Vứt Bỏ Anh Là Điều Dũng Cảm Nhất
Tác giả: Vương Thiển
Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015
Lượt xem: 1343126
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3126 lượt.
ê bai gì Mặc Trì, mình...”
“Mình biết, nếu cậu thích hư vinh,” Vu Tiểu Xuân vội vã ngắt lời: “Cậu sẽ không đời nào nói với mình rầng cậu là con gái nhà quê. Chắc chắn danh tiếng con dâu Thị trưởng sẽ nổi tiếng hơn nhiều so với cái danh con gái quê mùa chứ”.
Tư Tồn cảm kích, khẽ lay tay Vu Tiểu Xuân: “Cảm ơn cậu đã tin tưởng mình”.
Hai người tiếp tục bước đi bên hồ.
“Tư Tồn,” Vu Tiểu Xuân thể lộ: “Lần đó mình thật sự giận cậu, không phải vì cho rằng cậu ưa hư vinh, mà chỉ vì nghĩ rằng cậu không coi mình là bạn. Chúng mình chơi với nhau ba năm rồi, cùng lên lớp, cùng ăn cơm, cậu có giấu ai thì cũng không nên giấu mình chứ”.
Tư Tồn cúi đầu vẻ hối lỗi, Vu Tiểu Xuân nói tiếp: “Tuy nhiên, khi đứng ở góc độ của cậu để suy nghĩ về chuyện đó, mình cũng hiểu ra rồi. Cậu nhỏ tuổi thế này, gia đình nhà chồng lại là danh gia vọng tộc, cậu không nói ra cũng đúng thôi”.
“Tình yêu của mình và Mặc Trì được vun đắp từ con số không.”, Tư Tồn đáp lời bạn: “Lúc mới vào đại học, chính bản thân mình còn thấy rất mơ hồ về hôn nhân, và cả tình yêu nữa, thì làm sao dám mở miệng nói về nó. Đến khi mình biết mình thật sự yêu Mặc Trì thì càng ngại nói ra hơn. Mình nghĩ, ai cũng giữ cho bản thân một bí mật nho nhỏ, vậy thì mình sẽ coi hôn nhân như bí mật nho nhỏ ấy. Nhưng mình đã sai lầm, bởi như vậy nghĩa ià làm tổn thương Mặc Trì cũng như bạn bè xung quanh mình”.
“Tư Tồn, cậu thật sự khiến mình phải thay đổi cách nhìn về cậu đấy.”, Vu Tiểu Xuân kinh ngạc nói: “Cậu không còn là cô bé cái gì cũng không hiểu trước kia nữa. Cậu đã trưởng thành thật rồi”.
“Trải qua bao nhiêu sự việc như thế, nếu còn không trưởng thành thì mình thật không xứng với Mặc Trì”, Tư Tồn thở dài.
Vu Tiểu Xuân ôm lấy Tư Tồn, cười nói: “Cậu và Mặc Trì thật là một đôi trời sinh. Cậu xinh đẹp, anh ấy tuấn tú, cậu đơn thuần, anh ây sâu sắc. Thật xứng đôi!”
Tư Tồn thẹn thùng vì được khen liền vội vã chuyển sang đề tài khác: “Khai ra mau, người yêu cậu học ở lớp nào?”
Vu Tiểu Xuân thoáng đỏ mặt, cười nói: “Không phải sinh viên trong trường đâu. Anh ấy là bạn cấp ba của mình. Anh ấy bây giờ đang học ở Đại học Chiết Giang. Chúng mình vẫn luôn thư từ qua lại với nhau. Anh ấy theo đuổi mình đã ba năm rồi nhưng tới hôm qua mình mới nhận lời yêu anh ấy”.
Tư Tồn vừa vui mừng vừa lo lắng thay cho bạn mình: “Người Nam kẻ Bắc, tương lai các cậu định thế nào? Không phải cậu muốn được phân về Bắc Kinh sao?”
