XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cảnh Sát, Không Được Nhúc Nhích

Cảnh Sát, Không Được Nhúc Nhích

Tác giả: Kim Hà Dĩ Tịch

Ngày cập nhật: 03:30 22/12/2015

Lượt xem: 1341382

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1382 lượt.

không nhịn được run rẩy lập cập, trong đầu hiện lên một khuôn mặt đầy máu.
Trái tim co rút lại, vô cùng đau đớn.
Đầu giống như bị một vật nặng đập vào một nhát, các loại âm thanh huyên náo đều ong ong ở trong đó.
"Nhớ rồi sao? Tôi nghe nói các người cũng là thanh mai trúc mã, chị rời Thịnh Nguyên đi, cùng với đại ca đó hảo hảo sống qua ngày. Như vậy thì tôi theo Quý Quân, cũng sẽ khá hơn một chút. Chúng ta nước giếng không phạm đến nước sông."
Cổ Tiểu Văn đổi giọng lấy lòng nói, tiến lên lắc lắc cánh tay của cô rồi cất cao giọng: "Chị yêu người kia đúng không, tôi cũng biết rõ hai năm qua hai người ở chung một chỗ, nghe nói là cũng muốn kết hôn."
Cô ta bỗng hạ thấp âm thanh: "Anh ta vì chị ngay cả mạng cũng không cần, Hạ Sơn Chi làm người phải có lương tâm, chị không thể có lỗi với anh ta, không thể quyến rũ người đàn ông của tôi được."
"Ha ha."
Thật là buồn cười, lúc thì cả kinh sợ hãi, lúc thì ngang tàng lúc lại xuống nước, tóm lại mục đích cũng chỉ có một.
Cô lắc lắc đầu, cố gắng quên đi sắc máu đỏ tươi đang hiện lên trong đầu.
Kiên nhẫn cũng đã mất hết, cô không muốn nhìn cô ta thêm một phút nào nữa.
"Tôi nhắc lại lần nữa, buông tôi ra."
"Tôi không thả, trừ phi chị đáp ứng tôi rời khỏi Thịnh Nguyên. Nếu không tôi chết cũng không thả."
"Chết cũng không thả thật sao? Vậy thì cô đi chết đi!"
"Bốp."
Cổ Tiểu Văn cả kinh há hốc mồm, cánh tay trái nắm lấy tay cô rũ xuống, phẫn hận nhìn cô chằm chằm.
Trong mắt cô ta dần dần đong đầy nước nhưng cô lại tuyệt không cảm thấy đáng thương chút nào.
"Một tát này là đánh thay cho lão Hoắc."
"Có bản lĩnh muốn nhúng tay vào tốt nhất là hãy quản tốt tên đàn ông của cô, không cho anh ta đi quấy rầy người khác."
Cô giơ tiếp một tay lên, tay phải xẹt qua giữa không trung, cô ta hoảng sợ lui về phía sau một bước, nhìn chằm chằm sau lưng cô khóc sụt sùi: "Quân Quân, chị ta đánh em đau quá."






Giọng điệu làm nũng nghe cực kỳ đáng thương xuất từ cái miệng như Baby, làm cho đàn ông nhìn vào thôi cũng đủ tan nát cõi lòng.
Cho nên Quý Quân, anh có phải rất giống trong tiểu thuyết ngôn tình xuất hiện kịp thời thay người phụ nữ mình mà trừng phạt cô hay không?
Cô chậm rãi xoay người lại, cách một bước ngắn Quý Quân đang giương một ánh mắt phức tạp nhìn cô.
Kể từ khi gặp lại, anh ta vẫn luôn nhìn cô như thế, thế nhưng cô cũng không muốn tìm hiểu tâm ý của anh ta làm gì.
Mặc dù hiện tại trong lòng cô rất đau nhưng đau vì một người đàn ông khác không phải vì anh ta.
Cô cúi đầu nhìn cánh tay đang bị anh ta túm lấy phiền não nói: "Còn có Quý Quân, làm ơn về sau cách xa tôi ra một chút."
Rồi cô quay sang Cổ Tiểu Văn: "Đối với cô một cái tát kia coi như là nhẹ rồi. Về phần người đàn ông của cô tôi thật sự không có hứng thú, làm ơn đừng để cho tôi cảm thấy buồn nôn. Tôi mới vừa ăn bào ngư xong cũng không muốn phải nôn ra, như vậy thật là quá phí phạm."
Đã nói đến mức này, hai người kia nếu là cảm thấy mất mặt, tự động sẽ xấu hổ mà tránh đi.
Nhưng không ngờ Quý Quân giữ càng chặt hơn: "Sơn Chi, đừng hiểu lầm, anh chỉ xem Văn Văn là em gái thôi."
Quý Quân vội vàng giải thích, Cổ Tiểu Văn nghe được anh ta nói như vậy liền "Oa" một cái khóc lớn lên.
"Quân Quân, chị ta đánh em đau quá, chỗ này của Văn Văn đau quá."
Cổ Tiểu Văn chỉ vào mặt của mình, lông mi chớp chớp mấy cái, nước mắt cứ như mưa rào rơi xuống.
Người đàn ông nào thấy phụ nữ rơi lệ mà lại không thương tiếc, Quý Quân cũng vậy.
"Hừ " Cô khinh thường hừ một tiếng, nước mắt quả nhiên là vũ khí của phụ nữ.
Vốn nghĩ là có thể nhanh một chút thoát khỏi đôi nam nữ này. Nhưng bây giờ chắc là không được rồi mà Hạ Sơn Chi cô cũng không phải là người hiền lành dễ bị người khác trêu chọc.
Cô tránh Quý Quân ra, dựa vào tường chờ đợi, có người đang diễn tuồng miễn phí sao không rửa mắt mong chờ để xem được.
"Cho nên, cô nói bây giờ muốn làm thế nào?"
Quý Quân có lẽ không ngờ cô sẽ nói thẳng ra như thế nên rất sửng sốt.
Cổ Tiểu Văn căng thẳng níu lấy tay anh ta, lã chã chực khóc rồi chu mỏ nói: "Quân Quân, anh xem chị ta chính là cố ý, cố ý khi dễ em. Ô ô ô. . . . . . Từ nhỏ đến lớn ba mẹ cũng không đánh em bao giờ, chị ta lại. . . . . ."
Vừa nói vừa chảy nước mắt, cô thật muốn huýt gió trầm trồ khen ngợi, cô nàng này không tham gia làm diễn viên thật là tổn thất cho ngành điện ảnh nước nhà.
Quý Quân vỗ vai cô ta trấn an: "Không khóc, không khóc."
Nhưng cô gái ở trong ngực anh ta lại khóc càng thêm lợi hại, Quý Quân ngẩng đầu nhìn cô ánh mắt vừa phức tạp lại mang theo vài phần bất đắc dĩ.
Anh thở dài, trầm giọng nói: "Sơn Chi làm sao mà cố ý được, cô ấy nhất định là lỡ tay, đúng rồi là lỡ tay."
Quý Quân liều mạng nháy mắt với cô làm cô ngớ người ra.
Không ngờ, anh ta lại nói đỡ cho cô.
"Nào có, em thật tâm chúc phúc cho chị ấy và cái người thanh mai trúc mã đó, thế mà chị ta lại đánh em, căn bản là chị ta cố ý mà."
Cổ Tiểu Văn ngừng khóc, ngẩng đầu đ