Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cậu Chủ Hồ Đồ

Cậu Chủ Hồ Đồ

Tác giả: Tinh Dã Anh

Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015

Lượt xem: 1341727

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1727 lượt.

ư chớp ra khỏi phòng cậu chủ.
“Rầm.”.
Con chuột trong tay cậu chủ bị đập mạnh lên bàn, vỡ nát.






Cậu chủ, chúng ta kết hôn đi!
Diêu Tiền Thụ ở ngoài cửa nghe tiếng con chuột bị vỡ nát, rụt cổ lại, hôm ấy cô nằm trên giường trằn trọc mất ngủ cả đêm.
Cô càng không ngừng tự cảnh cáo mình không nên nghĩ nhiều, mệnh lệnh của cậu chủ là kết hôn với cậu ấy chỉ là vì khách sạn, vì quyền kinh doanh, thời gi­an cấp bách, cậu ấy không tìm được người có thể giúp cho nên mới ra hạ sách này.
Từ lúc về nước tới giờ, cậu chủ chưa từng nói tình cảnh và chuyện khó xử của mình với ai, cô hoàn toàn không biết cậu chủ muốn gì, càng không tính tới chuyện có thể giúp được cậu ấy chuyện gì.
Hiếm khi cô có ích, cứ theo lẽ thường, cô phải nhảy vào vạc dầu vì cậu chủ chứ không phải là mặt nhăn mày nhó như đứa con gái e thẹn, thảo nào ngay cả anh Thư cũng bảo cô phục vụ chẳng khác gì dân không chuyên.
Cậu chủ mặc áo sơ mi cổ Đức màu đỏ đi kèm với gilê màu trắng, quần tây màu trắng thẳng thớm, quần áo phụ kiện đầy đủ chỉn chu sang trọng, tỏa ra thứ khí chất ưu việt, nhìn một cái là biết ngay sắp phải ra ngoài gặp người nào đó quan trọng, nói chuyện gì đó quan trọng.
Cậu ấy tìm được người khác có thể giải quyết vấn đề của mình rồi sao?
Người đó hoàn toàn đồng ý, can đảm kết hôn với cậu chủ rồi sao?
Cậu chủ… không… không cần cô giúp nữa sao?
Cô im lặng cúi đầu, lời tới miệng định nói cũng nuốt ngược vào trong.
Chỉ thấy cậu chủ đi từng bước xuống lầu, lướt qua người cô, không nói câu nào, thậm chí không để mắt tới cô.
Cô thở ra một hơi, không biết là nhẹ nhõm hay thất vọng nhiều hơn.
Mím mím môi, cô định tiếp tục làm việc. Khuỷu tay đột nhiên bị người ở phía sau nắm chặt, kéo mạnh một cái, cả người cô va vào ngực cậu chủ.
“Cậu… cậu chủ?!”. Không phải là không để ý tới cô, phải ra ngoài sao? Sao tự nhiên lại…
Cậu không quay đầu lại nhìn cô, túm khuỷu tay cô kéo thẳng ra khỏi cửa.
“Cậu chủ? Cậu muốn đưa em đi đâu?”.
Cậu vẫn im lặng không nói lời nào, quay lưng về phía cô, kéo cô thẳng tới ô tô, nhét cô vào, giúp cô cài dây an toàn, quay người ngồi lên ghế lái, nhấn ga một cái, chiếc xe lao ra khỏi cổng.
Xe lao nhanh về hướng ngoại thành. Diêu Tiền Thụ nhìn phong cảnh xung quanh, nuốt nước miếng vẻ bất an, quay đầu nhìn cậu chủ nghiêm túc chăm chú lái xe, vẻ mặt thành khẩn khóc mếu:
“Cậu chủ cậu chủ, em biết mình đã chọc giận cậu, cậu đừng kéo em tới chỗ núi rừng hoang vu thủ tiêu nha!”.
“Cậu chủ hào hoa phong nhã, tương lai tươi đẹp, ngàn vạn lần không nên vì phạt em mà càng lúc càng trượt dài trên con đường phạm pháp đó!”.
“…”.
“Cậu chủ cậu chủ, em biết lỗi rồi! Em không cố ý cãi lời cậu chủ đâu, dù cậu không cần em, muốn bán em đi, cũng bán cho người nào ở gần một chút được chứ? Ừm… hay cậu tính bán em về nông thôn làm vợ người ta?”.
Cậu siết chặt tay lái, khẽ nheo mắt liếc nhìn cô, đôi môi nhếch lên đột nhiên mở ra, “Tôi đồng ý với cô, một năm.”.
“Hả?”.
“Kết hôn giả. Kì hạn là một năm, sau một năm chúng ta ly hôn. Như vậy được rồi chứ?”.
“…”.
“Cô còn gì không hài lòng không?”.
“… Không… không ạ.”.
Cô vội vàng quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, bầu không khí trong không gi­an nhỏ hẹp đột nhiên trở nên có chút ngượng ngập. Cô muốn nói gì đó để phá tan khoảnh khắc nặng nề này, nhưng miệng cứ mở ra rồi ngậm lại, không có cách nào líu ra líu ríu như ban nãy được.
“Cô còn yêu cầu gì thì nói đi. Tôi ghét cô cứ ấp a ấp úng.”.
“… Vậy nhỡ may có người thích thì sao đây ạ? Cậu chủ?”. Nhỡ may nửa chừng cậu chủ yêu ai đó, cô phải làm sao?
Tiếng phanh “két” chói lói đập vào tai Diêu Tiền Thụ, người cô lao về trước theo quán tính, suýt nữa bay ra ngoài.
Cậu chủ nhìn chằm chằm vào tay lái, lạnh lùng nói, “Giờ cô đang mặc cả với tôi đấy à?”.
“Không phải, cậu chủ, em…”.
Không chờ cô nói xong, cậu lạnh lùng ngắt lời, “Hừ, vậy thì ly hôn sớm là được rồi.”.
“…”.
“Nhưng”, cậu u ám quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, không nhìn cô, rầu rĩ nói, “Cô không được phép có ai trước tôi! Có đi ngoại tình cũng phải là tôi trước! Muốn ly hôn cũng phải là tôi nói trước! Cô nghe rõ chưa?”.
“…”. Ai mà kiểm soát được chuyện tình yêu chứ, nhưng mà, “Vâng, cậu nói thế nào thì cứ theo như thế đi.”. Dù sao cô thích không có nghĩa cậu chủ cũng thích, cậu chủ ngứa mắt, cô cũng chẳng có cách nào lấy chồng. Cứ cho là cậu chủ thích, cũng không có nghĩa người đàn ông kia có thể khoan dung việc cô có một cậu chủ và anh ta sớm nắng chiều mưa phải cùng phục vụ cậu chủ với cô.
“Xuống xe.”.
“Hả? Ở chỗ này sao? Cậu chủ, đây là cổng công viên trò chơi ở ngoại ô, sau khi trời tối sẽ không còn ai nữa. Hay là, cậu định bỏ rơi em như dự định ban đầu sao?”.
Cậu nhìn cô coi thường, mở cửa xuống xe trước, cầm di động gọi một cuộc gọi rồi vòng qua bên kia, mở cửa xe, lôi cô ra ngoài.
“Cậu chủ, ở đây đáng sợ lắm, cậu chưa từng nghe người ta kể chuyện công viên trò chơi có chuyện quái dị sao? Nửa đêm tàu hỏa


Duck hunt