Vương Gia, Nhà Của Em Chính Là Phủ Của Anh
Tác giả: Kim Hà Dĩ Tịch
Ngày cập nhật: 03:30 22/12/2015
Lượt xem: 1341352
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1352 lượt.
coi như là lấy lòng cô, bất chấp việc cô không thèm để ý đến.
Người đàn ông này, khóe mắt đã có nếp nhăn, cũng vi cô mà ngày càng nhiều lên.
Lúc anh nổi giận, tính khí xấu đến mức nào cô đều biết rõ. Tối hôm qua là lần thứ hai anh thực sự nổi giận với cô.
Lần đầu tiên, là ba năm trước đây, chính là thời điểm cô ở quán bar uống rượu mua say.
Nếu như lúc đó không có lão Hoắc thì cũng chưa chắc có Hạ Sơn Chi hôm nay.
Nói đến đây lại thấy chạnh lòng, bởi vì cô rất thương anh.
Mà nếu như vậy thì việc cô phải làm chính là cách xa Quý Quân càng xa càng tốt.
Cô đóng cửa lại, xem như không nhìn thấy ánh mắt cô đơn của Quý Quân.
Lúc cô CMN đau lòng muốn chết thì anh đang ở đâu?
Cho nên, bây giờ anh muốn theo đuổi cô?
NO DOOR !
Sau khi hoàn thành case của Thiên Hằng tổ của cô tạm thời nghỉ xả hơi mấy ngày.
Hoặc là chơi trò nông trại len lén đi ăn trộm đồ hoặc là tán gẫu xem tết Nguyên Đán này sẽ đi nơi đâu chơi để giải stress.
"Bây giờ đang là giữa mùa đông muốn tìm chỗ đi chơi cũng không dễ ."
Thần Thần đang tác chiến trò Plans vs Zombie tay đang kích chuột không ngừng.
Trò chơi trên máy tính này thật không có hàm lượng kỹ thuật chút nào cũng chứng minh một điều là cô ấy đang rất nhàm chán.
"Dạ."
Tiểu Ly hấp tấp chạy đến phòng giải khát, nhìn cái eo thon cùng cặp mông kia đúng là tuổi thanh xuân thật tốt đẹp biết bao.
"Sai bảo nhân viên thật thoải mái đấy." Tống Thần bài xích nói, mắt cũng lười nhấc lên, chỉ là giọng điệu hơi có chút khinh thường.
"Những thanh niên ưu tú đang ở trong thời kỳ thanh xuân tươi đẹp cũng nên bị những người phụ nữ trưởng thành như chúng ta sai bảo một chút."
"Đúng là lòng dạ hiểm độc, lòng dạ thật hiểm độc."
"Vận động giúp cho cơ thể khỏe mạnh, mình cũng chỉ muốn tốt cho em ấy thôi mà."
"Mới vừa được thăng chức thì đã bày ra bộ mặt tư bản đáng ghê tởm rồi." con chuột máy tính bị Tống Thần tức giận kích liên tục đúng là xác chết nổi giận thật rồi.
"Tránh ra, tránh ra một chút, [bad word'>!" Tống Thần hất tay rồi tức giận nằm dựa vào ghế.
"Lại chết rồi hả?"
Cô ấy lườm cô một cái: "Ai cần cậu lo."
"Có vài người trời sinh đã thiếu hụt năng lực chỉ huy, ở một số phương diện cưỡng cầu cũng không được."
"Chú dì mấy giờ thì đến?"
Tống Thần chợt nói sang chuyện khác, cô lơ ngơ một lúc mới phản ứng lại: "Bốn giờ thì đến nhà ga, ba giờ lão Hoắc sẽ đến đón mình."
"A, bây giờ cũng đã hai giờ hơn rồi anh ấy chưa cho gọi điện cho cậu à?"
"Sự kiện bạo động ở bên Tân Châu rất ồn ào, Cục trưởng hạ lệnh lão Hoắc phải tự mình giải quyết. Anh ấy hiện giờ vô cùng bận rộn."
"Đau lòng sao?"
"Chị, Hồng Trà vị chanh."
Gương mặt của em gái đỏ bừng bừng đưa cốc trà nóng cho cô. Cô đặt cái cốc đang tỏa hương nồng đậm xuống rồi rút ra một thanh chocolate Kim Đế trắng ném qua.
"Chị, người ta đang giảm cân đấy." Tiểu Ly trách móc nhìn cô, tiểu cô nương mắt ngọc mày ngài làm nũng cũng hết sức đáng yêu.
"Phụ nữ thì phải có chút da chút thịt, bộ dạng gầy trơ xương sườn như chị đây thì có đàn ông nào thích đâu?"
Cô bình thản vỗ vỗ lồng ngực, u oán nhìn lại cô ấy: "Chị đang rất khổ sở mà em lại không biết sao, em gái."
Tiểu Ly bóc vỏ ra cắn một miếng nét mặt đầy thỏa mãn mỉm cười, sau đó đồng tình nhìn cô nói: "Chị à, anh Hoắc đang ghét bỏ chị sao?"
"Cái gì sao lại nói như vậy?"
Cô chửi thầm CMN chứ, sau đó cầm một tập giấy đập lên bàn: "Làm sao lại có chuyện như vậy được! Chị đây ra đường cũng túm được một nắm đàn ông, nhưng chị lại là người rất kén ăn nên không thích quả dại bên đường."
Tiểu Ly vừa ăn vừa vui mừng khen: "Thật là ngọt! Phụ nữ nào mà không thích chocolate."
"Chị không thích!" Tống Thần hét to.
"Chị không phải là phụ nữ!"
Bọn họ trăm miệng một lời, mười phần ăn ý. Tống Thần cũng không nổi đóa, chỉ có vẻ hơi ngơ ngác hỏi: "Vậy tôi là gì?"
"Giới tính thứ ba!"
Tiểu Từ trả lời cô ấy sau đó cười ha ha . . . . . . tiếp sau đó mấy người bọn họ cũng cười lăn cười bò.
"Cậu là ED* thì có!" (ED: theo khoa học thì được gọi là rối loạn chức năng cương dương. Còn theo ngôn ngữ đời thường chúng ta hay gọi triệu chứng này là bất lực)
Tống Thần thưởng cho cậu ta một cái gõ.
"Lão Hồ đã nói phải xây dựng chủ nghĩa xã hội hài hòa. Chị Thần Thần phải chú ý cách dùng từ, cẩn thận không lại bị hài hòa luôn đấy."
Tiểu Ly tốt bụng nhắc nhở Tống Thần, cũng bị thưởng cho một cái cốc.
Tống Thần tức giận thở phập phồng, vừa lúc đó thì điện thoại di động của cô vang lên. Cô liền bắt máy: "Ai vậy, bà đây hiện tại đang khó chịu, hạn cho mi ba giây đồng hồ có rắm phải thả xong."
"Ha ha ha ha. . . . . ." Bọn họ lại được một trận cười đau bụng.
"Bảy mươi tuổi? Không biết!" Tống Thần liền khiển trách: "Anh trai à, đầu năm nay người ta đã không sử dụng kỹ xảo này rồi."
"Đội trưởng? Cũng không biết!"
Tống Thần hung ác trợn mắt nhìn cô, cô cũng chẳng hiểu tại sao.
Không biết bên kia nói cái gì, ngực Tống Thần chợt phập p