XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Câu Chuyện Ngày Xuân

Câu Chuyện Ngày Xuân

Tác giả: Vương Thiển

Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015

Lượt xem: 1342845

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2845 lượt.

ông xứng đáng có được Tư Tồn...”
Giang Thiên Nam còn chưa nói hết câu, cơn phẫn nộ đã trào lên trong Tư Tồn. Cô định mặc kệ tất cả, sống chết gì cũng phải xông vào đánh hắn một trận cho hả giận, nhưng Mặc Trì liền kéo tay cô lại, ôm cô vào lòng. Anh run rẩy chỉ vào mặt Giang Thiên Nam, thấp giọng gầm lên: “Mày thì xứng với cô ấy sao? Lẽ nào Tư Tồn lại cần một người đàn ông có đủ hai chân, nhưng hết lần này đến lần khác làm tổn thương cô ấy? Cái Tư Tồn cần là một người yêu thương, tôn trọng cô ấy. Mày cút khỏi đây ngay! Nhà của Thị trưởng Mặc, không đến lượt mày tới làm loạn!” Dù đã sống hai mươi mấy năm thân là con trai nhà họ Mặc, nhưng đây là lần đầu tiên Mặc Trì đem vị thế của ba ra để áp chế người khác.
Giang Thiên Nam ngớ người ra, không ngờ mình lại đụng độ với con trai của Thị trưởng Mặc. Song ngay sau đó, anh ta làm ra vẻ trấn tĩnh nói: “Ha! Vậy thì tôi cũng thừa hiểu anh làm thế nào mà lấy được Tư Tồn rồi. Hóa ra là dựa vào đặc quyền. Nhưng chẳng sao, cả trường đều biết Tư Tồn là người phụ nữ của tôi, chúng tôi phối hợp rất ăn ý trên sân khấu, còn nụ hôn ngày hôm đó, quả là kinh thiên động địa, phải không Tư Tồn?” Giang Thiên Nam chưa từng chịu thua ai bao giờ, ngay cả trong nhà Thị trưởng cũng dám ăn nói hàm hồ.
Trái tim Tư Tồn như vỡ làm trăm mảnh. Nếu thời gian có thể quay ngược lại, cô chấp nhận không học hành gì nữa cả, chỉ cần sống một cuộc đời giản dị, bình yên bên Mặc Trì là đã mãn nguyện rồi. Thấy Mặc Trì dường như đang run rẩy, cô liền ôm chặt hông anh, giúp anh giữ thăng bằng.
Mặc Trì cao hơn Giang Thiên Nam một chút. Lợi dụng ưu thế này, anh cố tình đưa mắt nhìn xuống anh ta, khóe miệng nhếch lên nụ cười lạnh lùng, khinh miệt: “Vợ tao chẳng qua không may bị chó cắn, đáng để mày khoe khoang sao? Cô ấy chưa từng động lòng vì mày, chỉ vô cùng căm ghét mày. Mày là thằng thất bại trong tình yêu!”
Giang Thiên Nam bị điểm trúng ‘\'huyệt đạo”. Bất kể bao nhiêu tin đồn lan truyền, nhưng trong thâm tâm, anh ta là người hiểu rõ nhất. Từ đầu đến cuối, Tư Tồn chưa từng thích anh ta. Giang Thiên Nam cứ đứng chôn chân như phỗng ở đó, không biết làm thế nào.
Mặc Trì cúi đầu, mỉm cười dịu dàng với Tư Tồn: “Tư Tồn, chúng ta không nên tốn thời gian với loại người này. Hôm qua không được ngủ ngon giấc, bây giờ chúng mình đi nghỉ ngơi thôi”.
Tư Tồn vội vã bám chặt vào cánh tay Mặc Trì như sợ anh vuột bay mất, rồi dìu anh về phòng ngủ. Tổn thương mà Giang Thiên Nam gây ra cho cô vẫn chưa hoàn toàn lành lại, nhưng lúc này đây cô gần như muốn nhảy bổng lên, thậm chí còn muốn cảm ơn anh ta. Nhờ anh ta làm loạn, Mặc Trì đã quay về bên cô.
Mặc Trì, thật tốt quá, em cứ tưởng rằng anh sẽ không bao giờ tha thứ cho em...” Mắt cô bừng sáng, lấy lại thần thái thường ngày. Có hàng ngàn lời cô cần nói với anh.
Nét mặt Mặc Trì lại trở về vẻ u tịch như trước, anh lạnh nhạt gỡ tay cô ra: “Em nghỉ ngơi đi, anh đi làm”.
Một lần nữa Tư Tồn thấy mình lại rơi xuống vực thẳm: “Mặc Trì, anh không tha thứ cho em sao? Lúc nãy anh chỉ đóng kịch thôi sao?”, cô run rẩy hỏi anh.
Mặc Trì nhìn sâu vào mắt cô, rất lâu sau mới nói: “Không phải”.
Tư Tồn như được thắp lại hi vọng: “Vậy là anh đã tha thứ cho em?”
Mặc Trì lạnh nhạt lắc đầu: “Anh không trách gì em cả. Chỉ có điều, anh không xứng đáng với em”.






Cô Độc Một Mình, Trở Thành Mục Tiêu Công Kích
Tiết trời lúc này đã chuyển sang thu muộn. Tư Tồn ngồi thần người trước chiếc đồng hồ cổ, lặng lẽ đếm thời gian cả một ngày trời. Hai vạn tám ngàn tám trăm giây, bốn ngàn tám trăm phút, tám tiếng đồng hồ. Đã đến giờ Mặc Trì tan làm, vậy mà vẫn chưa thấy bóng dáng anh ở nhà.
Tư Tồn bất động, chớp chớp đôi mắt đã cay xè vì nước mắt. Bữa tối được cô giúp việc mang tới nhưng cô vẫn ngồi lặng như một pho tượng. Cô nhất định phải đợi Mặc Trì về dùng bữa. Lúc này, ngoài việc duy nhất là chờ đợi ra, cô còn biết làm gì nữa đây. Ban sáng anh còn nói ra những lời tuyệt vọng như vậy, chứng tỏ vẫn chưa tha thứ cho cô. Cô sẽ không nản lòng, sẽ tiếp tục cầu xin sự tha thứ của anh.
Rất lâu sau, Tư Tồn mới nghe thấy một chuỗi tiếng lộc cộc gõ lên sàn nhà. Đó chẳng phải là tiếng nạng của Mặc Trì sao. Cô lao ra như tên bắn. Mặc Trì đang lết từng bước chân nặng nề qua phòng khách, toan bước vào thư phòng.
Tư Tồn chỉ chực rơi nước mắt. Mặc Trì mỏng manh như một ngọn gió, khẽ lướt qua cô mà không buồn nhìn cô lấy một thoáng.
“Cháu về trường bây giờ”.
Tư Tồn quay lại trường học vào đúng giờ lên lớp. Trong sân trường, người qua kẻ lại như nêm, cô chỉ biết cúi đầu vội vã đi qua. Cô đi qua sân bóng đá, qua thư viện, rồi đi tắt qua tòa nhà kí túc.
Đã tới cửa phòng 302 của cô đây rồi! Tư Tồn đẩy cửa bước vào. Vu Tiểu Xuân và mấy người khác đang chuẩn bị sách vở để lên lốp. Nhìn thấy Tư Tồn, Vu Tiểu Xuân là người đầu tiên quay mặt đi, khi ra khỏi phòng còn cố tình đóng sầm cửa, để lại một tiếng động chói tai.
Đổng Lệ Bình và Trương Kế Phương sau khi nhìn Tư Tồn với ánh mắt dò xét cũ