Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cậu Chủ Hồ Đồ

Cậu Chủ Hồ Đồ

Tác giả: Tinh Dã Anh

Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015

Lượt xem: 1341581

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1581 lượt.

ây cậu chủ đưa cho em, em không vứt đi, trả lại cho cậu”.
“…Cô khùng lên trả lại cho tôi mấy thứ này là có ý gì hả? Muốn nhanh chóng phủi sạch tất cả mối quan hệ của tôi với cô à? Sợ gã họ Thư kia hiểu nhầm rằng bị tôi bao chắc?”. Trả lại thẻ lương của cậu, thẻ ngân hàng mỗi ngày chỉ rút năm mươi tệ đưa cho cậu, cậu đeo nhẫn vào cho cô, cô luồn vào sợi dây chuyền bạc đeo ở cổ, cô trả lại tất cả những gì có liên quan tới cậu, cô trả lại tất cả những gì chứng minh rằng hai người là vợ chồng cho cậu.
Tờ đơn ly hôn được đẩy trở lại trước mặt, cô đã kí tên, bỏ hết những thứ có liên quan tới cậu đi, trả lại cho cậu, cậu biết cô đồng ý ly hôn với mình, nhưng có cần phải dứt khoát chẳng thèm lưu luyến lưỡng lự, thẳng tay mà rời bỏ mình như thế không?
“Cậu chủ…”.
“Đừng gọi cậu chủ! Ai là cậu chủ của cô!”. Cô người hầu chỉ biết nhìn cậu, chỉ biết vây quanh cậu không phải cô gái trước mặt này, cô sẽ không làm tổn thương cậu, không trả lại những thứ cậu tặng, lại càng không rời xa cậu để tới bên gã đàn ông khác.
“…Nếu nhìn thấy em là cậu thấy phiền phức khó chịu, em có thể dọn ra ngoài ở…”.
“Cô còn muốn dọn ra ngoài à?”. Ly hôn còn chưa đủ, cô còn muốn hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt cậu nữa hay sao?
Không khí yên lặng len lỏi giữa hai người, cậu đột nhiên đi qua bàn làm việc đưa tay nắm chặt lấy cằm cô đến đau nhức, nói gằn từng từ một.
“Cô đừng mơ được dọn ra ngoài, tôi không cho cô đi đấy. Cho dù có ly hôn, cô vẫn là người hầu của tôi, là đồ của tôi, cả đời cũng là của tôi!”.
“Em biết, em giống Hắc Thủ Đảng, đều là đồ của cậu chủ, em sẽ không đi, cậu chủ”.
“…”. Ý của cậu không phải thế này, cậu muốn nói... cậu với cô…
…Cậu với cô…
“Em có thể đi được chưa?”.
“…Cô với hắn ta... lúc nãy hắn ta nói gì với cô?”.
“Phó tổng Thư?”.
Nghe cô gọi tên của gã đàn ông đó, cậu lại càng bực mình hơn.
Cô đờ mặt ra suy nghĩ, máy móc trả lời câu hỏi của cậu chủ, “Anh ta hỏi em có muốn ở bên anh ta không”.
“…”.Vậy em sẽ ở bên hắn ta? Vậy em sẽ quan tâm tới hắn ta? Tôi có chỗ nào không tốt? Tôi đối xử với em có chỗ nào không bằng hắn ta?
Những lời yếu đuối cứ nghẹn lại trong cổ họng của cậu mãi không thốt lên được, thay vào đó là lời uy hiếp lạnh lẽo, “Tôi cảnh cáo cô, trước khi đơn ly hôn có hiệu lực, cô vẫn là vợ tôi như trước, tôi không cho phép cô ở bên hắn ta!”.
“Vâng, cậu chủ. Em sẽ không ở bên phó tổng Thư. Trước khi cậu kí tên”.






Cậu chủ, cậu cố ý đúng không?
Có câu nói đằng sau một người đàn ông thành công lúc nào cũng có một người phụ nữ nhiều chuyện.
Không có người phụ nữ nhiều chuyện này, người đàn ông thay đổi rất rõ ràng.
Đeo cà vạt xấu, quên cài cúc cổ áo, cổ áo sơ mi nửa trong nửa ngoài, những chi tiết nho nhỏ người đi qua có thể phát hiện ra được.
Cuộc hôn nhân của anh chàng tổng giám đốc khách sạn Hoàng Tước đang đứng trên bờ vực tan vỡ rồi.
Gạt tàn đầy ắp đầu lọc thuốc lá.
Nhưng cô chưa từng thấy cậu chủ hút thuốc.
Tiện tay ôm tấm chăn lông qua, cô đắp lên cho cậu, làm tròn trách nhiệm của người hầu.
Cặp mi dài khẽ động đậy, đôi mắt mơ màng chậm rãi mở ra trong ấy có bóng dáng của cô, cậu đưa tay vuốt nhẹ lên mặt cô, đôi môi mỏng chẳng biết đang lẩm bẩm nói điều gì, chỉ cảm thấy cậu dựa vào sát người cô, tới thật gần như sắp hôn cô rồi lại tránh ra, đi lên lầu.
Cô ngồi im trên ghế nhớ tới tờ đơn ly hôn cậu đã cầm, cậu chưa nói cho cô hay chừng nào lá đơn ấy có hiệu lực, cũng chẳng thông báo cho cô biết, khi nào cậu ấy kí tên.
Có lẽ cậu ấy thấy chuyện cũng không có gì quan trọng, cô chẳng cần phải biết.
Dù sao lúc nào ly hôn, lúc nào có hiệu lực, cậu chủ quyết định là được rồi.
Nhưng, rốt cuộc giờ cô là ai chứ? Là vợ, hay là vợ cũ?
“Tiểu Thụ, cô đi phản ánh khó khăn của đám dân đen chúng ta với cậu chủ nhà cô chút coi. Đừng vì theo đuổi phụ nữ mà bắt nạt đám nhân viên đáng thương như chúng ta chứ. Triển lãm ẩm thực nước ngoài khách sạn ta sắp tổ chức là do công ty nhà Vương Oánh kia chuẩn bị đúng không? Ép bọn mình luyện tập cái gì chứ, phải nhớ rõ lắm tên món ăn, tế bào não chết sạch hết rồi”.
“Không phải cậu ấy để cho chúng ta tán dóc giảm sức ép rồi à? Cậu chủ đã rộng rãi lắm rồi đó”.
“Khỉ thật, Tiểu Thụ, cô không hổ danh là người hầu của nhà tổng giám đốc, nói đỡ cho anh ta như thế! Làm gì có chuyện hay như dùng việc buôn dưa giảm bớt sức ép chứ!”.
“Ha ha ha ha!”.
“A, thang máy tới rồi kìa. Hết giờ hết giờ, về thôi về thôi!”.
“Thang máy cuối tuần lúc hết giờ chắc chắn là rắt đông, để tôi trước nhé, tôi có hẹn mà!”.
Đám người tan làm đang sốt ruột chờ cánh cửa thang máy mở ra.
“Ding” một tiếng, cửa mở ra.
Hoàn toàn trái với tưởng tượng, trong thang máy rất vắng, chỉ có duy nhất một người đứng bên trong, cậu mặc bộ Âu phục, đi giày da khép hờ đôi mắt, thấy cửa thang máy mở ra, thoáng nâng mắt lên nhìn qua một lượt, rồi lại hạ mắt xuống.
“Tổng... tổng giám đốc?”. Đám nhàn viên nữ trợn tròn mắt, nhân vật nam chính trong ti


XtGem Forum catalog