Tác giả: Kim Bính
Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015
Lượt xem: 1341997
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1997 lượt.
à, đặc biệt lấy bộ quần áo mới ra, đứng trước gương loay hoay một hồi lâu. Ngày hôm sau, cô ta ăn mặc cẩn thận tỉ mỉ, ngay cả một sợi lông mi cũng không có bỏ qua. Năm tháng cũng không có lưu lại bao nhiêu dấu vết trên mặt cô ta, nếp nhăn ở khoé mắt mờ đến mức không thấy rõ, làn da cũng không chảy xệ, luôn bảo dưỡng hàng năm, bây giờ làn da vẫn săn chắc như trước.
Cô ta vẫn còn xinh đẹp như vậy, cũng không có thua kém những cô gái trẻ bao nhiêu.
Hôm nay Nguỵ Tinh Lâm vẫn dẫn trợ lý Lâm đi khắp nơi ăn uống du ngoạn. Cô ta cũng không sợ thức ăn béo ngậy, thấy trợ lý Lâm có hứng thú với vịt quay thì đặc biệt tìm một tiệm vịt quay có lịch sử lâu đời.
Tính tình của trợ lý Lâm nho nhã, cực kỳ ga lăng, tuy là khách nhưng khi dùng cơm lại vô cùng chăm sóc Nguỵ Tinh Lâm, lấy khăn tay lau tách trà thay cô, không có một chút ta đây nào.
Hai người dần dần có nhiều đề tài nói chuyện, càng trò chuyện càng vui vẻ. Nguỵ Tinh Lâm nhân tiện thăm dò ý nghĩ của ông Robin đối với việc này. Trợ lý Lâm suy nghĩ một chút, nói: “Từ năm ngoái ông Robin đã có ý này, bây giờ đang cân nhắc hai tập đoàn, bọn cô là một trong số đó.”
Nguỵ Tinh Lâm hiểu rõ trong lòng, nhưng cười không nói.
Tới giờ cơm trưa, trợ lý Lâm nói: “Tôi đến Hong Kong đã hai ngày, còn chưa có nếm qua đồ ăn của khách sạn, không bằng chúng ta đến nhà hàng của khách sạn ăn cơm trưa?”
Khách sạn bọn họ trọ nằm ở Chiếm Sá Chủi (một khu khá nổi tiếng ở Hong Kong), có thể quan sát cảnh đêm của cảng Victoria, nhà hàng của khách sạn vô cùng nổi tiếng. Nguỵ Tinh Lâm cười nói: “Thiếu chút nữa là tôi quên, nhà hàng của khách sạn này làm món ăn Quảng Đông là chính tông nhất!”
Hai người bàn bạc, lập tức đi xe trở về khách sạn, ở nhà hàng vừa ăn vừa trò chuyện. Thời gian thấm thoát trôi qua, cuối cùng là một món canh được đưa lên, trợ lý Lâm cực kỳ ga lăng múc một chén cho Nguỵ Tinh Lâm, bưng đến trên tay cô đột nhiên bị trợt, canh trong chén lập tức đổ lên quần áo của cô ta, canh từ trên ngực chảy tuốt xuống.
Nguỵ Tinh Lâm kêu một tiếng, trợ lý Lâm chặn lại nói xin lỗi, may mắn là canh cũng không có nóng phỏng, nhưng mà màu sắc cái váy thì thật sự khó coi.
Nguỵ Tinh Lâm khoát tay, nói: “Không có việc gì, không có việc gì. Tôi có áo khoác, chút canh ấy lau một cái là được.”
Trợ lý Lâm vô cùng ân hận, nói: “Bằng không cô Nguỵ đến phòng tôi ngồi một chút, tôi kêu người phục vụ đi mua một bộ quần áo phụ nữ đến.”
Nguỵ Tinh Lâm luôn nói không có việc gì, nhưng khi thấy đối phương đưa thẻ phòng thì dừng một chút, không biết nghĩ tới cái gì, cô ta nói một tiếng cảm ơn, khoác áo khoác lên rời khỏi phòng bao.
Cô ta đi thang máy lên lầu, nhìn vào gương mặt của mình trong kính bóng loáng, sắc mặt hơi hồng. Sau khi vào cửa, cô ta đi vào toilet lau lau quần áo, lau được một nửa thì cô ta dứt khoát mở nước vào bồn tắm lớn.
Trên lầu chính là phòng của ông Robin. Nguỵ Tinh Lâm nằm trong bồn tăm lớn, có chút đăm chiêu khoát khoát nước ấm. Ngâm nước một hồi không thấy bên ngoài có động tĩnh, cô ta bèn nhắm mắt nghỉ ngơi.
Lúc đó trợ lý Lâm còn đang ăn ở trong phòng bao, gọi nhân viên phục vụ tới, hỏi cô ta phương pháp làm mấy món ăn này. Một lát sau, ông ta nhận được điện thoại, rời khỏi phòng bao đi vào đại sảnh, cười nói: “Hai vị phóng viên đã đợi lâu.” Vô cùng lễ phép ân cần, khiến cho hai người phóng viên vừa mừng vừa lo.
Hôm nay trợ lý Lâm nhận lời mời phỏng vấn, tuyên bố cố gắng hết sức ít nói về công việc, khi đi lên lầu nói: “Ông Robin xem lần này là ngoại lệ. Trước kia ông ấy không muốn bị ai phỏng vấn, bây giờ lấy tôi làm lá chắn, tôi dự tính sẽ bán đứng ông ta!”
Lời nói của ông ta khôi hài dí dỏm, thành công phá vỡ không khí lạnh nhạt giữa mấy người. Phóng viên cười nói: “Chúng tôi vốn chỉ tính chụp tấm hình về cuộc sống của ông ấy, nhưng xem ra lần này có tin giật gân!”
Ba người cười to, rốt cuộc đi tới trước cửa phòng. Trợ lý Lâm móc móc túi quần, rồi “A” lên một tiếng, nhíu mày nói: “Không thấy chìa khoá phòng đâu.”
Phóng viên hỏi ông ta có phải bị mất rồi hay không. Trợ lý Lâm chần chừ nói: “Vừa rồi tôi ăn cơm trưa ở nhà hàng, buổi sáng thì ở ngoài suốt, có thể là thật sự bị mất.”
Rơi vào đường cùng, ông ta chỉ có thể tìm nhân viên phục vụ mở cửa. Sau vài phút thì khoá phòng vang lên, cửa phòng rốt cuộc mở ra. Khi ba người đi vào thì bị cảnh tượng trước mắt làm sợ ngây người.
Nguỵ Tinh Lâm mặc áo ngủ, tay cầm ly rượu vang, đứng ở trước cửa sổ quay đầu lại, hai chân thon dài vừa thẳng vừa trắng bóc, bờ vai, xương quai xanh loã lồ.
Cô ta sợ hãi kêu lên một tiếng, lập tức chạy về phòng. Hai người phóng viên và nhân viên phục vụ mặc ki-mô-nô đã sớm hoá đá ở cửa, không biết mở miệng như thế nào. Mà sắc mặt của trợ lý Lâm thì trầm xuống, mày nhíu chặt, nói với phóng viên: “Làm phiền hai vị về trước, công việc phỏng vấn tạm thời dời lại sau.”
Nguỵ Tinh Lâm là người có tiếng tăm ở thành phố, phóng viên tài chính và kinh tế không có khả năng không nhận ra cô ta. Huống chi mấy ngày trước đây chuyện xấu của nhà họ Nguỵ không ngừ