XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Câu Chuyện Ngày Xuân

Câu Chuyện Ngày Xuân

Tác giả: Vương Thiển

Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015

Lượt xem: 1342684

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2684 lượt.

hứ?”
Tư Tồn xấu hổ đến nỗi chỉ muốn độn thổ. Trong suy nghĩ của một cô gái sinh ra và lớn lên ở nông thôn như Tư Tồn, chuyện tình cảm nam nữ đâu phải là chuyện có thể đem ra nói thoải mái cho được? Đấu không lại với cô em chồng mồm mép, Tư Tồn giậm chân, vờ như không để ý đến Tịnh Nhiên, quay người vội bước ra khỏi phòng. Sau lưng cô, tiếng cười khúc khích của Tịnh Nhiên còn vẳng theo.
Thế rồi, cuộc sống trong nhà họ Mặc lại trở về guồng quay quen thuộc. Hàng ngày, Mặc Trì vẫn giam mình trong phòng đọc sách, ngoại trừ việc đón nhận những chăm sóc đơn giản mà Tư Tồn dành cho anh.
Cô cũng thường xuyên đến phòng đọc mượn sách về hơn. Nếu ngẫu nhiên gặp Mặc Trì ở đó, anh chỉ khẽ gật đầu với cô một cái mà thôi. Dường như sự chu đáo mà Mặc Trì dành cho cô trong đêm mưa gió hôm ấy chỉ là một dĩ vãng xa xăm.
Sau ngày Quốc khánh, Thị trưởng Mặc tổ chức một cuộc họp gia đình khẩn cấp để thông báo một tin kinh thiên động địa: bắt đầu từ năm nay, Nhà nước sẽ khôi phục lại kì thi đại học, tất cả học sinh tốt nghiệp trong khoảng thời gian từ 1966 đến 1977 đều có thể tham gia. Thế nên, Tịnh Nhiên và Mặc Trì phải tập trung ôn tập, chuẩn bị cho kì thi đại học sắp tới.
Thông tin mà Thị trưởng Mặc mang về chẳng khác nào một cơn địa chấn, khiến cả nhà hò reo ầm ĩ, Tịnh Nhiên hân hoan nhảy nhót, còn Trần Ái Hoa lại cảm thấy có chút khó tin.
“Nhà nước đã hủy việc thi đại học mười năm nay rồi, liệu thông tin này có chính xác không?”, Trần Ai Hoa do dự hỏi.
“Tuyệt đối đáng tin! Sắp tới, Bộ Giáo dục sẽ có thông báo chính thức. Lão Cao trên tỉnh đã tiết lộ trước cho tôi đấy”, Thị trưởng Mặc nói chắc như đinh đóng cột. Lão Cao là một đồng sự thân cận của Thị trưởng Mặc, hiện đang làm công tác giáo dục trên tỉnh.
Trần Ái Hoa nghe vậy liền phấn chấn nói: “Tốt quá rồi!”. Ngày xưa, bà từng là sinh viên tốt nghiệp xuất sắc năm 1949 nên rất coi trọng học vấn. Mặc Trì và Tịnh Nhiên vì cuộc Cải cách văn hóa mà bị cản trở việc học hành đã khiến bà cảm thấy vô cùng nuôi tiếc. Giờ đây, Nhà nước đã khôi phục lại kì thi đại học, hai đứa trẻ này bất luận thế nào cũng phải đọ sức một phen. “Học sinh tốt nghiệp cấp ba từ năm 1966 đến năm 1977 đều có thể tham gia thi, vừa vặn Mặc Trì tốt nghiệp năm 1968, Tịnh Nhiên sẽ tốt nghiệp cấp ba khóa này nên hai đứa đều có thể tham gia rồi!”
Thị trưởng Mặc tiếp lời: “Tịnh Nhiên chắc chắn được! Còn Mặc Trì” Giọng ông đột ngột trầm hẳn xuống.
