Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Câu Chuyện Ngày Xuân

Câu Chuyện Ngày Xuân

Tác giả: Vương Thiển

Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015

Lượt xem: 1342738

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2738 lượt.

ừng đập. Bên trong hộp là một con búp bê hôn lễ truyền thống của Nga. Nó vốn có một đôi nhưng vào cái đêm sáu năm trước khi cô rời nhà họ Mặc, cô đã mang theo con búp bê trai tượng trưng cho Mặc Trì và để lại cho anh con búp bê gái tượng trưng cho cô. Cô không ngờ, sáu năm qua, con búp bê đó luôn ở bên cạnh Mặc Trì, giống như cô luôn mang bên mình con búp bê trai.
Tư Tồn lấy từ vali hành lý ra con búp bê trai. Đôi búp bê này đã chia ly sáu năm, giờ chúng lại có thể đứng cạnh nhau. Khóe mắt Tư Tồn ướt đẫm, đột nhiên cô hiểu ra lý do Mặc Trì thiết kế đôi búp bê theo phong cách truyền thống Trung Hoa. Hơn nữa, đó còn là đôi búp bê chuẩn bị động phòng hoa trúc.
Bây giờ đôi búp bê đã đoàn tụ rồi, còn cô và Mặc Trì thì sao? Cô ngẩng đầu nhìn anh. Lúc này, anh đang nhìn vào đôi búp bê trước mặt, há miệng ngạc nhiên. Đột nhiên, anh bước nhanh lên phía trước một bước rồi ôm chặt Tư Tồn vào lòng. Tư Tồn không phòng bị gì, chỉ ngẩn người ra trong một tích tắc rồi ôm lấy anh như một phản xạ tự nhiên.
Cô cảm nhận được hơi thở dồn dập của anh lúc này. Tiếp theo đó, Mặc Trì bắt đầu hôn cô. Anh trìu mến khẽ nấng khuôn mặt cô. Đôi môi lạnh lẽo của anh tự do du ngoạn lên mắt, mũi rồi lên miệng cô. Sau đó, anh bắt đầu ôm chặt lấy cô, gần như muốn nuốt cô vào mình. Mùi thân thể của Mặc Trì luôn khiến cô không thể chống cự, trái tim như bay ra khỏi lồng ngực. Hai tay cô ra sức giữ chặt bờ vai anh, những đầu ngón tay dần dần chạm vào da thịt anh. Mỗi dây thần kinh của Mặc Trì đều run rẩy, cơ thể anh bắt đầu nóng lên, sức chiến đấu trào dâng không gì có thể ngăn cản. Hơi thở của anh mỗi lúc một gấp gáp. Anh cảm nhận rất rõ vào giây phút này mình đang muốn điều gì. Nhưng Tư Tồn có nghĩ như anh không?
Mặc Trì có chút do dự. Anh run rẩy đặt tay lên eo cô như đang do thám. Anh cảm nhận người Tư Tồn đã cứng đờ trong một thoáng. Anh nín thở, không dám động đậy gì. Một lúc sau, những đầu ngón tay của Tư Tồn bắt đầu dịch chuyển trên lưng anh. Ngọn lửa dục vọng trong anh bùng lên như một con dã thú bị bỏ đói lâu ngày. Mặc Trì ôm Tư Tồn lên giường. Anh thở nặng nề, hai tay nâng niu khuôn mặt cô. Anh đã chờ đợi cô quá lâu. Cơ thể anh bừng nóng lên nhưng đôi tay vẫn lạnh băng. Tư Tồn áp đôi tay đó lên ngực mình, Mặc Trì như được cổ vũ liền mở cúc áo đầu tiên của cô.
