Tác giả: Kim Hà Dĩ Tịch
Ngày cập nhật: 03:30 22/12/2015
Lượt xem: 1341432
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1432 lượt.
trên truyền hình, xem xong kịch cũng đã mười giờ, thế nên liền tắm rửa sạch sẽ rồi đi ngủ.
Tắm xong nằm ở trên giường, lão Hoắc ôm cô theo đúng quy củ, chỉ trong chốc lát cô liền tiến vào mộng đẹp.
Ngủ thẳng đến nửa đêm nằm mơ thấy mình bị Trinh Tử đuổi giết, cô bị dọa sợ nên tỉnh dậy.
Mặc dù bị cô gái áo trắng tóc dài không thấy được mặt dọa sợ, nhưng cũng không đến mức thái quá.
Quả nhiên khi tỉnh dậy cô vẫn còn đủ bình tĩnh!
Chỉ là một trên đầu đã toát vã mồ hôi hột.
Theo đó cô mới phát giác có cái gì đó không đúng, thế nào mà ngang hông không có bàn tay ôm siết lấy?
Vung tay lên, bên người trống trơn.
Vào lúc đêm khuya yên tĩnh, đại thúc anh đi làm cái gì thế?
Không biết có phải do nguyên cớ bên người không có ai hay không, mà trong lòng lại toát ra lạnh lẽo.
Nhanh chóng liếc nhìn một vòng, theo ánh đèn trên tường nhìn sang, nơi đó có một bóng người.
Cô nhanh chóng từ trên giường ngồi dậy, ra khỏi phòng ngủ chạy thẳng tới ban công.
Ban công đươc bố trí rất đẹp, mà thân thể thon dài tựa trên lan can trông coi cả vùng đất chính là lão Hoắc!
Chỉ là cũng đã hơn nửa đêm, đứng ở trên lầu cao tầng thứ hai mươi ba mà hứng gió đông, đại thúc anh không thấy lạnh sao?
Cô mở cửa ban công ra, gió lạnh lập tức táp vào mặt!
Nhảy mũi liên tiếp, lạnh muốn chết!
Đại thúc cả kinh, xoay người nhìn cô, vội ôm chầm cô vào lòng.
Cô tiến tới bên cạnh anh ngửi ngửi, sau đó liền cau mày: "Sao lại có mùi thuốc lá nồng như vậy."
Cô cúi đầu nhìn nửa điếu thuốc mới vừa bị anh ném đi, đóm lửa trong đêm tối hết sức rõ ràng.
Vòm ngực đang ôm cô toàn một thân khí lạnh: "Buông em ra, người anh như tượng đá vậy, nửa đêm không ngủ được học người ta trầm tư cái gì. . . . . ."
Cô co người lại rụt cổ muốn đẩy anh ra, tay phải nâng lên, xẹt qua giữa không trung, ánh sáng óng ánh phản xạ vào đáy vào mắt của cô.
Cô sững sờ mở to hai mắt, tay phải giống như bị đóng đinh ở giữa không trung.
Trên đầu là đêm đen, trước mặt lại là người đàn ông mình yêu, mà trên tay, là bảo vật mà mọi phụ nữ thích nhất.
"Vừa lòng rồi chứ?"
Lão Hoắc cầm tay phải của cô giơ lên trước mặt.
Kim cương hình lục giác trên đó có nhiều mặt cắt lúc này đang tỏa sáng đến chói mắt.
Nghĩ đến là tối qua thừa dịp cô ngủ sau đó len lén đeo vào, người đàn ông này thật là khó chịu.
"Cố Tích nói phụ nữ thích nhất là nhẫn kim cương, quả nhiên không sai, nhìn em như vậy là đủ biết rồi."
Bởi vì đang ngẩng đầu nên gió lạnh trắng trợn thổi vào trên cổ và lên trên sườn mặt.
Gió mùa đông thật là lạnh.
Nhưng trong tim như được đốt lên một cây đuốc, tia lửa toát ra ủ ấm toàn thân.
Tầm mắt của cô từ chỗ sáng chói kia kéo lên trên, hít hít mũi, lắc lư tay phải: "Cái này bao nhiêu cara?"
Lão Hoắc cắn một cái lên trên đầu ngón tay của cô: "Cô gái này, tên của em chẳng phù hợp chút nào!"
"Cara càng lớn thì càng đại biểu cho tâm ý cầu hôn lớn bằng đó!"
"Khoảng 92 phân, màu nước E, độ sạch VVS1, công cắt VG, chứng thư GIA, nhãn hiệu Chu Sinh Sinh. Anh ủng hộ hàng nội cho nên không có mua cái T gì gì đó."
"92 phân? Đó không phải là 0. 92 Cara hay sao, a a a a a a a, Hoắc Sở Kiệt anh thật là phá gia chi tử mà."
Cô muốn từ trong ngực anh giơ chân lên, chỉ trích hành động đốt tiền này của anh.
Anh liền ôm chặt lấy cô...ngực của cô đoán chừng là bị dồn ép đến biến hình rồi.
Hoắc đại gia vuốt tóc của cô, buông lời nói rất lạnh nhạt lên trên đỉnh đầu.
"Không phải là một năm tiền lương hay sao, không có chuyện gì đâu."
"Bảy vạn?"
Hoắc đại gia rất bình tĩnh sờ sờ cằm, sau đó nắm mặt của cô nói: "Không kém bao nhiêu đâu."
Cô tức giận lay đầu vai, tiết kiệm, đúng là không biết tiết kiệm mà, rồi lại nhìn chiếc nhẫn kim cương ở trên tay.
Mặc dù lòng tham hư vinh của phụ nữ đã được thỏa mãn, nhưng đối với người bình dân như hai bọn họ mà nói thì như vậy cũng là quá đắt rồi.
Mặc dù Hoắc đại gia anh tuy có chút quan chức nhưng cô còn phải tính toán lâu dài.
Cô níu lấy vạt áo của anh đau lòng mà nói: "Hoắc Sở Kiệt anh có biết hay không hiện tại vật giá tăng cao nên chi phí cho sữa bột và bỉm cũng rất nhiều đấy."
Màn đêm dưới gương mặt đen liền dừng lại, trong mắt anh bắn ra ánh sáng chiếu lên trên mặt của cô.
Gió lạnh vẫn thổi, hô hấp của Hoắc đại gia vẫn phả ra như cũ, anh vẫn như cũ nhìn cô.
Chỉ là ánh mắt của anh thay đổi liên tục từ không hiểu, đến nghi ngờ, rồi đến kinh ngạc, đến vui mừng cuối cùnglà sáng rừng rực.
Thật lâu sau, đôi môi đang mím chặt mới chậm chạp mở ra.
Đồng thời bàn tay đặt trên lưng cô di chuyển xuống dưới bụng: "Con của anh không đến nỗi không nuôi nổi."
Sau đó anh cầm lấy tay phải của cô, đưa ngón áp út đặt lên môi của hắn.
Ngón tay của cô cùng chiếc nhẫn kim cương chà xát môi của anh.
"Tác dụng của nó chính là bắt nhốt em lại!"
Người đàn ông này, rốt cuộc cũng cường thế ở bên tai cô mà nói ra mục đích sâu xa của mình.
Ngày hôm sau lão Hoắc vẫn như cũ lái xe đưa