Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Câu Chuyện Về Em

Câu Chuyện Về Em

Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu

Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015

Lượt xem: 1342315

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2315 lượt.

thở ra. Cô nhìn Ôn Viễn chằm chằm, vẻ mặt có chút ngượng ngùng.
“Thật ra thì tớ cũng không muốn yêu đương.” Cô nói: “Chỉ là….”
“Tớ hiểu.”
Ôn Viễn vội vàng lên tiếng.
Từ Tiểu Hà bật cười: “Cậu hiểu, cậu đã từng yêu?”
“Cái này......”
Ôn Viễn chần chừ một lát, không biết nên trả lời như thế nào. Mà Từ Tiểu Hà cũng làm như nhớ ra chuyện gì đó, nụ cười không được tự nhiên: “Thôi chuyện này tới đây là kết thúc. Miệng người ta, tớ không quản được.”
Sau đó toàn bộ mâu thuẫn trong ký túc xá được xóa bỏ. Ôn Viễn, Xuân Hỉ cùng với Chu Nghiêu cũng nghe từ Từ Tiểu Hà nói một chút về quan hệ của mình. Nói tháng trước khoa tài chính cùng khoa cơ khí có mở tiệc hữu nghị, trong bữa tiệc hai người có chơi chung một trò chơi, người thua phải làm theo yêu cầu của người chủ trì. Trò chơi kết thúc chính là bạn lớp trưởng anh tuấn bên khoa cơ khí bị mọi người chèn ép nên thua. Người chủ trì nhân cơ hội bắt anh ta ở tại chỗ lựa ra một người để nói những lời lãng mạn.
Lớp trưởng cũng biết mình bị trêu đùa, nhưng vì tính tình dễ chịu nên chọn một bạn nữ bên khoa tài chính. Đối tượng của anh ta là cô bé khoa quản trị nãy giờ vẫn ngồi uống nước trái cây, chính là Từ Tiểu Hà.
Từ Tiểu Hà dĩ nhiên là thụ sủng nhược kinh, bị lớp trưởng nói những lời buồn nôn như vậy thì sắc mặt chợt đỏ bừng lên, tay chân cũng không biết nên đặt ở đâu. Từ Tiểu Hà vốn có dung mạo thanh tú, cho nên hai người nhanh chóng tiến tới với nhau.
Về phần bàn tán về Từ Tiểu Hà của những người kia, Ôn Viễn phỏng đoán, phần lớn là của những người có ý với cậu lớp trưởng. Dạo này, con trai cũng có thể trở thành họa thủy.
Chỉ là Ôn Viễn có chút buồn bực: “Lúc nào thì tổ chức bữa tiệc hữu nghị ấy, tại sao tớ lại không biết?”
“Thứ bảy, không phải cậu vẫn thường đến nhà người thân sao, làm gì có thời gian mà tham gia.”
Ôn Viễn cảm thấy hoang mang.
Công khai bạn trai xong rõ ràng tâm tình Từ Tiểu Hà khá hơn, tính tình cũng cởi mở hơn nhiều. Ở trong ký túc xá, thỉnh thoảng Ôn Viễn vẫn thấy cô ấy vừa ngâm nga hát vừa phơi đồ, bị cô nhìn thấy liền đỏ mặt giải thích, máy giặt ở ký túc xá nam bị hư, cho nên mang áo sơ mi của bạn trai về giặt giùm.
Chu Nghiêu cười cô ngốc, mà Ôn Viễn đối với cái này lại có cách nhìn khác.
Yêu một người chắc là có dáng vẻ như vậy, không quan tâm ánh mắt của người khác, chỉ chìm đắm trong hạnh phúc của mình, dù bị người khác cho là ngu ngốc, nhưng có làm sao?
