Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cảnh Sát, Không Được Nhúc Nhích

Cảnh Sát, Không Được Nhúc Nhích

Tác giả: Kim Hà Dĩ Tịch

Ngày cập nhật: 03:30 22/12/2015

Lượt xem: 1341410

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1410 lượt.

cô đi làm.
Cô cúi đầu xuống, ánh sáng trên đầu ngón tay liền phản xạ đến đáy mắt.
Kim loại lành lạnh đụng tới làm da non mềm, tâm tình không nói ra được là tốt hay không tốt.
Trời thì xanh mây thì cao, hôm nay xe Jeep lái rất chậm, chậm rãi bon trên đường phố rộng rãi.
Lão Hoắc nghiêm túc lái xe, cô nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, sáng sớm con đường đã được vẩy một lượt nước, càng phát giác tinh thần ngày càng sảng khoái.
Vì vậy cô mặc dù nghi ngờ, nhưng vẫn chỉ mang theo vài phần kích động mở ra cái túi đang ôm trong ngực.
Chữ 囍 (Hỉ) màu đỏ được in giữa trung tâm túi.
Cô nhếch môi vui vẻ nói: "Mua khi nào? Ngày hôm qua?"
Lão Hoắc bĩu bĩu môi, coi như là đáp lại.
Trong mắt của anh thể hiện đầy vẻ tự mãn, cô liền nhào vào anh, hôn một cái thật kêu.
Cô mở ra túi quà tặng ra, bên trong là những hộp kẹo mừng tân hôn.
Hộp kẹo nho nhỏ tạo hình rất đẹp.
Anh biết cô rất thích những cái lặt vặt như thế, nên đã bỏ ra chút tâm tư .
Ai nói người đàn ông này cẩu thả chứ?
Ít nhất giờ khắc này, anh đang dụng tâm lấy lòng cô.
Nguyện ý vì cô làm chuyện bình thường như vậy.
Cô cầm lấy tay anh, cọ xát trên ngón trỏ đầy vết chai.
"Vẫn là người đàn ông của em nghĩ chu đáo."
Cô ngả đầu lên vai anh nhẹ nhàng cọ cọ: "Cám ơn anh."
"Em. . . . . ."
Hô hấp phả lên trên cổ cô hơi chậm lại, một lúc sau mới khôi phục như lúc ban đầu: "Anh muốn tất cả mọi người đều biết, em bây giờ là vợ của anh."
Cô ngẩng đầu lên, người đàn ông vừa tuyên bos chủ quyền kia cũng đang đưa mắt nhìn xuống cô.
Trong mắt của anh bá đạo kiên định vẫn như cũ, ánh mắt vững vàng khóa cô lại.
Cô chống người lên , lòng bàn tay đặt ở trên ngực anh nói: "Người ta không phải là người của anh rồi hay sao."
Nói xong liền bị lời mình làm cho buồn nôn.
Ngay sau đó tự bóp cổ làm ra vẻ chuẩn bị nôn ọe.
Hoắc lão đầu lại xoa tóc của cô nắm gáy cô nói: "Ngoan."
Nổi da gà từ trong xương tủy toát ra ngoài, kiểu nói của cái người này thật sự như đang nói với sủng vật của mình vậy.
Cô đây đã nhiều tuổi như vậy, được xem tương đương với sủng vật cũng không phải là không thể.
Không phải chỉ là da mặt dày một chút thôi sao.
Cô nhếch khóe miệng, lại cùng với lão Hoắc dây dưa một hồi lâu, mới đẩy cửa xe đi xuống.
Đứng chờ ở thang máy , đồng nghiệp tiểu Trương của bộ phận tài vụ tinh mắt liếc cái túi trên tay cô.
Lại nhìn thấy trên ngón áp út của cô lóe lên, vội cất giọng nói: "Ơ, tổ trưởng Hạ, cô kết hôn rồi à? Âm thầm quá đấy."
Mọi người xung quanh theo lời của cô ấy, đồng loạt đưa mắt đặt lên trên người cô.
"Chỉ mới lĩnh giấy chứng nhận thôi, anh ấy rất bận. Chúng tôi năm sau mới bày tiệc rượu, đến lúc đó mọi người nhớ nể mặt đấy."
Tiếp đó liền phát kẹo cưới cho mọi người xung quanh, rồi tiếp nhận từng tiếng chúc phúc của bọn họ.
Có lẽ chỉ là lời khách sáo, chỉ là"Tân hôn hạnh phúc" nhưng bốn chữ này, đích xác là rất hay.
Hạ Sơn Chi cô không ăn kẹo, nhưng trong lòng lại thấy ngọt vô cùng.
Cô mới đi đến cửa của phòng thiết kế thì tiểu Ly như một làn khói chạy vội tới trước mặt cô, hớn hở mở tay cô ra.
Cô cố ý nhướng mày: "Làm gì vậy, sáng sớm đã không biết lớn nhỏ."
"Chị, chị thật không phúc hậu chút nào, kết hôn rồi lại không mời bọn em."
Tiểu Ly vểnh môi, bất mãn nhìn cô chằm chằm.
"Chắc là xem thường bọn tiểu nhân như chúng em chứ gì, sợ bọn em không đưa nổi tiền mừng phải không?."
Em trai tiểu Từ cũng tham gia hát song ca.
"Mặc dù chúng em nghèo, nhưng chị thân yêu đi vào nhà tù, thì từ kẽ răng cũng phải nặn ra kem đánh răng chứ."
"Tiểu Ly à, em nói đúng tim đen của chị rồi, trong lòng chị sớm trả lại đồ cưới rồi, cũng không phải là thẻ thông hành sao."
Cô vung tay lên: "Dừng lại, bánh kẹo cưới đây, ai đến cướp không?."
Hai cái kẹo liền được ném qua, một giây trước còn đang gườm gườm nhìn nhau mà một giây sau đã nhanh chóng đưa tay tiếp được.
Cô giơ ngón cái về phía họ, không hổ danh là em trai và em gái của Hạ Sơn Chi cô, phản ứng đúng là quá nhanh.
Phòng kế hoạch có tổ nhỏ, cô liền đi đưa kẹo mừng cho họ.
Mới đi đến địa bàn của tổ bọn họ, chị Trần đã đưa tay về phía cô: "Kẹo mừng của em hình như phải đợi hơi lâu."
Chị Trần ranh mãnh nháy mắt, nói tiếp: "Lão Hoắc rốt cuộc bị phù chính* rồi hả? Thật là không dễ dàng gì."
( Phù chính: từ được dùng trong thời xưa có nghĩa là đưa thiếp lên làm vợ chính )
"Chị à, bây giờ chị mới biết thương xót cho anh họ của em à, giữ gìn ba mươi năm, hôm nay cuối cùng cũng. . . . . ."
Tống Thần không khách khí đoạt một hộp kẹo từ tay cô, bóc một viên chocolate đậu cho vào trong miệng mãnh liệt nhai.
Cô ấy dùng sức nhai, vẻ mặt rất dữ tợn, ánh mắt rất hung ác.
Cô vỗ vỗ tay, giữa miệng cô ấy thỉnh thoảng truyền ra lời nói: "Cuối cùng cũng tìm được người đủ tiêu chuẩn, giặt quần áo, nấu cơm, sinh con miễn phí rồi."
Cô mắng CMN chứ, rồi cứng rắn đập tới: "Đã ăn lại còn không ngậm được miệng!"
"Chị Tống, hình như so với chị Hạ chị còn già hơn hai ba tháng đi, qua hết năm nay chị đã