, ở suốt trong phòng.” Nguỵ Tông Thao cười cười, chạy lên lầu, nói: “Chú nói với cậu ta, tôi đã nếm qua mì xào Mã Lai của cậu ta từ lâu.” Cho nên không có sự đồng ý ngầm của anh, thì làm sao mà cậu ta được phép mỗi ngày tâm sự món ăn ngon với Dư Y.
Chú Tuyền ngầm hiểu, thu dọn phòng khách một chút, tính trở về phòng nói cho A Thành, tắt đèn đi lên lầu. Vừa mới đi qua khúc quanh thì thấy cửa phòng ngủ chính mở ra.
Nguỵ Tông Thao vẫn chưa thay đồ, hỏi chú Tuyền: “Dư Y đâu?”
Chú Tuyền nói: “À, ở trong phòng của tôi.” Nói xong thì cảm thấy rằng lời này có ý nghĩa khác, ông ta vội giải thích: “Tôi đưa phòng của tôi cho cô ấy ở, tôi và A Thành cùng ngủ một phòng!”
Biệt thự tổng cộng có năm phòng ngủ, vốn chính là năm người bọn họ mỗi người một phòng. Mấy năm nay, bất kể là ở trong nước hay nước ngoài, bên cạnh bọn họ không có xuất hiện phụ nữ. Chú Tuyền tự nhiên không dám tự tiện quyết định, suy nghĩ một chút rồi thu dọn hành lý của Dư Y vào phòng của mình.
Không ngờ Nguỵ Tông Thao lại nói một câu: “Không cần phải phiền phức như vậy.” Nói xong liền đi đến phòng của chú Tuyền, khiến cho chú Tuyền sửng sờ tại chỗ.
Dư Y đang chìm trong cơn mộng đẹp.
Căn phòng này đã được thu dọn rất sạch sẽ, ra giường cũng đã đổi mới, tình trạng tốt hơn so với nhà cho thuê ở Nho An Đường, tốt hơn so với phòng dành cho khách ở ngôi nhà cổ. Dư Y thấy còn thoải mái hơn so với khách sạn, bởi vậy đầu đặt xuống gối liền ngủ. Nhưng đột nhiên trời đất quay cuồng, cô mở mắt ra, còn chưa kịp phản ứng lại với Nguỵ Tông Thao bỗng nhiên xuất hiện ở trước mặt, thì cô đã bị đối phương ẵm ra khỏi phòng, chỉ thấy Nguỵ Tông Thao cười