Không nói đến Từ Tiểu Hà mà chính cô cũng từng làm những chuyện kia. Cô với Từ Tiểu Hà không giống nhau duy nhất ở một điểm, cô ấy có thể quang minh chính đại thích một người. Ôn Viễn dường như có chút ghen tỵ với cô ấy.
“Ôn Viễn?”
Một bàn tay vẫy vẫy trước mặt cô, Ôn Viễn nhanh chóng hồi hồn, nhìn về phía Từ Tiểu Hà: “Sao vậy?”
Từ Tiểu Hà mở mắt to, cười ngọt ngào: “Cuối tuần này cậu, trưởng phòng cùng với Chu Nghiêu có rảnh không. Triệu Huy nói muốn cùng ăn cơm với các cậu.”
“Triệu Huy?” Ôn Viễn có chút mờ mịt: “Triệu Huy là ai?”
“Là bạn trai tớ á, các cậu có đi hay không?”
“.....” Ôn Viễn do dự trong chốc lát: “Tớ không có vấn đề gì, cậu hỏi trưởng phòng cùng với Chu Nghiêu đi.”
Từ Tiểu Hà cười một cái rồi lại đi làm tiếp việc của mình.
Buổi tối nhân lúc Từ Tiêu Hà đi tới phòng tự học, Ôn Viễn kể chuyện cho Chu Nghiêu cùng với Xuân Hỉ nghe. Hai người nhìn nhau, bởi vì hai người đã có thói quen là Từ Tiểu Hà “keo kiệt”, đột nhiên nghe cô muốn mời bọn họ đi ăn cơm, tự nhiên cảm thấy không quen.
Chu Nghiêu đề nghị: “Chúng ta chuẩn bị một phần quà đi, không thể ăn không của người ta.”
“Nói cũng phải, nhưng nên chuẩn bị cái gì mới được?”
“Không thể quá sang trọng.” Ôn Viễn khẳng định: “Nếu không phải là tiện lợi, thì nên chọn cái gì đó có ý nghĩa.”
Cuối cùng cả phòng quyết định là tặng một cặp vợt tennis, bởi vì Từ Tiểu Hà cùng với Triệu Huy đều trong câu lạc bộ quần vợt, thích đánh tennis. Hai chiếc cùng một kiểu dáng, chỉ là của nam thì có màu xám tro, còn của nữ thì màu hồng.
Buổi tối chủ nhật, Ôn Viễn, trưởng phòng cùng với Chu Nghiêu mang theo quà đi đến tiệm cơm Hồ Nam nổi tiếng. Nơi đó buôn bán rất tốt, mỗi ngày khách đều đông, Từ Tiểu Hà phải đặt bàn trước ba ngày mới có chỗ.
Ba người các cô đến thì Triệu Huy và Từ Tiểu Hà đã đến, hai người họ đang cúi đầu nghiên cứu thực đơn, hình như xảy ra cãi vã, Triệu Huy hơi nhíu mày.
Ba người bọn họ đang do dự xem có nên đẩy cửa vào không thì Từ Tiểu Hà vẫy vẫy tay với họ.
“Có phải bọn tớ tới muộn không? Đây là quà của hai người.”
Trưởng phòng đại diện, đưa quà cho Từ Tiểu Hà. Từ Tiểu Hà vừa nói tiếng cảm ơn xong thì Triệu Huy vui vẻ cầm lấy đôi vợt nói: “Nhãn hiệu cặp vợt này giá cũng phải bốn năm trăm phải không?”
“Không có, không có đắt như vậy đâu. Hai cái cộng lại mới được chừng ấy.”
Triệu Huy vui mừng khi nhận được quà, Từ Tiểu Hà thấy thế vội vàng kéo ống tay áo anh: “Anh mau kêu đồ ăn lên đi.”
“Nhìn tôi vui mừng kìa.” Triệu Huy xin lỗi: “Giống như hồi nãy chúng ta chọn. Em thấy sao?”
Từ Tiểu Hà theo bản năng nhíu nhíu mày nhìn


Old school Easter eggs.