Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Câu Chuyện Ngày Xuân

Câu Chuyện Ngày Xuân

Tác giả: Vương Thiển

Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015

Lượt xem: 1342732

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2732 lượt.

t sự đã nhận tiền của gia đình anh mất rồi”.
“Tiền đó không phải dùng để giao dịch mua bán, mà là của hồi môn của gia đình em. Con gái nhà ai kết hôn mà chẳng nhận được của hồi môn. Tục lệ từ hàng ngàn năm rồi Tương lai, Tịnh Nhiên kết hôn, nhà anh cũng phải chuẩn bị của hồi môn cho nó, của hồi môn càng nhiều, càng chứng tỏ cô gái đó được coi trọng, em đã hiểu chưa?”
Thấy Tư Tồn vẫn chìm trong im lặng, Mặc Trì lo lắng, liền nắm lấy tay cô đặt lên đôi chân bị gãy của mình: “Em xem, anh bị gãy một chân, nhưng không phải là không đi được nữa. Tự bản thân, anh chưa bao giờ nghĩ mình là phế nhân. Anh để em đi học vì anh thích em. Anh không cần người hầu hạ mình. Điều anh cần là một người thực lòng thực dạ thích anh, và đối lại anh cũng thích người đó. Em nói xem, em có thích anh không?”
Tư Tồn mở to hai mắt, dáng vẻ ngây dại, nhưng cô biết trái tim mình đang điên cuồng nhảy múa, hồ như muốn xổ tung lồng ngực mà bay lên. Cô hết gật đầu rồi lại lắc đầu, những giọt nước mắt trong veo còn vương trên hai bên gò má. Đôi mắt cô lúc này rõ ràng đang tỏa ra những tia sáng lấp lánh. Những luồng suy nghĩ rối rắm mông lung dường như đã được đả thông.
Mặc Trì phải hạ quyết tâm rất lớn mới để Tư Tồn đối mặt với thương tật của mình. Anh vẫn nhố, ngày đầu tiên đôi chân tàn tật này đã dọa cô sợ đến mức nào. Anh muốn cô biết rằng, cái chân gãy là nỗi bất hạnh của anh, nhưng không thể vì thế mà biến thành xiềng xích trói buộc tự do của cô. Trái tim anh hồ như thắt lại, Chân trái tàn phế cũng không chịu nghe lời, khẽ co giật nhè nhẹ.
Tay Tư Tồn giống như phải bỏng, run lên bần bật. Lòng Mặc Trì cũng nôn nao như đứng trên đống lửa: “Em có thích anh không?” Câu hỏi của anh thêm một lần nữa rơi vào im lặng. Mặc Trì nhẹ buông tay Tư Tồn ra, vuốt gọn gàng mái tóc đang xổ tung của cô, lặng nhìn cô bằng đôi mắt đen sâu thăm thẳm. Anh biết, ngay lúc này chưa thể nhận được câu trả lời của cô, liền nói: “Chưa nghĩ tới cũng tốt, em cứ từ từ suy nghĩ thật kĩ càng. Chúng ta ước định thế này nhé, trong bổn năm đại học này, nếu em gặp được một người đàn ông mà em thích thì bất cứ lúc nào anh cũng sẽ trả tự do cho em. Nếu em không chọn được người nào, vậy thì anh sẽ mãi mãi ở bên cạnh em”.
Món trứng và thịt chiên mà cô giúp việc mang lên cũng không khiến Tư Tồn gắng gượng thêm được. Trải qua một màn kinh sợ, tỉnh dậy cảm xúc lại bị một phen nháo nhào, giờ cô chỉ muốn chìm vào một giấc ngủ thật sâu. Mặc Trì đắp lại chăn cho Tư Tồn, dịu dàng nói: “Sau này, em không được phép làm những chuyện nguy hiểm như vậy nữa, biết chưa?”. Tưởng đến cảnh một mình cô gái bé nhỏ ấy băng qua nghĩa địa tăm tối rùng rợn, chịu đói chịu lạnh một đêm ở nhà ga, trái tim Mặc Trì quặn lên từng hồi đau đớn không nguôi.
Thỉnh thoảng, Tư Tồn mệt mỏi khẽ lắc đầu. Mặc Trì liền nhẹ nhàng nắm chặt bàn tay cô: “Em ngủ tiếp đi, đừng sợ, có anh ở đây rồi”.
Đưa mắt ra ngoài cửa sổ, thấy ánh nắng mặt trời vô cùng ấm áp, còn bên cạnh cô lúc này là vòm ngực rộng lớn và kiên định của Mặc Trì, chẳng mấy chốc Tư Tồn đã an tâm chìm vào giấc ngủ.
Ngày nhập học của tân sinh viên Đại học Phương Bắc đến sau đó hai ngày. Mặc Trì đích thân đưa Tư Tồn đến trường. Phía ngoài cổng trường, quốc kì tung bay phơi phới, loa phóng thanh đang phát bài hát “Những người Cách mạng mãi mãi là những người trẻ tuổi”, dải băng rôn đỏ ghi dòng chữ rất to: “Nhiệt iiệt chào đón các bạn tân sinh viên”. Lãnh đạo nhà trường đứng hai bên cổng đón sinh viên mới, khuôn mặt ai nấy đều vô cùng vui vẻ, nụ cười rạng rỡ nở trên môi. Mặc Trì không mang theo xe lăn nên chỉ ngồi trên xe hơi, dặn theo: “Anh không đưa em vào trong được. Em tự tìm nơi ghi danh Khoa Trung văn, sau đó tìm kí túc xá của mình, nhớ không?”
“Em biết rồi” Tư Tồn khoác túi đồ, tay xách theo một chiếc túi lưới lớn, nhanh nhẹn bước xuống xe. Cô vận bộ đồ thể thao mới mà Mặc Trì mua cho, chân đi đôi giày màu trắng, mái tóc tết đuôi sam gọn gàng, nom vô cùng thanh tú. Cô đứng bên đường, mạnh mẽ như một cây bạch dương nhỏ.
Mặc Trì vẫy tay nói với Tư Tồn: “Em mau vào đi, sáng Chủ nhật bác Trương sẽ tới đón em về nhà”.
Tư Tồn gật đầu rồi mang hành lí bước vào cổng trường. Mặc Trì nhìn hút theo Tư Tồn cho đến khi bóng dáng ấy chìm khuất vào đám đông sinh viên trong khuôn viên trường mới thôi. Mặc Trì nhìn Tư Tồn bước những bước chân vững chãi đến một cuộc sống mới, trong ánh nhìn đong đầy vẻ lưu luyến không nỡ xa rời, và cả sự ngưỡng mộ nữa.






Dạy Học Sinh Cũng Giống Như Dạy Con Dâu Vậy
Khi Tư Tồn đang hỏi đường đến báo danh thì một nam sinh mặc áo trắng kiểu Tôn Trung Sơn tiến đến, biết cô tìm khoa Trung Văn bèn không nói thêm câu nào đỡ lấy hành lí của cô, cười nói: “Bạn là sinh viên mới phải không? Hay quá, mình cũng ở Khoa Trung văn, mình dẫn bạn đi nhé”. Tư Tồn thấy thế vô cùng cảm kích, vừa nói cảm ơn vừa xách túi theo.
Vị nam sinh đó vừa đi vừa nói: “Bạn đừng khách sáo, hôm nay mình đến giúp khoa đón tân sinh viên. Mình là sinh viên năm ba