Tác giả: Kim Hà Dĩ Tịch
Ngày cập nhật: 03:30 22/12/2015
Lượt xem: 1341348
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1348 lượt.
u như thực dùng sức, đoán chừng mặt của cô liền biến dạng rồi, cũng may anh chỉ trừng phạt gặm gặm một cái rồi thôi.
Cô sờ sờ lương tâm của anh, vuốt ve chân mày đáp lại: "Cho nên, về sau không được để cho bất kỳ người khác phái nào leo lên giường của anh!"
"Nếu không, em không bảo đảm, một lúc nào đó không cẩn thận, lão Nhị. . . . . ."
Câu nói kế tiếp, liền bị anh cắn nuốt.
Bởi vì lão Hoắc không phải là mèo bệnh, rốt cuộc cũng tỉnh lại, hung hăng chặn miệng của cô: "Vợ à, em không chỉ độc ác, mà còn dài dòng nữa."
Ngón tay từ khe quần trượt vào, cùng với lão Nhị tiếp xúc thân mật, cầm lấy nó, từ từ an ủi.
Nhưng vì bị trói buộc nên tay của cô không thể linh hoạt sử dụng được.
Cô dứt khoát kéo xuống, hai tay nắm lấy lão Nhị đang phải chịu khổ.
Cô quấn lấy lưỡi của lão Hoắc, đáp lại tiến công của anh, rồi ngẩn ra nói: "Chị từ từ chữa khỏi cho em...chức năng cần phải khôi phục như thường nhá."
Khóe môi của Lão Hoắc lại vểnh lên, hừ hừ trong mũi, tức giận trừng cô, miệng gặm cắn càng hung ác hơn.
Mà hai tay của cô, càng thêm ra sức ma sát lão Nhị.
Dưới sự ấm áp yêu thương của cô, nó rốt cuộc cũng trở nên cứng rắn, nóng rực.
Bàn tay của Lão Hoắc đưa vào vạt áo cô, muốn tháo thắt lưng ra, khiến cô chấn động hô to: "STOP!"
Anh không để ý tới cô, đưa thẳng tay vào, sau đó lập tức hóa đá.
Một gương mặt nhăn nhó, đang đen lại chuyển sang hồng.
Người anh em à, kìm nén có khó chịu không?
Môi Lão Hoắc liền run rẩy hỏi: "Em em. . . . . ."
Em nửa ngày, cũng không còn nói thêm được chữ nào.
Bởi vì ngón tay của anh, chạm phải thứ mà mỗi tháng phụ nữ nào cũng đều phải dùng .
Thật ra thì cô rất buồn cười, muốn hỏi một câu — đại thúc, xúc cảm như thế nào?
Có phải rất mềm rất ướt rất trơn hay không?
Ặc, ướt. . . . . . Cô bị ý tưởng của chính mình làm cho ghê tởm.
Thật lâu sau, đầu lưỡi của đại thúc rốt cuộc mới dừng lại, thốt lên: "Sao lại trước những bảy tám ngày?"
Cô đặt tay lên mặt của anh, trấn an: "Không phải mới vừa rồi mẹ em đã nói rồi sao, dì cả của em tới chơi. Đều là do tối hôm qua quá tức giận, nội tiết rối loạn, nửa đêm chợt đến viếng thăm."
Lão Hoắc khẩn trương bắt lấy tay cô, chân thành nói: "Bà xã, đều do anh không tốt."
Nhìn anh ngoan ngoãn như vậy, vốn muốn cứng rắn tự nhiên lại mềm nhũn ra.
Thật ra thì từ lúc anh đứng ở cửa tựa như môn Thần mặt mũi méo mó nhìn cô...những phiền não gì gì đó, liền bay hết rồi.
Chỉ có điều lại thấy không cam lòng.
Không cam lòng, trên người anh dính son phấn của người khác .
Không cam lòng, nhìn phụ nữ khác yêu anh như vậy.
Thì ra là ham muốn giữ lấy của A Hoa cô, cũng mãnh liệt mà BT .
Cô nắm lấy lão Nhị, vân vê xoa bóp, lên xuống hoạt động.
Cô nhíu mày, trêu đùa anh: "Nơi này, cũng sẽ không dơ bẩn chứ?"
Lão Hoắc ngoan ngoãn cúi xuống, hình như muốn có xu thế nổi bão, vì vậy hai chân của cô liền vòng qua hông của anh, hôn lên trên mặt anh nói tiếp: "Đùa một chút thôi, về sau phải ngoan ngoan , biết không?"
Anh liền sửng sốt, sau đó kiên định gật đầu.
Móng tay cô không cẩn thận bấm chặt lão Nhị, khiến cho lão Hoắc lập tức nổi giận: "Hạ Sơn Chi, em đừng được voi đòi tiên!"
"Em cứ như vậy đấy, cũng không phải là ngày đầu tiên anh biết em."
"Em thật muốn làm chuyện xấu?"
"Hừ!"
"Vậy thì đừng trách anh không khách khí."
Lão Hoắc tà mị cười một tiếng, cô vừa quả quyết xong lập tức liền hóa đá.
CMN, Anh anh anh. . . . . .
Cô oán giận căm tức nhìn anh, thế nhưng anh lại cười vô cùng hài lòng: "Thoải mái sao, có muốn lại thêm một cây nữa hay không?"
Mẹ nó!
Ngón tay của Lão Hoắc, đang cùng kinh nguyệt chiến đấu hăng hái; mà A Hoa cô lại một lần nữa bị nghịch lưu.
Thế giới này, đúng là điên cuồng!
Bi thương chảy ngược thành sông, mà máu của A Hoa cô, cũng giống như vậy.
Chảy xuôi theo ngón tay bỉ ổi của đại thúc.
Cô cũng biết, anh đang muốn lấy lòng mình.
"Làm thế này là muốn nói cho em biết, không phải đàn ông cũng dễ bị bắt nạt như vậy."
Lão Hoắc cắn vào vành tai của cô cười vô cùng dâm đãng, một tay khác vừa vung lên liền bị anh bắt lại: "Nhưng còn có một loại đàn ông, cam tâm tình nguyện để cho vợ của mình khi dễ."
Vì vậy anh liền đưa đến trước mặt cô một cánh tay khác rồi nói: "Cắn đi, có tức, có hận, có oán thì cứ phát tiết hết đi."
Vì vậy A Hoa cô cũng không khách khí, há to miệng, hung hăng cắn lên, mỏ nhọn răng sắc xuyên qua da, nếm được cả mùi máu tanh.
Đau, có lúc, sẽ khiến cho người ta tỉnh táo.
Thấy cô rõ ràng mất đi hăng hái, lão Hoắc ngoan ngoãn nằm im, con ngươi màu đen ửng sáng, rũ mắt xuống, tựa như bất đắc dĩ chậm rãi nói: "Thật ra thì, là anh nghĩ. . . . . ."
Anh chợt dừng lại, cô liền giương mắt hỏi: "Cho nên sao?"
Hàm răng trắng muốt cắn lên cánh môi đỏ tươi, thấy người đàn ông này nhăn nhó, liền gợi lên hăng hái trong lòng cô.
Dù sao cô cũng chính là người bát quái, ông chú cảnh sát này khó có khi mới xấu hổ một lần, đương nhiên phải