Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Câu Chuyện Ngày Xuân

Câu Chuyện Ngày Xuân

Tác giả: Vương Thiển

Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015

Lượt xem: 1342831

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2831 lượt.

br>Mặc Trì hôn vào tai cô, những nụ hôn khiến toàn thân cô tê dại. Tim cô đập thình thịch: “Mặc Trì, anh đừng động tay động chân gì đấy. Mình đang ở nhà khách cơ mà”.
Mặc Trì cười xấu tính: “Chúng ta là vợ chồng hợp pháp mà, có gì phải sơ?”
Họ đùa nghịch với nhau cho tới tận đêm khuya. Người lên đỉnh núi mỗi lúc một đông, tiếng nói chuyện ồn ã từ bên ngoài văng vẳng vang vọng vào phòng. Mặc Trì mệt mỏi muốn chìm vào giấc ngủ nhưng Tư Tồn lại lay anh dậy: “Mặc Trì của em dậy đi nào, mặt trời sắp mọc rồi kìa!”
Mặc Trì mơ mơ tỉnh tỉnh nắm lấy tay cô: “Anh không muốn xem mặt trời mọc. Anh chỉ cần em ở đây thôi”.
“Không phải anh muốn ước nguyện lúc mặt trời mọc sao? Mặt trời sắp lên rồi, anh mau dậy đi!”
Mặc Trì kéo cô vào lòng mình, nói với giọng ngái ngủ: “Anh chỉ có một ước nguyện, đó là mãi mãi được ở bên em”.
Tư Tồn mỉm cười ngọt ngào. Mặc Trì của cô đang ở ngay bên cạnh. Anh sẽ mãi mãi ở bên cạnh cô, nhìn thấy mặt trời mọc hay không nào có quan trọng gì? Cô lại chui vào “cái ổ” ấm áp của hai người, ôm chặt lấy Mặc Trì và lắng nghe nhịp đập trái tim anh.
Những tia nắng đầu tiên của ngày mới đã lấp ló ngoài cửa sổ, chiếu sáng cả bầu trời. Ngày hôm nay là một ngày tuyệt đẹp trên núi Lư. Non xa xa, nước xa xa, mặt hồ dưới chân núi, tất cả đều như được dát những tia ánh kim lấp lánh. Ánh sáng rực rỡ len lỏi tới từng góc nhỏ. Còn Mặc Trì và Tư Tồn giống như hai thiên sứ tĩnh lặng, nở nụ cười chìm trong giấc ngủ an lành lúc mặt trời vừa lên ở nơi núi Lư này.






