Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu
Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015
Lượt xem: 1342300
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2300 lượt.
ính là mẹ của cô gái kia. Cha của cô gái kia là bộ trưởng quân khu B, cấp bậc là thiếu tướng, gia thế có thể nói là tương đối tốt. Dĩ nhiên, trên danh nghĩa là tới đây nói chuyện phiếm, dù sao thì bố của cô ấy cũng là thủ hạ cũ của ông cụ. Trên thực tế là chuyện đại sự của hai người trẻ, hai nhà đều nghĩ như vậy, cho dù có không thành thì kết giao bạn bè cũng được.
Nhìn thấy tất cả giống như thuận nước đẩy thuyền, Ôn Viễn hiểu ra Kiều Vũ Phân đã sớm chuẩn bị. Cô biết được lòng Kiều Vũ Phân vẫn một mực đặt trên người Ôn Kỳ, điều này làm cho cô có chút mất mát, cũng có chút nhẹ nhõm.
So với sự nhiệt tình của Kiều Vũ Phân thì Ôn Kỳ lại có chút không quá nhiệt tình. Mấy ngày nay anh đang bận một hạng mục, giấy phép không thuận lợi, hôm nay lúc trở về nhà thì sắc mặt cũng không được tốt, lại gặp phải chuyện này, thật sự là dở khóc dở cười. Nhưng anh lại không thể thất lễ, đành ngồi nghiêm chỉnh trước ba người phụ nữ này. Lúc Ôn Viễn bưng trà lên thì liếc nhìn anh một cái, trong cặp mắt kia đã không còn bình tĩnh mà thay vào đó là sự mệt mỏi. Sau khi hai mẹ con kia ra về, Ôn Kỳ giật nhẹ cà vạt chuẩn bị lên lầu thay quần áo thì bị Kiều Vũ Phân gọi lại.
“Con bé này như thế nào?”
“Thì như vậy.”
“Cái gì mà như vậy, người ta đi du học ở nước ngoài về, hiện tại thì làm việc ở công ty của nhà. Rất được nha.”
“Ơ, vậy tốt hơn con nhiều rồi, con đây mỗi ngày mệt mỏi giống như chó, không chỉ không có ai trả lương, còn phải nuôi sống một đám người đấy.”
“Mẹ không phải nói chuyện này.” Kiều Vũ Phân trở về vấn đề chính: “Con biết không, hai đứa là bạn học chung tiểu học, lúc trước còn sinh chung bệnh viện. Cái này gọi là gì, cái này chính là duyên phận nha.”
Ôn Kỳ vui vẻ: “Dừng một chút, trong viện lúc ấy chỉ có một trường tiểu học, nếu mẹ nói đó là duyên phận thì không phải chỉ có một mình cô ấy, nếu con nhớ không lầm, lớp chúng con lúc ấy có tới mười mấy bạn nữ, mẹ rảnh rỗi thì tìm tất cả những người đó cho con gặp một chút?”
Ôn Viễn nghe xong lời nói này của anh không nhịn được mà bật cười, bị anh trừng mắt liếc, sau đó cô nhún nhún vai chạy về phòng bếp.
“Ôn Kỳ, con đừng cho là mẹ dễ dàng, mẹ nói cho con biết, chuyện như này con đừng nghĩ là mẹ không để bụng.”
Ôn Kỳ cũng bị bà làm cho phiền não không dứt: “Mẹ bây giờ nhàn rỗi không có chuyện gì để làm phải không? Con hiện tại làm gì có tâm tư tìm bạn gái kết hôn? Mẹ xem chú kìa, ba mươi mốt tuổi không phải cũng chưa có đối tượng kết hôn sao?”
“Ông cụ không quản được chú ấy, con giống với chú ấy sao?”
“Vậy mẹ cũng đừng để ý con quá, mỗi ngày đều thúc giục mẹ có thấy phiền hay không.”
Ôn Kỳ thẳng thắn trả lời một câu.
Sắc mặt Kiều Vũ Phân trở nên trắng bệch, Ôn Kỳ cảm thấy có cái gì đó không đúng liền bị Kiều Vũ Phân đỏ mắt đánh cho một cái: “Con đúng là không có lương tâm, còn chê mẹ quản nhiều? Được, con cứ tự lo đi.”
Nói xong bà đẩy tay Ôn Kỳ ra trở về phòng.
Ôn Kỳ đứng ở chân cầu thang, do dự một lát cuối cùng cởi cà vạt, vuốt trán rồi ngồi trên ghế salon. Chỉ chốc lát sau, anh cũng cảm thấy đầu bên kia ghế salon lún xuống, anh không vội mở mắt, chỉ ôn hòa nói: “Em xem náo nhiệt đủ chưa?”
“Em dù có lòng cũng không tiện nói ra, chỉ có thể ủng hộ anh trên tinh thần.” Người bên cạnh lên tiếng.
“Khỏi.”
Anh cự tuyệt không chút lưu tình.
Ôn Viễn bĩu môi, bứt quả nho nhét vào miệng, nhìn thấy Ôn Kỳ mở mắt, vẻ mặt nhìn cô rất nghiêm túc. Cặp mắt kia thật có hồn.
“Em nhìn anh đủ rồi phải không?”
Ôn Viễn bị anh nói có chút chột dạ.
Ôn Kỳ chăm chú nhìn cô một lát, hỏi: “Ôn Viễn, em cảm thấy anh tới lúc phải kết hôn rồi sao?”
Ôn Viễn suy nghĩ một lát, trả lời: “Hai mươi lăm tuổi rồi, có thể.”
Ôn Kỳ thú vị ồ lên một tiếng: “Tại sao phải là hai mươi lăm?”
Ôn Viễn chăm chú trả lời: “Không biết.”
Ôn Kỳ híp híp mắt, sau đó vẻ mặt buông lỏng. Thôi, không thể so đo với cô. Hai mươi lăm tuổi, chỉ là thời gian bốn hay năm năm thôi.
[Website đăng truyện chính thức: '>
Đêm ba mươi gần tới, nhưng không khí trong nhà giống như ngưng đọng lại.
Lần đầu tiên Ôn Viễn mong ngày nghỉ mau trôi qua như thế, cô muốn nhanh chóng trở về thành phố T, bởi vì ở thành phố B cô chỉ cảm nhận được áp lực.
Ôn Hành Lễ cùng với ông cụ từ miền Nam trở về, trời sinh tính tình ông cụ đã không quá vui vẻ, đối với ngày tết cũng không quá để ý. Trong ngày, ngoại trừ đi tản bộ gặp mấy người bạn, thì phần lớn thời gian đều ở trong thư phòng. Ôn Hành Lễ cũng nhìn ra không khí trong nhà không tốt lắm nên nói chuyện cùng với Ôn Kỳ một lần nhưng cũng thất bại. Ôn Hành Lễ rất bực mình.
Chỉ có bà Thành là không có ý kiến gì, cùng với Ôn Viễn ở trong phòng bếp làm hoành thánh, trên tấm thớt dầy bày đầy những miếng sủi cảo hình thù kỳ quái mà Ôn Viễn xếp, bà Thành không những không cảm thấy tức giận mà còn cười cười.
Ôn Viễn chu chu miệng, nhìn đống sủi cảo, chợt thở dài.
Bà Thành liếc mắt nhìn cô: “Con còn nhỏ tuổi, than thở cái gì?”
Ôn Viễn cúi đầu, buồn buồn nói: “Con cảm thấy có chút phiền, còn có một chút khó thở. Bà, con