XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Câu Chuyện Ngày Xuân

Câu Chuyện Ngày Xuân

Tác giả: Vương Thiển

Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015

Lượt xem: 1342825

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2825 lượt.

Trì: “Anh xem này, em sắp thành heo rồi”.
Mặc Trì dịu dàng âu yếm xoa khuôn mặt bầu bĩnh của cô: “Mũm mĩm thế này trông mới xinh!”
Tư Tồn nghiêng đầu, chăm chú nhìn anh một hồi lâu rồi nói: “Anh mà béo lên thì cũng đẹp trai hơn bây giờ nhiều”.
Mặc Trì cốc nhẹ lên trán cô: “Anh là đàn ông, xấu đẹp có quan trọng gì?”
Sau Tết Dương lịch, cô giúp việc xin nghỉ dài. Con gái cô vừa sinh một cậu con trai trắng trẻo, bụ bẫm, cô phải về quê chăm sóc con gái ở cữ và cháu ngoại. Cô giúp việc đã làm ở đây được năm sáu năm nay, cũng tận tâm hết sức vì nhà họ Mặc, Trần Ái Hoa cho cô nghỉ tận ba tháng.
Cô giúp việc vừa rời đi, Trần Ái Hoa đã phải chau mày suy nghĩ.
Hôm đó, Mặc Trì và Tư Tồn vừa về đến nhà, bước vào phòng khách đã thấy mùi khói nồng nặc xộc vào mũi, cộng thêm tiếng xoong nồi loẻng xoẻng trong bếp vọng ra. Hai người cùng chạy vào thì thấy cảnh tượng Trần Ái Hoa một tay cầm vung nồi, một tay cầm kìm đang cố bắt con cá đang lăn lộn trên sàn bếp. Thức ăn trong nồi đã cháy xém hết cả, chân tay bà càng luống cuống, phòng bếp nom khồng khác gì bãi chiến trường.
“Sao mẹ lại xuống bếp vậy?”, Mặc Trì cười hỏi mẹ.
Bà lên tiếng giải thích: “Thì mẹ muốn nấu cho mọi người một bữa cơm ngon, nấu xong mẹ còn phải tới cơ quan họp nữa”.
Tư Tồn giúp Trần Ái Hoa tóm gọn con cá rồi xung phong đứng ra nhận việc: “Cô giúp việc không có ở nhà, việc bếp núc mẹ cứ để đó cho con”.
“Con làm được không đấy?”, Trần Ái Hoa ngạc nhiên hỏi.
Tư Tồn tự tin: “Những món ăn thường ngày trong gia đình con đều biết nấu. Cá thì con chưa làm bao giờ nhưng làm nhiều khắc quen, chắc cũng không khác so với nấu cà tím đâu mẹ nhỉ?”
Trần Ái Hoa vừa không biết làm cá, lại không biết nấu cà tím nên cũng không hiểu cái mà Tư Tồn gọi là “làm nhiều khắc quen” là như thế nào. Mặc Trì trấn an: “Mẹ cứ làm việc của mẹ đi, con bảo đảm tối nay mẹ sẽ được thưởng thức món cá kho tuyệt vời”. Trần Ái Hoa vội vã rời khỏi bếp. Tư Tồn liền hỏi Mặc Trì: “Anh biết làm món cá kho à?”
Mặc Trì tỉnh bơ: “Chẳng phải em vừa nói, món này không khác mấy so với nấu cà tím hay sao?”
Tư Tồn giậm chân nũng nịu: “Đúng là không khác mấy nhưng em không biết làm sạch cá”.
