Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu
Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015
Lượt xem: 1342310
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2310 lượt.
hông dám nhiều lời.
Người ngồi ở phía sau chính là Ôn Hành Chi.
Thời gian ngồi trên máy bay dài, cộng thêm trận bão tuyết bất thình lình làm cho sắc mặt của người đàn ông này không tốt lắm, nhất là sau khi cúp điện thoại thì tâm tình lại càng tệ hơn.
Anh cúi đầu nhìn đồng hồ, nói với tài xế :”Chạy nhanh lên một chút.”
Trong lòng tài xế âm thầm thở dài một hơi, đạp chân ga thêm một chút, thật vất vả cũng đã thấy cổng trường đại học T cao vút xuất hiện, vừa muốn rẽ vào thì chợt nghe thấy Ôn Hành Chi nói: “Dừng xe.”
Tài xế vội vàng dừng xe, nhìn Ôn Hành Chi phía sau, chỉ thấy anh đang chau mày nhìn về phía cách đó không xa, mở cửa xe, đi xuống.
Ôn Hành Chi đứng im nhìn về nơi nào đó vài giây, thừa dịp này tài xế vội vàng đưa một cái dù cho anh. Chiếc dù vừa được mở ra đã chặn toàn bộ những bông tuyết đang rơi xuống, Ôn Hành Chi cầm chắc cái dù, đi về phía cổng trường.
Phía ngoài cổng trường có hai hàng đèn lớn, mà lúc này chỉ sáng có một hàng, ánh sáng hoàng hôn được tuyết tôn lên làm cho sáng hơn bình thường. Cũng đều là nhờ tuyết, nếu không anh sẽ khẳng định là không nhìn thấy có người đang cuộn người ở dưới gốc cây cổ thụ kia.
Giờ phút này anh cũng không quá sốt ruột, cho nên vẫn chậm rãi bước đi. Vì tuyết tích lại quá dày mà bên dưới lại chôn giấu những nhánh cây nhỏ cho nên dù anh bước đi rất nhẹ vẫn sẽ để lại tiếng vang.
Âm thanh này làm kinh động đến Ôn Viễn. Cô đem tầm mắt từ điện thoại di động rời đi, ngẩng đầu lên nhìn người trước mặt, cảm thấy kinh ngạc. Trong nhất thời cũng quên mất cả cử động.
Ôn Hành Chi đi tới trước mặt cô, cúi đầu quan sát cô. Tuy có một cái áo khoác nhung trên người nhưng trên đầu vẫn còn phủ không ít bông tuyết, có một ít đã tan ra chảy vào trong cổ áo cô, cho nên chắc chắn nhiệt độ cơ thể cũng không thể nào cao được. Chóp mũi cô cũng đã đỏ lên, duy chỉ có đôi mắt kia, sáng long lanh nhìn anh, cả chớp mắt cũng không chớp.
“Đứng lên.”
Anh dùng cái ô che kín thân thể cô, làm cho những bông tuyết không thể đậu trên người cô được nữa. Nhưng hình như cô bé này nghe không hiểu được những lời anh nói, ánh mắt khẽ lóe lên, đầu lại cúi thấp xuống, càng cuộn thân thể lại chặt hơn.
Im lặng một lát, anh cúi người xuống, vỗ vỗ đầu cô: “Anh nói em đứng lên, ngồi như vậy không thấy khó chịu à?”
Ôn Viễn chỉ cảm thấy cả thân thể mình đều run rẩy.
Hiện tại cô không muốn nhìn thấy anh, không muốn chút nào. Bởi vì nếu nhìn thấy anh bộ dáng yếu ớt của cô sẽ bị bại lộ, nói không chừng cô sẽ ôm chân của anh mà khóc lớn. Cô tuyệt đối không muốn muốn như vậy.
“Ôn Viễn.”
Anh lại vỗ vỗ đầu của cô, rốt cuộc Ôn Viễn cũng bộc phát, gạt tay anh ra: “Anh tránh ra.”
Tuy chỉ ngẩng đầu lên trong chốc lát, nhưng Ôn Hành Chi đã nhìn thấy hốc mắt cô phiếm hơi nước, giống như một tầng sương. Anh thoáng dừng lại, sau đó thở dài một tiếng. Nhìn thấy cô cúi đầu thật thấp, anh từ từ ngồi xuống, mở rộng áo khoác, ôm cô vào trong ngực.
Sự ấm áp này làm cho Ôn Viễn cảm thấy ủy khuất mà rơi lệ. Ôn Hành Chi cũng có thể cảm thấy cô đang run rẩy, định trực tiếp bế cô lên.
Ôn Viễn bị động tác của anh làm cho sợ hết hồn, kinh ngạc ôm lấy cổ anh: “Anh…anh muốn làm gì?”
Chống lại đôi mắt ửng đỏ kia, anh khẽ cười cười. Nụ cười rất nhạt nhưng cũng rất đẹp.
“Anh rất mệt, cho nên em nên ngoan ngoãn một chút.” Anh hôn lên tóc cô một cái: “Anh dẫn em về nhà.”
Sự dịu dàng này làm cho cô không cách nào cự tuyệt được.
Anh mang cô về căn hộ ở gần đại học T.
Mặc dù không ở một thời gian, nhưng bởi vì vẫn có người thường xuyên đến dọn dẹp, lại có lò sưởi, cho nên không hề có cảm giác lạnh lẽo.
Vừa vào cửa, Ôn Hành Chi liền vào phòng tắm mở vòi nước xả đầy một bồn nước nóng. Cảm thấy nhiệt độ phù hợp mới kêu Ôn Viễn lại.
“Ở bên ngoài trời lạnh lâu dễ sinh bệnh, em tắm nước nóng trước đi.”
Lúc này Ôn Viễn rất nghe lời, nhận lấy quần áo anh đưa cho rồi đi vào phòng tắm. Nhìn thấy cửa phòng tắm đóng lại, Ôn Hành Chi hơi nhíu mày, xoay người đi vào phòng bếp.
Ở bên ngoài trời quá lâu, cả người Ôn Viễn dường như đều bị đông cứng, trên xe tuy là ấm, nhưng lại ngồi trên đó không được bao lâu. Giờ này nằm trong bồn tắm, mặc cho nước ấm lan tràn qua từng tấc cơ thể, cô mới dần dần bình tĩnh lại.
Hôm nay cô tắm hơi lâu, sau khi mặc quần áo chỉnh tề đi ra khỏi phòng tắm, thì phát hiện đèn lớn ở phòng khách đã tắt chỉ còn có mỗi đèn nhỏ trên tường, cùng với một ly sữa bò trên bàn.
Ôn Viễn đứng sững sờ ở đó một lát rồi mới quay người đi tới thư phòng.
Cửa thư phòng mở he hé, có ánh đèn từ bên trong hắt ra. Ôn Viễn nhẹ nhàng đẩy cửa, cô nhìn thấy Ôn Hành Chi đang ngồi sau bàn sách, chân mày nhíu lại nhìn vào máy tính.
Nghe thấy tiếng động, Ôn Hành Chi ngẩng đầu lên, chân mày đang nhíu chặt bỗng giãn ra: “Uống sữa chưa?”
Ôn Viễn lắc đầu: “Em không muốn uống.”
Ôn Hành Chi cũng không có ép buộc cô: “Vậy thì đi ngủ?”
Ôn Viễn cúi đầu im lặng một lúc, nói nhỏ một tiếng được.
Nhìn bóng lưng cô xoay người đi, Ôn Hành Chi nghĩ ngợi sau đó anh đứng dậy, đi