Tác giả: Kim Hà Dĩ Tịch
Ngày cập nhật: 03:30 22/12/2015
Lượt xem: 1341361
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1361 lượt.
vô cùng đau .
Nhưng cô cũng không hất ra .
"Bà xã, hết giận chưa."
"Đêm hôm đó, anh hi vọng em sẽ hung hăng thưởng cho anh mấy cái bạt tai."
"Rốt cuộc cũng được như ý nguyện."
"Anh đúng là biến thái!" Tuy là cô nói to như vậy nhưng trong lòng lại có biến hóa khác thường.
"Ừ."
Một chữ này của Hoắc Sở Kiệt bật ra làm cô không thở nổi.
Rất không dễ dàng hạ nhiệt nên co cũng lười phản ứng lại cái này suy nghĩ điên rồ của người đàn ông này.
Hoắc Sở Kiệt cù dưới nách một cái làm cả người cô run lên. Anh thừa cơ liền đem cô quay về phía mình.
Mặt anh rốt cuộc cũng không còn nghiêm nghị nữa, khóe môi lại kéo lên, tà mị nhìn cô.
Tác phong của cô là không đánh cùng một chỗ liền nhấc chân liền đá qua: "Biến thái lại còn bỉ ổi."
" Muốn nhổ vào, còn mang tiếng là đầy tớ của nhân dân!"
Đúng lúc đó bàn tay của anh lại chụp tới xông thẳng vào ống quần nắm ngay vào bắp đùi của cô.
"Bà xã, lòng ghen tỵ của đàn ông rất khủng khiếp."
"Chồng em cũng không ngoại lệ."
Miệng anh thốt ra lời lưu manh, động tác thì hạ lưu nhưng trong đôi mắt lại vô cùng nghiêm túc.
Cô ngẩn ngơ nhìn vào, nửa thật nửa giả, nhìn không thấu được.
Cô không để ý đến tay anh, đầu ngón tay luồn vào vạt áo len đen.
Vuốt vuốt nút cài áo, cô vô tình hỏi: "Anh quan tâm Quý Quân như vậy sao?"
Hoắc Sở Kiệt nghiêm mặt, cả người chợt căng ra cô còn chưa kịp kinh ngạc thì anh đã khôi phục như bình thường.
Mấy giây ngắn ngủi làm lòng cô chợt thấy rung động.
Hoắc Sở Kiệt chợt nắm lấy cằm của cô, liếc mắt cất giọng: "Nếu đúng vậy thì như thế nào?"
Ngón cái và ngón trỏ của anh dùng sức, thật giống như nếu cô mà dám trả lời sẽ bị anh bóp nát .
Cô không thể làm gì khác hơn là ngượng ngùng khoát tay: "Em đã không để vào mắt, anh lại còn quan tâm? Chẳng phải là tự rớt giá bản thân hay sao."
"Anh thích, anh vui mừng, không mượn em xen vào!"
Anh quay đầu trong giống như đứa trẻ không được ăn kẹo.
Cô liền ôm lấy anh vùi mặt vào trong ngực hương vị quen thuộc mà ấm áp làm cho cô an tâm.
Bọn họ cứ yên lặng ôm nhau như vậy, hoặc là anh động tay động chân với cô hoặc là cô nổi hứng lên hát mấy bài.
Ôm nhau không có bất kỳ ý tưởng nào liên quan đến tình dục cảm giác cũng không tồi.
Qua thật lâu, lâu đến nỗi cô đang muốn đi gặp Chu công thì có giọng nói nhẹ nhàng lẩm bẩm bên tai.
"Anh sợ mình đánh không lại tất cả lần đầu tiên của em."
"Bảo bối, em thật không biết sao?"
"Em không phải biết Hoắc Sở Kiệt cũng sẽ sợ sao?"
Cãi vã tiêu hao rất nhiều tinh lực, mí mắt cô thật sự chìm xuống rồi, loáng thoáng bên tai là tiếng nói của lão Hoắc.
Trong mộng lại xuất hiện cảnh tượng bên hồ sen năm ấy dưới ánh mặt trời môi của thiếu niên hơi lạnh dán lên môi đang tím bầm của bé gái.
"Nụ hôn đầu của người ta lại mang toàn mùi vị kem đánh răng Bạc Hà."
"Người ta khi đó mới mười tuổi. . . . . . Hồ sen. . . . . ."
Cô rốt cuộc, mơ mơ màng màng ngủ mất.
Gần đây lại vô cùng thích ngủ, cũng không biết vì sao.
Giấc ngủ trưa này cũng ngủ rất lâu.
Chờ đến khi mở mắt ra thì ánh nắng đã hắt về phía chân trời, dần dần biến mất.
Đánh thức cô chính là tiếng gõ cửa vang lên như sấm và giọng nói như sư tử gầm của mẹ cô:
"Hạ Sơn Chi, trời sáng rồi còn chưa chịu rời giường?"
Cô liền giơ ngón tay cái lên: "Mẹ đúng thật là thanh niên tri thức, nếu không thì cũng là một thi sĩ?"
Mẹ cô sờ sờ cằm: "Cái này thì. . . . . ."
"Bốp "
"Nha đầu thối, con thật biết cách đánh trống lảng đấy!"
Mẹ cô lại giở một trong những tuyệt chiêu ra — ban thưởng lên đầu cô một cái cốc.
Xem ra mặc dù bà đã lớn tuổi rồi nhưng trí óc vẫn vô cùng minh mẫn.
"Mẹ, chuyện có ý nghĩa mà người bình thường phải làm là chuyện gì."
Mắt của cô đầy trông đợi nhìn bà cất giọng nói đầy chân thành tha thiết.
"?" Bà chợt im lặng một chút như đang bận suy nghĩ.
"Làm chuyện có ý nghĩa là lúc muốn ăn thì phải ăn nhiều một chút, lúc muốn ngủ có thể ngủ thêm một lát."
"Chính xác. . . . . ."
Trong mắt mẹ cô hiện lên tán thưởng, cô mới vừa vui vẻ thì lại bị bà giơ tay cốc lên đầu:
"Đứng lên! Ta thật sự phải xin lỗi bên phía nhà lão Hoắc, có được người con dâu như con thật là đáng buồn."
Trong khi mẹ cô than thở cô liền ngoan ngoãn ngồi dậy, xếp chăn lại gọn gàng rồi nói:
"Mẹ, con rể của ngài đâu?"
Mặt mẹ cô còn đang méo mó thoắt một cái đã biến thành diễn viên hí khúc: "Con rể bị lãnh đạo triệu hồi đi rồi, aiz, không có ai theo ta Đấu Địa Chủ rồi."
"Mẹ, còn có con ở đây, con sẽ đánh cùng với mẹ."
"Trình độ chơi bài của con quá kém, chơi không vui."
Cô xém té ngã, ngài thật ra là sợ trình độ chơi bài của con gái mình quá tốt, vẫn là lo lắng cô không chịu nhường mình?
Cô kéo bà đi ra phòng khách, cha cô đang vui sướng xem thời sự trên kênh Phượng Hoàng.
Trên tivi tiên sinh Dương Cẩm Lân tay bê một ấm trà mới pha, phía sau ông là bức bình phong sơn thủy hữu tình, ông ngồi xuống, trước mặt đặt chiếc Laptop.
Bài t