Mặc Trì lặng lẽ nhìn xuống ống quần trái, vết thương tưởng đã khép miệng từ lâu của anh một lần nữa bị khơi trở lại bởi câu nói của Thị trưởng Mặc. Anh thấy trái tim mình quặn thắt. Có cơ hội nào cho anh không: Một sinh viên chỉ còn một chân?
Thị trưởng Mặc lại nói: “Riêng Mặc Trì, cần phải chờ xem thông báo chính xác của Bộ Giáo dục, chỉ không đầy một tháng nữa sẽ có thôi. Nhưng trước mắt Tịnh Nhiên và Mặc Trì đều phải tập trung ôn thi”.
Từ lúc mở cuộc họp gia đình đến giờ, Tư Tồn vẫn ngồi yên lặng. Khi Mặc Trì nhìn chòng chọc vào chân trái của mình, cô cũng nhìn anh, dường như còn cảm nhận được cả nỗi đau nơi đáy mắt anh. Cô rất muốn bước đến bên, nắm chặt lấy tay anh, chia sẻ với anh niềm đau ấy, nhưng chỉ có thể kìm ý nghĩ ấy trong lòng mà thôi. Song, ánh mắt trong sáng đầy thương cảm ấy, Mặc Trì đã bắt gặp khi ngẩng đầu lên, giây phút đó trái tim anh thoáng xao động. Đột nhiên, Mặc Trì nhớ ra Tư Tồn đã từng học cấp ba, trình độ học vấn cũng không kém nên buột miệng nói: “Tư Tồn cũng phải tham dự kì thi”.
Câu nói của Mặc Trì lại làm dấy lên một cuộc bàn luận sôi nổi giữa các thành viên trong gia đình, nhưng mỗi người lại theo đuổi một suy nghĩ khác nhau. Khỏi phải nói, Tịnh Nhiên là người vui mừng nhất, vì từ nay có thêm một người bạn cùng cô ôn tập. Thái độ của Thị trưởng Mặc không dứt khoát vì việc Tư Tồn trước giờ hoàn toàn do Trần Ái Hoa quyết định. Ngay cả việc kết hôn giữa Mặc Trì và Tư Tồn, ông cũng chưa từng tán thành. Nhưng người đã đến rồi thì cứ thuận theo tự nhiên vậy, hơn nữa ông cũng không có thời gian để hỏi han nhiều.
Người duy nhất phản đối là Trần Ái Hoa: “Tư Tồn đã kết hôn, không cần phải thi nữa”.
Mặc Trì hồ như quên mất sự hiện diện của Tư Tồn, đanh thép phản đốì: “Con và Tư Tồn vốn không phải ỉà vợ chồng thật sự. Nếu vì chuyện kết hôn mà không cho Tư Tồn dự thi, vậy thì ngay ngày mai con sẽ li hôn với cô ấy”.
“Con điên rồi!”, Trần Ái Hoa đột ngột cao giọng: “Li hôn rồi con sẽ thế nào? Nó sẽ ra sao? Con cho rằng li hôn sẽ mang lại tiếng thơm cho một cô gái à?”
Trước phản ứng kịch liệt của mẹ, Mặc Trì có chút hốỉ hận vì những lời mình vừa thô"t ra. Những lời ấy không những khiến mẹ anh bận lòng mà còn vô tình làm tổn thương đến Tư Tồn. Nhưng Tư Tồn vẫn im bặt, hai tay đan chặt vào nhau để trước vạt áo.
“Tư Tồn đã học cấp ba, hoàn toàn có khả năng thi đại học. Việc này liên quan đến cuộc đời của một con người nếu như không đến nhà chúng ta, cô ấy nhất định đã có thể tham gia kì thi này rồi. Không thể vì lí do đã kết hôn mà chúng ta tước đoạt đi quyền lợi của cô ấy được!” Trong giọng nói của Mặc Tr