Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Câu Chuyện Về Em

Câu Chuyện Về Em

Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu

Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015

Lượt xem: 1342295

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2295 lượt.

mới đi ra.
Nhiệt độ trong câu lạc bộ cũng không thấp, cho nên Ôn Viễn cởi áo khoác ngoài ra, nhưng vẫn cảm thấy còn nóng. So với Trần Dao kia thì thật sự quá bình tĩnh, trời lạnh như vậy mà cô ta chỉ mặc một cái váy, bắp chân trắng trẻo mềm mại lộ ra bên ngoài, giống như không hề cẩm nhận được nhiệt độ vậy.
“Mới lúc nãy thấy cô từ văn phòng đi ra, thực tập tốt nghiệp ở đó sao?”
Nghe thấy giọng nói của cô ta, Ôn Viễn nhanh chóng hồi hồn: “Ừ, sang năm sẽ tốt nghiêp.”
“Thật là nhanh.”
Trần Dao cười cười, hai bên má hiện ra một đôi lúm đồng tiền, nụ cười này thật ngọt ngào.
“Tàm tạm.” Ôn Viễn cầm ly nước trái cây lên uống một hớp, thấy không hợp khẩu vị liền đặt xuống: “Tìm tôi có việc gì sao?”
“Cũng không có gì cả, chỉ là muốn tìm cô nói chuyện.”
Ôn Viễn cảm thấy buồn cười, cô cùng với cô ta bây giờ cũng không được xem là quen thân. Huống chi cô sớm biểu lộ vẻ không muốn gặp với cô ta rồi, thật sự không nghĩ ra tại sao cô ta lại còn có thể đi tìm cô.
Trần Sao nhìn cô, vẻ mặt nghi ngờ hỏi: “Tôi nhớ cô học tài chính? Tại sao lại không vào thực tập ở GP?”
Ôn Viễn cảm thấy có chút không hiểu: “Tại sao phải thực tập ở đó?”
“Dù sao chú của cô cũng là Ôn Hành Chi tiên sinh, là tổng giám đốc GP, có người quen thì chuyện thực tập không phải sẽ dễ dàng hơn sao?” Trần Dao cười cười giải thích.
Khóe môi Ôn Viễn cong cong lên: “Tôi không cảm thấy hứng thú với nơi đó, làm việc ở ngân hàng sẽ có áp lực rất cao, tôi muốn tìm một nơi nhàn nhã để làm.”
Trần Dao nghe thế liền ồ lên một tiếng: “Nói cũng đúng, trách nhiệm nặng nề vốn không nên đặt trên vai một cô gái, đúng không? Mà cô đã có bạn trai chưa?”
Ôn Viễn không suy nghĩ sẽ trả lời vấn đề này, cũng có thể nói là nể mặt cô ta mà mơ hồ đáp: “Có rồi.”
Ánh mắt Trần Dao nhất thời sáng lên: “Có thật không? Đó là chuyện tốt nha.” Cô ta dừng lại một chút, tiếp tục nói: “Trước giờ tôi còn tưởng cô và Tô Tiện sẽ ở bên nhau, không ngờ anh ta lại ra nước ngoài…chỉ là cũng may, cô cũng có người thương rồi.”
Ôn Viễn khẽ mỉm cười, mà trong nội tâm thì rất xúc động. Cô yên lặng bưng ly nước lên uống một chút, cũng không vội vàng nói gì thêm nữa.
Trần Dao khuấy ly cà phê trong tay, tuy là trên mặt mỉm cười, nhưng trong lòng lại có chút khẩn trương, cô ta ngẩng mặt lên nhìn cô gái đối diện rồi âm trầm nói: “Viễn Viễn, chú của cô gần đây có ở thành phố T không?”
Ôn Viễn nghi ngờ liếc cô ta một cái, làm như không hiểu vì sao cô ta lại đột nhiên nhắc tới Ôn Hành Chi.
Trần Dao giải thích: “Có một vị trưởng bối có quen biết với Ôn tiên sinh, lần này đi tới thành phố T cùng với tôi muốn gặp anh ta một lần. Không biết có thể không?”
Ôn Viễn dường như bừng tỉnh: “Không có.”
“Hả?” Trần Dao nhíu mày.
“Chú ấy hiện tại không có ở thành phố T, đang ở Hong Kong rồi.”
“Là như vậy sao.” Trần Dao cười một cái.
Chủ đề Ôn Hành Chi đến đây mà mắc kẹt, ngồi nói chuyện thêm một chút thì Ôn Viễn đứng dậy ra về. Tình huống này mặc dù không xấu hổ, nhưng cô cũng không muốn ở lại lâu. Dù sao, cô cùng với Trần Dao cũng không còn gì để mà nói. Ngay lúc Ôn Viễn mặc xong áo khoác chuẩn bị muốn rời đi thì Trần Dao chợt lên tiếng gọi cô lại.
Cô kinh ngạc quay đầu, nhìn Trần Dao đứng yên một chỗ, hai gò má tinh xảo ửng đỏ lên, cô ta cực kỳ khẩn trương, hai bàn tay buông xuôi bên người khẽ nắm chặt trong nháy mắt buông ra, từ từ mở miệng: “Viễn Viễn, tôi muốn nhờ cô giúp một chuyện.”
“Giúp chuyện gì?”
Ôn Viễn không hiểu nhìn Trần Dao, mà cô ta ngượng ngùng đem tóc rơi bên vai vén ra sau tai, động tác nhìn rất tao nhã. Chẳng biết từ lúc nào mà cô ta đã có bộ dáng này. Ôn Viễn ngẩn người, mà lời nói tiếp theo của cô ta lại làm cho Ôn Viễn hoàn toàn ngây dại.
“Tôi thích Ôn tiên sinh, muốn được ở bên anh ấy.”
Những lời này giống như đạn pháo hạng nặng, đầu óc Ôn Viễn thoáng nổ tung. Bên miệng không do dự mà nói: “Không được, chú ấy có người yêu rồi.”
“Là ai?” Trần Dao kiên trì hỏi.
Ôn Viễn lập tức không biết nên trả lời sao. Cô không thể nào nói cho cô ta biết người đó chính là mình, dù sao trong mắt Trần Dao cô và anh vĩnh viễn chỉ có thể là quan hệ chú cháu bình thường. Hơn ba năm qua, anh dường như chưa bao giờ mang cô đi gặp bất kỳ một người bạn nào. Anh nói trong vòng xoáy tiền bạc thì không thể nào có bạn bè chân chính. Có thể trợ lý Ninh đã biết nhưng sẽ tuyệt đối không bao giờ nói cho Trần Dao. Cho nên cô ta dĩ nhiên không thể nào biết được.
Cô ta đem sự do dự cùng hốt hoảng của Ôn Viễn để vào trong mắt, Trần Dao vô cùng vững vàng mà cười: “Cô đang gạt tôi phải không? Viễn Viễn, mặc dù tôi không biết tại sao chúng ta lại đi tới bước này, nhưng tôi vẫn xem cô là bạn. Giữa tôi và Triệu Nhất Duy không có duyên phận, điều đó không ảnh hưởng đến quan hệ của tôi và cô, chúng ta là bạn, không phải sao?”
“Tôi không gạt cô. Hơn nữa, lần cô cô gặp chú tôi cũng đã hơn hai năm trước đúng không? Hiện tại cô nói thích chú ấy, điều này có thể để cho tôi tin sao?”
Trần Dao yên lặng nhìn cô một cái, trong ánh mắt có chút bất đắc dĩ cùn