Đột nhiên, giữa thắt lưng của anh vang lên một âm thanh. Mặc Trì lấy ra một máy nhắn tin màu đen. Anh đặt nó sang một bên, tiếp tục cởi chiếc cúc thứ hai. Tiếng máy lại rung lên, anh nhíu mày rồi tắt luôn.
Tay anh dừng ở chiếc cúc áo thứ ba, chưa đầy nửa giây sau, máy lại rung.
“Anh xem một chút đi, biết đâu có chuyện gì quan trọng”.
Mặc Trì chầm chậm đứng dậy, nhắm chặt mắt và điều chỉnh lại hơi thở. Anh cầm máy nhắn tin, nhấc điện thoại lên gọi rồi chuyển điện thoại cho Tư Tồn.
“Cruise gọi điện tới quầy lễ tân, nói có việc gấp, bảo em gọi lại cho anh ta”.
Tư Tồn ngượng ngùng nhấc điện thoại lên nghe. Ở Mỹ bây giờ mới bắt đầu vào giờ làm việc ca sáng. Cruise gọi điện tới Tư Chi Thanh nhưng không thấy Tư Tồn nghe máy nên anh ta mới gọi điện tới quầy lễ tân và để lại lời nhắn cho Mặc Trì.
Tư Tồn ấn một dãy sô" dài, ngap lập tức ở đầu dây bên kia có người nhấc máy.
“Cruise, văn kiện hôm qua tôi đã ký rồi. Tôi sẽ fax gửi cho anh”.
“Chỗ tôi hiện tại không có máy fax, tôi đang ở nhà”.
“Mặc Trì thuê giúp tôi một căn chung cư, hôm nay tôi mới chuyển đến. Đây là số điện thoại nhà”.
“Tôi không có ý định ở lại lâu dài, một thời gian sau tôi sẽ quay về Mỹ. Anh biết đây, tôi là người Trung Hoa, bao nhiêu năm không trở về nên tôi rất nhớ nhà”.
“Tôi biết công ty cần tôi, tôi sẽ không ở lại quá lâu đâu”.
“Báo giá của loạt sản phẩm búp bê Trung Hoa đã được thống nhâ^t chưa? Lần này tôi nhất định phải hợp tác với Tư Chi Thanh, thiết kế y nguyên như phác thảo. Anh muốn hợp tác với Trần Thâm là việc của anh. Anh có quyền quyết định, tôi cũng vậy”.
“Được rồi, tôi cảm thấy mệt nên cần đi nghỉ”.
Sau khi đặt điện thoại xuống, cô hít một hơi thật dài. Mặc Trì đứng dựa vào thành bàn nhìn cô, ánh mắt vừa thâm tình vừa bình tĩnh. Cảm xúc trào dâng ban nãy giờ đã dần rút đi. Áo của Tư Tồn vẫn đang mở, làm lộ ra chiếc cổ trắng ngần, hai người ngượng ngùng không biết ỉàm sao. Mặc Trì nhanh trí, đưa tay lên xem đồng hồ rồi nói: “Không còn sớm nữa, em nghỉ ngơi đi”.
“Anh đi đâu?”, Tư Tồn hỏi một câu thật ngốc.
“Đương nhiên anh về “kí túc”.
Tư Tồn đã tận mắt “tham quan” kí túc của Mặc Trì. Nơi đó chính là căn phòng nhỏ ngay cạnh văn phòng của anh. Căn phòng đó không có cửa sổ, Mặc Trì đã trải qua biết bao ngày tháng cô đơn trong căn phòng tối tăm, chật hẹp ấy. Nghĩ đến đó Tư Tồn chỉ chực rơi nước mắt. Cô muốn mở lời giữ anh lại nhưng cuối cùng vẫn không đủ can đảm nói ra. Suy cho cùng, bây giờ đã khác xưa. Họ không còn là vợ chồng, cô chỉ là một cô gái trẻ độc thân.
Mặc Trì mỉm cười thản nhiên. Anh bước lại gần cô sau đó đặt một nụ hôn nhẹ lên má cô. “Em nghỉ ngơi đi. Ngày mai mình gặp nhau!”
Hiệu suất làm việc của Cruise cao tới mức ngạc nh