Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Canh Bạc

Canh Bạc

Tác giả: Kim Bính

Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015

Lượt xem: 1342020

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2020 lượt.

n như cũ, lại có một lần suýt nữa hất cái dĩa trứng cá muối lên ngực Dư Y, Dư Y vẫn cười nhạt.
Đối phương bắt chuyện với cô, hỏi cô họ gì, lại giới thiệu mình là nhân viên của tập đoàn, thuận tiện nói vài câu đến Nguỵ Tông Thao, bầu không khí bỡ ngỡ nhất thời bị vỡ tan. Cô ta thấy Dư Y đã chọn xong đồ ăn, xoay người chuẩn bị rời đi thì lập tức giơ một ly rượu lên, giày cao gót dẫm nhẹ lên gấu váy của Dư Y, nói: “Cô Dư, cô thử rượu này xem.”
Sau khi Dư Y nghe vậy thì quay người lại, chỉ cảm thấy làn váy của mình có chút căng ra, đối phương dường như lảo đảo, khẽ kêu một tiếng rồi ngà vào cô, ly rượu sóng sánh đổ xuống.
Nhưng đúng lúc ấy, một tay Dư Y nhắc làn váy lên, dưới chân giống như bị lảo đảo về phía bên trái, cũng khẽ kêu lên một tiếng, cổ tay khẽ lật về phía trước.
Đối phương vốn đang đứng thẳng, vẩy rượu về phía Dư Y. Trong lúc đó lại phát hiện gấu váy ở dưới chân bị rút mạnh ra, cô ta không kịp rút chân lại. Một lực mạnh này khiến cho cô ta dừng chân, nhưng lại ngả thẳng về phía trước, ngay lập tức chén dĩa cũng rớt xuống theo, bơ bánh ngọt cùng trứng cá muối đều hắt lên trên người cô ta. Cô ta hét lên một tiếng, lập tức thu hút ánh mắt của mọi người nhìn qua.
Dưới ánh đèn, một người phụ nữ chật vật ngã ở trên mặt đất, trên người đầy bơ. Ở bên cạnh, Dư Y thả làn váy xuống, tỏ vẻ như chuyện không liên quan tới mình, nhíu mày nói: “Làm sao ngã sấp xuống vậy?” Cô nhìn về phía người phục vụ, nói: “Làm phiền dẫn quý cô này đi phòng vệ sinh một chút.”
Nguỵ Tông Thao đang bàn chuyện với người khác, nghe thấy tiếng động mới tìm kiếm Dư Y, ra hiệu cho người kia một cái, rồi đi tới. Trên mặt đất vẫn còn vết bẩn, nhân viên phục vụ đang dọn dẹp, ngừơi ở chung quanh đã không còn chú ý tới nơi này.
“Có chuyện gì à?”
Dư Y lắc đầu: “Không có việc gì, vừa rồi tôi thấy cô gái kia đang nói chuyện với cô của anh, không ngờ rằng trong nháy mắt thì đã ngã một cái.”
Nguỵ Tông Thao nhướn nhướn mày, cười nhẹ, nói: “Ông lão Nguỵ sắp lên sân khấu, tôi đứng cùng em một lát.”
Hai phút sau, ánh đèn trong phòng tiệc dần dần mờ đi, ánh sáng tập trung ở trên sân khấu. Ông lão Nguỵ ngồi trên xe lăn, được người đẩy lên bục, tinh thần khoẻ mạnh, mặt mày hồng hào, giọng nói như chuông đồng. Lấy bốn mươi sáu năm trước làm lời mở đầu cho hôm nay, đọc bài diễn văn xúc động mọi người. Cuối cùng ông ta buông micro xuống, tiếng vỗ tay như sấm, qua hồi lâu mới nâng tay kêu mọi người im lặng. Ông không nhấc micro lên, hai tay chống vào tay vịn của xe lăn, từ chối người khác nâng, chậm rãi, khó khăn đứng lên, lưng có chút còng xuống, hai chân run rẩy, nhưng giọng nói lại vô cùng vang dội phấn khởi: “Ở sau lưng tôi là phông nền, trên mặt viết chính là bốn mươi sáu năm, cái phông nền này tôi đã dùng bốn mươi sáu năm, hàng năm chỉ sửa mấy chữ số. Nó đã cũ vô cùng, hàng năm đều cần tu bổ, nhưng tôi vẫn không nỡ bỏ, bởi vì nó đã chứng kiến sự khởi đầu của Vĩnh Tân, trải qua u ám, cũng vẫn còn rực rỡ. Tôi tin tưởng rằng nhiều năm về sau, nó vẫn có thể chứng kiến như cũ, những chữ số ở trên mặt vẫn có thể thay đổi từng năm như cũ!”
Tiếng vỗ tay tức thì vang lên, tràng sau còn to hơn tràng trước, kéo dài không dứt!
Buổi tiệc hôm nay vô cùng thành công. Ông lão Nguỵ ngồi ở trong phòng nghỉ, rốt cuộc có thể thả lỏng người.
Ông ta gọi vài người cấp cao của tập đoàn đến trước mặt, căn dặn một hồi, sau đó thì thấy Nguỵ Tông Thao đã đứng ở cửa. Nhìn thoáng phía sau lưng anh chỉ thấy làn váy màu xanh cẩm thạch kéo ở trên mặt đất. Ông ta kêu mọi người đi ra, ánh mắt nhìn thẳng hai người này, rốt cuộc dần dần thấy rõ chủ nhân của cái váy.
Trẻ tuổi xinh đẹp, khí chất xuất chúng.
Dư Y tiến lên kêu một tiếng “Ông”, cử chỉ ung dung nhã nhặn. Nét mặt ông lão Nguỵ thản nhiên, chỉ “Ừ” một tiếng đáp lại, một câu cũng không nói, rồi nói với Nguỵ Tông Thao: “Cháu ở lại trước, ông có lời muốn nói với cháu.”
Nguỵ Tông Thao nhỏ giọng nói với Dư Y: “Chờ tôi ở trên xe.”
Trong phòng nghỉ chỉ còn lại Nguỵ Tinh Lâm cùng ba người cháu gái của nhà họ Nguỵ, còn có thêm một Nguỵ Tông Thao.
Giọng nói của ông lão Nguỵ nghiêm khắc, nói với ba người cháu gái: “Nguyên cả một buổi tối cũng không thấy các cháu gọi người ta, kêu anh cả!”
Ba người cùng hô lên một tiếng “anh cả” rồi không mở miệng nữa. Ông lão Nguỵ nhíu mày, phất tay bảo các cô ấy đi ra, nói với Nguỵ Tông Thao và Nguỵ Tinh Lâm: “Đứa lớn cùng lứa tuổi với cái cô Dư kia, thoạt nhìn thì càng giống như là em gái của cô Dư hơn, không có một chút bản lĩnh gì. Trước kia tôi quá ít quan tâm đến tụi nó, hiện tại tụi nó không cha không mẹ, lại không có tài cán gì, sau này chỉ có thể dựa vào hai người giúp đỡ. Muốn cho Vĩnh Tân đi lên thì nhất định phải đoàn kết, hai cô cháu các người phải để tâm làm việc.”
Ông ta lại liếc Nguỵ Tông Thao: “Nhà họ Nguỵ ta đã không thể trông cậy vào chú của cháu, cháu cũng biết là đàn ông nhà họ Nguỵ rất ít ỏi. Việc kinh doanh trước đây, ông thích hợp tác với người đã có gia đình, bởi vì lòng bọn họ càng có trách nhiệm hơn. Bây giờ cũng giống nh