“Bọn mình sẽ cố gắng để cả hai đứa được tới Bắc Kinh. Nếu không được, mình sẽ về quê ở Chiết Giang, miễn là được ở bên anh ấy”.
“Vu Tiểu Xuân, cậu thay đổi nhiều quá!”
“Tư Tồn, cậu biết không, chính Mặc Trì đã dạy cho mình cách đối xử tốt với một người đấy”.
Tư Tồn trợn tròn mắt hỏi: “Mặc Trì ư?”
Vu Tiểu Xuân và Mặc Trì mới gặp mặt có hai lần thôi mà. Tư Tồn vô cùng hoài nghi, lẽ nào Vu Tiểu Xuân đã bị Mặc Trì dùng máy thu âm “mua chuộc”? Mấy ngày đó, các cô gái vừa vây quanh chiếc máy thu âm để luyện nghe “Chín trăm câu Anh ngữ”, vừa tâm tắc khen ngợi Mặc Trì, lúc ấy Vu Tiểu Xuân không nói gì, chắc hẳn cô ấy đều khắc ghi hết trong lòng.
“Thì mình thấy Mặc Trì đối tốt với cậu nên mình học tập anh ấy thôi”, Vu Tiểu Xuân đáp.
“Mặc Trì thật sự là người tốt... Anh ấy là người tốt nhất mình từng gặp...”, Tư Tồn như tự nói với lòng mình.
Buổi chiều hôm đó, hai cô gái đi quanh hồ hết vòng này tới vòng khác. Họ thổ lộ với nhau tất thảy những suy tư của tuổi trẻ về cuộc sống, lí tưởng và về tình yêu. Tư Tồn thấy lòng mình thật thư thái. Quanh cô giờ đây, cuộc sống thật tươi đẹp biết nhường nào.
Cuộc Sống Như Vậy Còn Gì Hạnh Phúc Bằng
Chiều thứ bảy được nghỉ học, Tư Tồn trở về ký túc thu dọn đồ đạc và tạm biệt các chị em trong phòng.
Vừa ra khỏi cổng trường, cô đã thấy bóng dáng Mặc Trì đang chống nạng gỗ đứng đó chờ. Cô gọi tên Mặc Trì rồi lao về phía anh. Mặc Trì mỉm cười giơ tay đỡ lấy cô.
Mấy cậu bé học sinh tiểu học đi ngang qua, khuôn mặt lấm tấm mồ hôi sau một hồi đùa nghịch. Nhìn thấy Mặc Trì, chúng thì thầm với nhau điều gì đó rồi đột nhiên đồng thanh hét lớn: “Thằng què, thiếu một cái chân, đi đường tha hồ mà ngã nhé!” Chúng còn nhặt đá trên đường ném về phía Mặc Trì và cùng bật lên những tràng cười khoái trá.
Nụ cười trên môi Mặc Trì vụt tắt Tư Tồn bất giác cũng cảm thấy như bị ai đó đánh vào đầu. Cô liền đuổi đám trẻ con đi: “Mau đi ra chỗ khác, đừng có ở đây mà nói năng lung tung”.
“Người lớn cũng thật là, ai lại đi chấp nhặt một đứa trẻ con chứ”.
“Thằng bé này vô cớ chửi người ta là thằng què, còn ném đá vào người ta. Thật quá đáng lắm!”
Mặc Trì không muốn nghe thêm nữa, anh kéo tay Tư Tồn nói: “Đi thôi!”
Tư Tồn nhìn đứa trẻ giãy giụa trên nền đất mà không biết phải làm gì, lại đau xót nhìn Mặc Trì. Mặc Trì cố" nặn ra một nụ cười: “Không sao đâu, chúng mình về đi”.
Họ bước qua đám đông, nhưng mới đi được vài bước đã nghe thấy tiếng một đứa trẻ hét lên: “Trương béo, mẹ mày đến rồi kìa!” Sau đó là một âm thanh ch