Tác giả: Vương Thiển
Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015
Lượt xem: 1342981
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2981 lượt.
huôn mặt cô. Cô khẽ động đậy mi mắt, nửa tỉnh nửa mê. Mặc Trì vội vã đứng dậy, chuẩn bị quay lại giường của mình. Đột nhiên, tay anh bị kéo giật lại. Mặc Trì cứng đờ người, không dám quay đầu. Anh đứng không vững, cánh tay nhỏ ban nãy nắm lấy tay anh vừa buông ra, anh đã lảo đảo ngã ngay xuống chiếc giường nhỏ mà cô đang nằm.
Trái tim Mặc Trì gần như nhảy ra khỏi lồng ngực. Anh thấy Tư Tồn từ từ mở mắt dưới ánh trăng. Đôi mắt cô lấp lánh như sao buổi sớm. Người Mặc Trì cứng đờ nằm cạnh Tư Tồn, không dám động đậy, chỉ sợ một động tác nhỏ của mình cũng khiến giấc mơ này chấm dứt. Tay Tư Tồn quàng lên cổ anh, cô vùi đầu vào ngực anh, hai chân cô kẹp chặt chân phải duy nhất của anh. Ngực anh bị cô cắn một miếng, máu trong toàn cơ thể anh như bung ra, cảm giác thân mật này lan tới tận trái tim. Anh lật mình, ôm chặt người con gái bên cạnh vào lòng.
Khuôn mặt hao gầy của Mặc Trì khẽ cọ lên khuôn mặt cô, rồi đặt lên đó những nụ hôn. Trong giây lát, cô đáp lại anh. Nụ hôn của họ rất nhẹ, rất mềm, hơi thở lúc khẽ lúc gấp, dường như họ có thể hôn mãi tới lúc thiên trường địa cửu.
Ánh trăng dần dần tan đi, khi ánh bình minh dâng lên, họ mới từ từ rơi vào giấc ngủ. Sáng sớm, lúc bác sỹ tới kiểm tra phòng, Mặc Trì vẫn đang ngủ trên chiếc giường nhỏ dành cho người nhà bệnh nhân còn Tư Tồn đã làm xong vệ sinh cá nhân. Cô ngồi bên giường của Mặc Trì, thản nhiên nhìn bác sỹ và y tá.
Bác sỹ kiểm tra xong cho Mặc Trì liền thông báo với Tư Tồn hôm nay anh có thể ra viện. Tư Tồn ra ngoài, lúc cô quay lại Mặc Trì đã mặc quần áo chỉnh tề. Anh đeo chân giả, khoác lên mình bộ vest đen, bên ngoài mặc thêm chiếc áo gió mà cô đã mua cho anh mấy hôm trước, khuôn mặt mảnh khảnh, phong độ nho nhã. Anh giúp Tư Tồn xách vali và họ cùng nhau gọi taxi ra sân bay.
Chuyến bay của Mặc Trì khởi hành trước. Sắp đến giờ bay, Mặc Trì làm xong thủ tục, trước khi qua cửa kiểm tra an ninh, anh trao lại vali hành lý vào tay Tư Tồn. Anh nhẹ nhàng ôm cô vào lòng, một lúc lâu sau, anh ghé vào tai cô thủ thỉ: “Em hãy bảo trọng!”
Tư Tồn lặng lẽ gật đầu. Trên suốt quãng đường từ bệnh viện tới sân bay, cô đều mang một tâm trạng trĩu nặng. Mặc Trì lết từng bước khó khăn tới cổng kiểm tra an ninh. Vào lúc chuẩn bị lên máy bay, anh đột nhiên quay đầu lại, ánh mắt hướng về dòng người đang tiễn người thân rồi không ngừng tìm kiếm. Anh nhìn thấy Tư Tồn và vẫy tay chào cô. Trong ánh mắt anh ngập tràn sự kiên định mà dịu dàng của một người đàn ông từng trải. Anh chăm chú nhìn cô một lúc lâu, sau đó quay người đi trong nháy mắt. Tư Tồn nhìn theo bóng anh hao gầy, nước mắt lã chã tuôn rơi. Cô không dám nhìn thêm nữa, cùng lúc đó, cô cũng quay lưng rời đi.
Mặc Trì tìm vị trí của mình trên máy bay. Anh không có hành lý mang theo nên chỉ đặt chiếc túi xách tùy thân lên giá để đồ. Cơ thể anh lúc này vẫn còn suy nhược, lòng anh rối bời nên anh nhắm mắt, dựa vào lưng ghế, mặc kệ mọi điều xung quanh. Anh mơ hồ cảm thấy cô tiếp viên hàng không đi qua và đang nói gì đó với hành khách ngồi bên cạnh. Sau một chấn động rất nhỏ, tất cả đều trở lại yên lặng. Mặc Trì hít một hơi dài, sau lần chia ly này, tới bao giờ anh và Tư Tồn mới có thể trùng phùng? Lần gặp tiếp theo, liệu anh có thể giữ được cô ở lại bên cạnh?
Sau khi máy bay bắt đầu ổn định quỹ đạo, Mặc Trì cảm thấy một chiếc chăn vừa mềm vừa ấm được đặt lên người anh. Chắc là cô tiếp viên hàng không tốt bụng đây mà, nhưng gần như anh đã không còn sức mở mắt ra nữa. Ngay sau đó, lại có người giúp anh giém chăn. Trước sự chăm sóc tận tình chu đáo này, nếu không cảm ơn người ta một tiếng thì thật bất lịch sự.
Anh mở mắt ra và nhìn ra hướng đường đi nhưng không có cô tiếp viên hàng không nào đứng đó cả. Trái tim anh gần như nhảy ra khỏi lồng ngực.
Hành khách ngồi cạnh anh hóa ra lại là Tư Tồn. Anh mở to mắt, hồ như không tin vào những gì mình đang thấy, bất giác không thể thốt lên lời.
Chiếc chăn bị tuột một góc, Tư Tồn giúp anh giém lại. “Em đột nhiên nghĩ là cần đàm phán lại với công ty anh về hợp đồng lần này. Em có yêu cầu thiết kế khác. Anh mệt rồi nên cứ ngủ một giấc đi đã, có vấn đề gì mình đến Thẩm Quyến rồi nói tiếp. Em cũng ngủ một lúc đây”. Khuôn mặt Tư Tồn đỏ bừng, cô nói thật nhanh sau đó dựa lưng vào ghế, nhắm mắt lại.
Đàm Phán Và Cạnh Tranh
Công xưởng mới của Trần Thấm và Lý Chí Phi chỉ cách Tư Chi Thanh có một con đường. Sau khi trở về Thẩm Quyến, Mặc Trì mới biết, sau Tết Nguyên Đán, Lý Chí Phi đã âm thầm trù bị cho công xưởng của riêng mình. Anh ta ba mươi lăm tuổi, đến Thẩm Quyến đã tròn tám năm nay nên không cam tâm tiếp tục làm thuê cho người khác. Từ trước tới giờ, anh ta đảm nhiệm công việc hành chính nên vô cùng thông thạo thao tác vận hành doanh nghiệp, cộng thêm một nhân tài có nghiệp vụ xuất sắc như Trần Thấm bên cạnh thì chẳng khác gì hổ mọc thêm cánh. Quy mô công xưởng hiện tại của họ tạm thời không sánh được với Tư Chi Thanh nhưng cuộc làm ăn đầu tiên của họ là đơn đặt hàng lớn đến từ Cô