Tình Yêu Là Một Căn Bệnh Truyền Nhiễm
Mặc Trì cùng Tư Tồn dưỡng bệnh trên núi nửa tháng. Giữa họ, không chỉ mọi khoảng cách, mọi nỗi hoài nghi và mặc cảm được xóa bỏ mà tình cảm thậm chí còn mặn nồng, thắm thiết hơn xưa. Được Tư Tồn chăm sóc từng li từng tí, sức khỏe của Mặc Trì dần dần hồi phục và ổn định. Sau khi cắt sốt, thể lực và sức ăn của anh đều tăng lên đáng kinh ngạc. Đúng lúc này, Trần Ái Hoa gọi điện tới nhà khách Hương Sơn Duyên. Vậy là, kì nghỉ của họ đã đến hồi kết thúc.
Ngày trở về, Tư Tồn giúp Mặc Trì mặc thêm áo khoác và không khỏi lo lắng cho anh: “Sức khỏe của anh vừa mới hồi phục một chút đã phải đi đường dài, liệu anh có chịu nổi không?”
“Không sao đâu, chúng mình sẽ mua vé giường nằm”.
“Tàu hỏa cũng có giường nằm sao?”, Tư Tồn ngạc nhiên hỏi
Mặc Trì nhìn cô, lộ rõ vẻ kinh ngạc. Tư Tồn mím chặt môi nói: “Là họa do em gây ra, em phải tự mình đối diện”.
“Anh sẽ đi cùng em”. Mặc Trì đưa tay nắm lấy tay cô, giọng trầm ấm, chắc nịch như đinh đóng cột.
Đêm đã khuya mà vẫn chưa thấy Trần Ái Hoa về. Mặc Trì rốt cùng cũng không đấu lại được nỗi mệt mỏi sau cuộc hành trình dài. Anh đã buồn ngủ díp cả mắt lại rồi. Để Tư Tồn dìu về giường nằm, nhưng trong lòng anh vẫn không yên tâm: “Lúc nào mẹ về em nhớ gọi anh dậy”. Cô phải đồng ý anh mới chịu đi ngủ.
Tư Tồn ngồi bên bàn chờ đợi. Khi nghe thấy tiếng bước chân của Trần Ái Hoa và Thị trưởng Mặc, cô căng thẳng tới mức tim đập loạn nhịp, tưởng như sắp nhảy ra khỏi lồng ngực đến nơi. Cô quay lại nhìn Mặc Trì lúc này đang chìm sâu vào giấc ngủ, trong lòng bỗng tràn trề dũng khí. Có anh ở đây rồi, cô còn phải sợ hãi điều gì nữa chứ?
Cô hít một hơi thật sâu, đẩy cửa phòng bước ra.
“Mẹ”, cô lên tiếng gọi Trần Ái Hoa.
Trần Ái Hoa vừa bước qua phòng của Mặc Trì và Tư Tồn, nghe thấy tiếng gọi liền quay đầu lại nhìn cô. Thị trưởng Mặc cũng dừng bước. Tư Tồn lại nhỏ nhẹ cất tiếng: “Ba”. Thị trưởng Mặc thoáng mỉm cười, nhưng rồi ngay lập tức “ngụy trang”, giấu đi những nét biểu cảm trên khuôn mặt. Trần Ai Hoa vẫn nghiêm mặt không nói gì. Tư Tồn nhẹ nhàng bước về phía họ, thu hết dũng khí cất tiếng: “Ba mẹ, con có chuyện muốn thưa”. Hiểu ý cô, Trần Ái Hoa khẽ nói: “Vào thư phòng đi”.
Trần Ái Hoa ngồi xuống bên bàn, Tư Tồn cúi đầu đứng trước mặt bà. Trần Ái Hoa trầm mặc, còn Tư Tồn lại mím chặt môi, nói với giọng rất nhỏ: “Lần này, con biết con đã phạm phải một sai lầm lớn. Mẹ có thể rộng lượng tha thứ cho con được không?”
Trần Ái Hoa lạnh lùng “hừm” một tiếng: “Cô quả là lợi hại. Cô biết nó không nỡ rời xa cô, thế nên cô nhất định phải bỏ chạy xa như thế để bắt nó phải đi tìm chứ gì. Cô nghĩ sức khỏe của nó có thể chịu đựng nổi không?”
Tư Tồn ấm ức tới mức tưởng như muốn bật khóc, nhưng rồi vẫn cố nín, bình tĩnh nói: “Con đâu có lòng dạ nào như thế. Con chỉ đơn giản nghĩ rằng, anh ấy đã không còn cần con nữa, con lại chẳng có nơi nào để đi cả... Mặc Trì vì con mà phát bệnh, con...” Trần Ái Hoa ngắt lời: “Không phải Mặc Trì vì cô mà sinh bệnh, nó bị cô làm cho tức giận mới thành bệnh đây”.
“Con biết...”, Tư Tồn nhớ lại nụ hôn của Giang Thiên Nam, không khỏi cảm thấy rùng mình. Đột nhiên, toàn thân cô toát lạnh và không ngừng run rẩy.
“Nếu cô muốn vui vẻ với tên đàn ông khác thì ít ra cũng đừng để cho Mặc Trì biết, đừng để người nhà này biết!”, Trần Ái Hoa nói như xát muôi vào lòng cô.
Nỗi ấm ức của Tư Tồn đã lên tới cực điểm. Cô không thể kiềm chế nổi nữa, vội lớn