Tác giả: Vương Thiển
Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015
Lượt xem: 1343015
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3015 lượt.
vậy là Mặc Trì có thể nhìn vào bên trong, thấy Tư Tồn và Lưu Chí Hạo ngồi song song, đang cùng nhau chép sách. Quyển sách đặt ngay trước mặt Lưu Chí Hạo, còn Tư Tồn phải nghển cổ ra mới nhìn được sách.
“Con trai gì mà ích kỉ, không biết nhường nhịn, chăm sóc bạn nữ gì cả!” Mặc Trì tức tôi nghĩ, nhưng Tư Tồn là vợ anh, không cần người khác phải nhường nhịn, chăm sóc!
Cuối cùng, tiếng chuông kết thúc lốp tự học buổi tối cũng vang lên. Đến lúc ấy, lưng Mặc Trì đã đau ê ẩm vì ngồi đợi chờ. Tư Tồn loáng cái đã thu dọn xong bút sách, không chờ Lưu Chí Hạo liền chạy vọt ra ngoài.
“Em tan học rồi. Có chuyện gì, anh nói đi?”, Tư Tồn cổ nghểnh cao, giọng ra chiều lạnh lùng.
“Có chuyện gì về nhà hẵng nói!”, Mặc Trì hơi thở gấp gáp kèm theo phẫn nộ.
Tư Tồn không phản đối, lẳng lặng đi sâu đẩy xe lăn giúp anh.
“Để anh cầm đồ giúp em”, Mặc Trì nói.
Tư Tồn đưa sách vở cho anh cầm. Lật giở cuốn vở thì thấy trên giấy viết chi chít câu chuyện về cuộc đời của tám bậc kì tài thời Đường - Tống. Chữ viết phần đầu còn ngay ngắn, nhưng hơn chục trang cuối chỗ thì như rồng bay phượng múa, chỗ lại như yêu ma quỷ quái múa may loạn xạ.
“Đây là thành quả buổi tối tự học của em sao?”, Mặc Trì chỉ tay vào mấy trang chữ viết nguệch ngoạc.
“Không cần anh lo”, Tư Tồn mím môi nói. Tình thực, hồi nãy nói muốn lên lớp tự học buổi tối chẳng qua là hi vọng Mặc Trì sẽ gọi cô lại, nào ngờ anh chẳng chịu gọi. Ngồi trong lớp học, không nhìn được ra ngoài, song tâm trí lại không đậu vào trang sách, chỉ mải nghĩ xem không biết có phải anh đã nổi giận rồi không, không chừng thậm chí đã bỏ về. Cô còn lòng dạ nào mà chép sách nữa đây?
Tất Cả Hoàn Toàn Là Sự Mới Mẻ
Khi bước chân vào nhà, nỗi bực tức trong lòng Tư Tồn đã có phần lắng xuống, vả chăng cũng không có cách nào khác, đây là nhà họ Mặc, là “lãnh địa” của anh, người trong cảnh yếu thế như cô không thể không chịu nhịn một chút. Cô cẩn thận dìu anh lên tầng, đỡ anh ngồi xuống giường rồi lấy chăn đắp lên chân cho anh. Sau đó, cô mới nhẹ nhàng ngồi bên mép giường, đôi mắt mở to yên lặng nhìn anh. Mặc Trì cũng không nói lời nào, hai người cứ sượng sùng nhìn nhau như thế.
“Buổi tối em chỉ ăn mỗi màn thầu thôi sao?” Một lúc lâu sau Mặc Trì mới đột nhiên cất lời.
Tư Tồn lặng người, suốt cả buổi tối đã khiến cô lo lắng như vậy mà bây giờ anh lại nói đến chuyện màn thầu.
“Anh đã nói với em rồi, đang tuổi ăn tuổi lớn thì phải ăn đầy đủ một chút, vậy mà không chịu nghe, bây giờ lại chỉ ăn màn thầu khô”, Mặc Trì tiếp tục nói.
“Đây là kết quả nghiên cứu Đường - Tống bát đại văn nhân của em sao?”, Mặc Trì cau mặt hỏi.
“Bọn em vẫn chưa học đến triều Đường - Tống, đây chỉ là cuốn sách mà thầy giáo yêu cầu chuẩn bị trước thôi”.
“Được, chưa học qua thì không tính. Thế bọn em đã học những gì rồi?”
“Trước triều Tần đến hai triều nhà Hán”.
“Vậy thì sẽ kiểm tra trong thời kì đó. Em thử đọc thuộc lòng Xuất Sư Biểu của Gia Cát Lượng cho anh nghe xem nào”.
Việc đọc thuộc lòng xưa nay chưa từng làm khó Tư Tồn. Cô bắt đầu đọc: “Thần Lượng ngôn: Tiên đế sáng nghiệp mạc bán nhi trung đạo Băng khuất. Kim thiên hạ tam phần... tiên đế lự Hán, tặc bất lưỡng lập, vương nghiệp bất thiên an”, giọng đọc lưu loát, mắt không nghiêng ngó. Một hơi sau đã đọc hết, cô nhìn Mặc Trì với điệu bộ khiêu khích, ngụ ý dẫu anh có kiểm tra cách mấy cũng không bắt bẻ được cô đâu. Vẻ mặt Mặc Trì vẫn không đổi, anh cười thầm hỏi tiếp: “Bài thơ đầu tiên của Trung Hoa là gì?”
“Á?”, Tư Tồn sửng sốt. Bài thơ đầu tiên của Trung Hoa hình như cô giáo đã giảng qua, còn giảng cầ truyền thuyết liên quan đến nó nữa. Còn nhớ, lúc đó Tiểu Xuân ngồi bên cạnh cô cười sặc sụa, thế nên bây giờ chỉ nhớ đến Vu Tiểu Xuân cười như thế nào mà quên cả thơ.
“Đấy! Em nói đã học rồi, sao lại không nhớ?”, Mặc Trì nhìn cô vặn hỏi.
“Đó là thơ tình yêu, không tính!”, Tư Tồn đỏ mặt nói.
“Thơ tình yêu thì sao?”
“Nếu không anh nói thử xem, xem có giống cô giáo của bọn em giảng không”, cạn lời chẳng biết cãi thế nào, Tư Tồn đành nói ngang.
Thấy cô có vẻ không phục, Mặc Trì bèn nói: “Bài thơ đầu tiên của Trung Hoa là Việt Nhân ca thời Xuân Thu. Bài thơ có nói:
“Kim tịch hà tịch hề, khiên chu trung lưu.
Kim nhật hà nhật hề, đắc dữ vương tử đồng chu.
Mông tu bị hảo hề, bất ti cấu sỉ.
Tâm kỉ phiền nhi bất tuyệt hề, đắc tri vương tử.
Sơn hữu mộc hề, mộc hữu chi, tâm duyệt quân hề, quân bất tri”.
“Đúng, đúng là bài thơ này! Tâm duyệt quân hề, quân bất tri”, Tư Tồn nhớ ra, vui vẻ nói.
Mặc Trì nhìn cô, rồi tiếp tục giảng giải: “Theo truyền thuyết nước Sở, một ngày nọ có chàng trai tên là Ngạc Quân Tử Tích đứng chèo thuyền ngắm cảnh. Có một cô gái giặt áo quần bên sông thương thầm chàng và dùng tiếng Việt11 hát lên bài hát đó. Chàng trai không hiểu, đến khi về nhà nhờ người dịch mới biết được đó là một bài thơ tình tuyệt đẹp. Sau đó, chàng trai có trở lạí tìm cô gái ấy, nhưng tìm cách nào cũng không thấy”.
“Giá mà an