Mặc Trì chăm chăm nhìn con cá đang vùng vẫy vẻ thích thú ra trò trong bồn nước. Khoác lác cũng đã khoác lác rồi, không thể để mẹ về tới nhà mà vẫn thấy cá bơi tung tăng được. Mặc Trì đưa tay vớt con cá lên. Anh nhớ, hồi nhỏ cùng bạn bè ra sông bắt cá, còn tự làm món “cá nướng đồng quê” nữa kia mà. Lần đó, họ chỉ đơn giản lấy đá cuội đập vào đầu con cá, rồi dùng một hòn đá nhọn rạch bụng nó ra, sau đó rửa sạch sẽ. Nghĩ tới đó anh liền bắt tay làm ngay. Anh đặt con cá lên thớt, dùng con dao cỡ vừa đập liền hai nhát lên đầu con cá đen đủi, một lúc sau thấy nó đã không còn vùng vẫy nữa.
Tư Tồn tròn mắt ngạc nhiên, phấn khích nhìn Mặc Trì đầy ngưỡng mộ: “Anh biết làm cá sao?”
“Đó gọi là tự học thành tài”. Mặc Trì cười nói, rồi với vẻ thành thạo, chặt bỏ đầu đuôi, mổ bụng cá ra, lột bỏ nội tạng rồi rửa lại sạch sẽ, đoạn quay lại Tư Tồn, giọng điệu đầy kiêu hãnh: “Đồng chí vợ. Anh đã làm sạch “cà tím” cho em rồi. Bây giờ tất cả giao cho em đấy”.
Tư Tồn nhanh nhẹn đổ dầu vào chảo, đợi dầu sôi cho cá vào rán. Sau khi trở cho cả hai mặt đều chín vàng rộm, cô vớt ra, sau đó cho gừng, tỏi, hành vào phi vàng, tạo mùi thơm nức mũi. Cuối cùng, cô lại cho cá vào nồi, nêm gia vị rồi đổ rượu vào om. Tận mắt thấy một chuỗi động tác nom rất chuyên nghiệp và thuần thục của Tư Tồn, Mặc Trì tưởng như đang được thưởng thức một màn biểu diễn nghệ thuật vậy. Anh nắm chặt cây nạng, tựa người vào cửa, ngắm nhìn cô vợ nhỏ đang bận rộn với bếp núc. Anh nửa đùa nửa thật: “Đồng chí vợ ơi, anh có giúp được gì không? Anh làm bếp phó cho em nhé?”
“Anh mang đường trắng với dấm lại đãy cho em”, Tư Tồn lập tức “ra lệnh”.
Nhưng một hồi sau, cô vẫn không thấy động tĩnh gì của Mặc Trì. Hình như anh đang bị chôn chân trước tủ đựng gia vị. Tư Tồn thấy trên tay anh đang cầm một lọ hạt tiêu, liền hét lên: “Không được ngửi!”
Nhưng báo hiệu “khẩn” của cô đã chậm mất một nhịp. Liền một lúc, Mặc Trì hắt hơi bảy hồi y như có động đất, thế rồi nước mũi nước mắt cứ thế chảy ra. Tư Tồn vội vã cho thêm nước vào nồi, sau đó chạy đến trước mặt Mặc Trì, lấy tay áo lau mặt cho anh: “Không có việc gì để làm hay sao mà anh lại lôi hạt tiêu ra ngửi?”
Mặc Trì xoa xoa mũi, nói với giọng ấm ức: “Đó là hạt tiêu à? Chẳng phải em đang cần đường trắng sao?”
Tư Tồn giơ lọ hạt tiêu lên: “Nhưng cái này với đường trắng có liên quan gì tới nhau không hả đồng chí Mặc Trì?”
“Đường trắng không phải cũng màu trắng sao?”, Mặc Trì ngớ ngẩn hỏi.
Tư Tồn dở khóc dở cười: “Thiếu gia Mặc Trì, anh đúng là công tử đấy, đến đường với hạt tiêu cũng không phân biệt nổi”.
Mặc Trì gãi đầu: “Anh thấy nó tương tự nhau, đều màu trắng, làm sao mà phân biệt được?”
Tư Tồn cầm lên một bình khác: “Khó đến thế sao? Thế anh đã bao giờ nhầm nước tương với dấm chưa?”
Mặc Trì ngượng nghịu: “Đương nhiên dấm có vị chua”.
“Ý anh là phải nế