Tổng Giám Đốc Cho Tôi Mượn Sinh Em Bé
Tác giả: Kim Hà Dĩ Tịch
Ngày cập nhật: 03:30 22/12/2015
Lượt xem: 1341374
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1374 lượt.
gười phải hạ mình những vẫn thấy vui vẻ như anh sao!
Cô lại đá chân lần thứ ba, bĩu môi nói: "Nhưng em không thích."
Cô víu đầu của anh xuống, bốn cánh môi áp sát vào nhau, thốt lên: "Em không muốn anh phải hạ mình như thế."
"Em cũng không muốn anh phải mắc nợ người ta."
Anh liền cắn cắn vào môi cô, trầm thấp mà kiên định đáp: "Vì em, cho dù có lấy mạng ra đánh cuộc cũng không sao?"
"Huống chi chỉ là cúi đầu, cầu xin người ta giúp đỡ mà thôi."
"Anh đã chờ em tám năm . Nhưng em lại vì cậu ta mà phải khổ sở như vậy, anh không thể để cho em khóc được."
"Vợ à, cho dù anh có làm sai cái gì, cũng đừng vứt bỏ anh."
Câu nói cuối cùng kia lập tức khiển cô ngưng cười rồi.
Hứa Tam Đa đã nói, không vứt bỏ không buông tha.
Cô chính là người thành thật.
Nhưng vừa mới vừa nghe được câu thứ nhất, trong nháy mắt chóp mũi đã thấy cay cay rồi.
Lấy mạng ra đánh cuộc.
Anh cũng chấp nhận.
Yêu đến mức mang cả mạng sống ra đánh cuộc thì sao cô lại không tiếp nhận chứ?
"Vì sao em lại từ chức, anh có biết không?"
Cô dùng sức nắm lấy tóc anh, thấy anh cau mày, cô liền vui mừng nói: "Em tưởng anh bị ngâm dấm lâu nên vị giác không còn nhạy nữa cơ đấy."
"Vợ của anh thật hiền huệ, rất biết cách chăm lo cho gia đình, ngoan, ngủ đi."
Lão Hoắc rốt cuộc cũng đổi tư thế, từ phía sau ôm chầm lấy cô, dán mặt lên cổ cô nói: "Chồng em nhất định sẽ nuôi em thật tốt."
Gần đây thật quá mệt mỏi, tất cả đều do người nào đó 囧 gây ra cả.
Mấy ngày nay rảnh rỗi, ăn ngủ, ngủ ăn, cô chẳng khác gì con heo sống trong hạnh phúc vậy.
Chỉ là A Hoa cô vẫn còn rất hiền thục, mặc dù cực kỳ khổ sở, vẫn bò dậy nấu đồ ăn sáng, sau đó lại nấu cơm tối chờ đại thúc về nhà ăn.
Dĩ nhiên mùi vị của món ăn có được hay không thì còn phải xem A Hoa cô có nghiêm túc nỗ lực nấu ngon hay không thôi.
Sáng nay tiễn lão Hoắc đi làm, trước khi đi anh còn nói với cô buổi tối có bữa tiệc không cần chờ cơm anh, vì vậy A Hoa cô lại bò lên trên giường thanh thản nằm thư giãn.
Hạ Sơn Chi đột nhiên mở mắt ra, tức giận nhìn chằm chằm vào cái điện thoại vẫn còn đang rung lên từng hồi.
Nó vẫn còn rung lên bần bật trên tủ đầu giường.
Hừm, hay thật đấy, sao lại biết lúc này cô mở máy mà gọi đến cơ chứ.
Mà người gọi điện thoại đến cũng có tính nhẫn nại cực tốt, nếu như mà cô nhớ không lầm, thì nhạc chuông đã vang lên không dưới mười lần.
Tức giận cầm điện thoại lên quát lớn: "Ai dám làm chị đây tỉnh giấc, mau nhận lấy cái chết đi!"
Đầu bên kia lại vang lên tiếng cười khẽ như chuông bạc, không dễ nghe chút nào:
"Hạ Sơn Chi, sắp chiều tối rồi mà vẫn còn ngủ sao."
"Chị Cố à, chị có thể lăn được rồi!"
Cô đang muốn quăng điện thoại di động sang một bên thì cô ấy đã vội nói: "Đừng, đừng, đừng, cô đã biến mất mấy ngày rồi, mau đến đây nhanh lên."
Đúng vậy, điện thoại di động của cô thì tắt máy, dây điện thoại bàn cũng bị rút ra, cô ngoan ngoãn ở nhà làm trạch nữ.
Miễn cưỡng ngáp một cái liền đáp: "Làm việc chưa hoàn thành thôi."
"Cố gắng tạo người sao?"
"Cứ cho là vậy đi."
"Gã kia của nhà cô rốt cuộc cũng sắp làm cha rồi, ba mươi năm thủ thân như ngọc cũng tìm được người khai trai rồi."
"Ha ha!"
Lòng hư vinh vô cùng lớn đã lấy được thỏa mãn, cô liền bỉ ổi cười lên, Cố Đại lại nói tiếp: "Người gian tà như cô rốt cuộc đã lập gia đình, đến Tây Cát đi, chị mời cô đồ ăn ngon."
Thấy cô không còn thét chói tai nữa cô ấy lại bổ sung thêm: "Dương Dương nói muốn gặp cô đấy."
"Ái chà, tôi cũng rất nhớ con bé, đã mấy ngày không được hung hăng giày xéo khuôn mặt nhỏ bé mềm mại kia rồi."
"Có người làm mẹ nuôi như vậy sao? Không được dạy hư Dương Dương nhà tôi đấy."
Tiếng nói dễ nghe của Cố Đại truyền đến, hình như còn mang thêm vài phần khi dễ, cô vừa mở tủ quần áo ra vừa nói: "Ông nội của nó còn ‘đen tối ’. . . . . . hơn đấy, muốn giáo huấn nữa sao? Cắt ~"
Không sai, Dương Dương có một người cha cực kỳ nổi tiếng, đó chính là con trai của một đại ca xã hội đen nổi danh khắp thủ đô, nhưng bởi vì ông ta già rồi mà lại không có ai chịu kế thừa sự nghiệp vẻ vang đó nên đành phải rửa tay gác kiếm không cam lòng lui ra khỏi võ đài.
Đến cha của Dương Dương, à, quên chưa bổ sung, cha của Dương Dương tên là Lộ Bạch, phiên âm gần giống với Tiển Bạch (Có nghĩa là Tẩy trắng)
Dĩ nhiên đây chỉ là tên thời còn học trung học khi cha Dương Dương ngồi cùng bàn với đại tiểu thư của Cố gia ( sau này chính là mẹ của Dương Dương ), dưới sự dẫn đường chỉ lối của người nào đó liền thay tên đổi họ.
Hai người bọn họ ngồi cùng bàn với nhau mấy năm, lúc mười tám tuổi cha của Dương Dương cha và mẹ của nó rủ nhau xem phim Phạn Đảo Ái ( Một nữ diễn viên của dòng phim AV của Nhật) , không kìm chế được Hormone tràn đầy của thời kỳ trưởng thành, không cẩn thận liền ăn trộm trái cấm, X và Y vừa vặn kết hợp, vì vậy đã tạo ra công chúa nhỏ Dương Dương vô cùng đáng yêu này.
Chỉ là hộ khẩu của Dương Dương lại bị các bậc phụ huynh của Cố Gia bảo qu