Tác giả: Kim Hà Dĩ Tịch
Ngày cập nhật: 03:30 22/12/2015
Lượt xem: 1341346
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1346 lượt.
cay, thịt lợn xào, rau cải xanh cùng với gan heo nữa.
Món ăn gia đình thơm ngào ngạt được bưng lên bàn, cô cùng với Tống Thần cầm đũa mãnh liệt càn quét.
Dưới con mắt giật mình của cha già, cô liền múc chén cơm thứ hai.
Cha già lại gắp thức ăn cho hai bọn cô, đau lòng thì thầm: "Ăn nhiều một chút, nhìn hai đứa cứ như mấy ngày rồi chưa được ăn cơm vậy."
Con gái thời hiện đại, kém nhất là cái gì?dღđ☆L☆qღđ.
Đó chính là nấu ăn.
Mà cô và Tống Thần, giỏi lắm chỉ có tài nhét đầy bụng mà thôi.
Chẳng có chỗ nào giống với cha cô cả, từ khi mẹ cô gả cho ông toàn là một tay cha già cầm muôi huấn luyện bà, dày công tôi luyện tu thành chính quả.
Mà quan điểm của Hoắc Sở Kiệt thì lại là — con trai tránh xa nhà bếp!
Cơm no canh đủ, cô cùng với Tống Thần ngoan ngoãn đi rửa bát.
Rửa bát xong cô liền ngồi cạnh cha xem ti vi, đang xem say sưa ngon lành cha già chợt bật ra một câu: "Mới vừa rồi mẹ con gọi về, bảo hôm nay tan ca sớm."
Sau đó cha già lại nhìn cô như có điều muốn nói lại thôi.
Tống Thần liền thốt lên: "Cha không cẩn thận nói bé con về cùng với con rồi hả ?"
Cha cô yên lặng gật đầu, Tống Thần lập tức cầm chìa khóa lên xông ra ngoài: "Con phải trở về đi làm!"
Nhìn Tống Thần bỏ trốn mất dạng, cha già nhìn cô bất đắc dĩ cười một tiếng.
Khuôn mặt tươi cười của ông chợt phủ một tầng sương mù, nổi hết da gà lên: "Cha không cần phải nói gì đâu, con trở về phòng ngủ."
Cô tằng tằng leo lên thang lầu, cha già liền đuổi theo hỏi: "Con với Sở Kiệt cãi nhau à?"
Đây có được coi như là gây gổ không?
Hoặc là lên cao một cấp nữa — đó là đánh nhau!
Cô phẩy tay áo, làm bộ như không nghe thấy, tiếp tục leo lên cầu thang.
"Vợ chồng với nhau, đầu giường đánh nhau cuối giường hòa."
Cha à, ngài lại bước vào thời mãn kinh giống với mẹ già hay sao.
Nếu như mẹ cô đã biết, như vậy thì người nào đó cũng đã biết, chỉ ngăn cách một con đường mà thôi.
Tựa như nước có chảy ngược dòng rốt cuộc vẫn phải đổ về sông.
Khuê phòng của cô được dọn dẹp rất sạch sẽ, trên giá sách là một dãy tiểu thuyết ngôn tình được xếp gọn gàng, trật tự.
Cuối cùng là tìm được tổ chức, cô hô một tiếng rồi nằm vật ra chiếc giường đơn của mình.
Mùi của nắng ấm từ trong chăn đệm thấm vào hơi thở, cô cầm quyển sách các tấm gương kinh điển từ từ lật mở.
Đều là các cô gái, có khuôn mặt điềm tĩnh, tư tưởng thành thục, xử sự dứt khoát, tự trọng cao.
Nhưng trong số đó cũng có ngoại lệ, giống như Lý Tử Quân đời trước, giống như mỹ nữ Hỉ Bảo "Hám tiền ".
Cô như có sao vàng năm cánh quay mòng mòng quanh đầu, vừa nhìn lên đúng lúc bắt gặp người ở bên khung cửa chậm rãi đi tới, từ từ nhếch khóe môi lên, hình như tâm tình có vẻ rất tốt.
Tác phong của cô là không đánh vào một chỗ, liền nói: "Cười cái rắm! Về nhà của anh mà dịu dàng đi!"
Mẹ già bỗng nhiên bị cô kinh động, sững sờ một lát liền thưởng cô một cái cốc lên đầu: "Cái con bé này, phát điên cái gì ! Sở Kiệt tìm cả một buổi tối đến sáng hôm nay, sợ chúng ta lo lắng cũng không dám nói. Con thì xem ra lại vô cùng tiêu dao khoái hoạt ở đây đọc ngôn tình!"
Cô trợn mắt đáp: "Vậy sao đã lăn đến nhà chúng ta rồi ?"
"Hay là mẹ nghe cha con nói con đột nhiên về nhà, tâm trạng không tốt, lại nhớ tới tối hôm qua Sở Kiệt gọi điện thoại về đây ấp a ấp úng, mẹ của con thông minh liền đoán ra được.Vợ chồng son cãi nhau đúng không?"
Mắt của mẹ gia giống cha như đúc bát quái lấp lánh, trực tiếp bắn về phía cô.
Thì ra con gái và con rể gây gổ, hai thân già lại thấy rất hưng phấn?
Có cha mẹ như vậy sao?
Cô căm tức nhìn tên đầu sỏ gây nên, khóe môi của Hoắc Sở Kiệt giật giật chống lại ánh nhìn của cô, thản nhiên cười cười.
Máu nóng liền bốc thẳng lên đầu, mà không, phải là kinh nguyệt bốc thẳng lên mới đúng .
Vốn thân thích đã không suông sẻ nay đã hoàn toàn nghịch lưu rồi.
"Con, buồn ngủ, rồi !"
Cô tức giận đẩy mẹ già ra, kéo lấy chăn, che kín đầu.
"Đứa nhỏ này, nhất định là dì cả tới thăm hỏi nên tinh thần mới không ổn định."
Mẹ già thở dài theo bước chân đồng loạt biến mất, mà một người rất không khách khí chiếm hết hơn nửa bên giường, đem cả người và chăn lật ra.
Cô đạp đạp chân quát: "Bảo anh cút, không nghe thấy sao!"
Mà người kia cách một cái chăn ở cọ cọ lên trên cổ cô đáp: “Bà xã, không nên tức giận."
Lửa nóng lại vọt lên đến não, vén chăn ra, đẩy anh nói: "Anh còn biết em là vợ của anh sao!"
Hoắc Sở Kiệt không ngờ tới cô bỗng nhiên lại bạo phát, cả người lắc lư, từ trên giường đơn lộn xuống.
Cộp, anh ngã xuống sàn nhà, đầu đập xuống đất.
Cô cả kinh, nhìn sang, anh ở bên mép giường từ từ ngẩng đầu lên, nhoẻn miệng cười với cô.
Hàm răng trắng muốt khiến cô choáng váng, sững sờ tại chỗ, cổ họng tắc nghẹn.
Đôi mắt đen láy nhìn cô đăm đăm, cười lấy lòng: "Bớt giận? Nếu không đủ, thì lại đạp anh một lần nữa?"
Cô bị ánh mắt sáng trong của anh kích thích, muốn hôn mê.
Lại bị khóe môi động lòng người kích thích, tức giận không