Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu
Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015
Lượt xem: 1342284
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2284 lượt.
ưa có công việc chính thức nên vẫn ở lại ký túc xá trong trường. Trong một đêm trăng tròn, hai người như thường lệ ru rú trong chăn nói chuyện phiếm. Không biết vì sao mà nhắc tới đã gần tới Tết Nguyên Đán, nhìn thấy sang năm đã tốt nghiệp, cơ hội ở chung cũng không còn nhiều lắm. Cho nên hai người đối với lần tụ hợp này rất coi trọng, không chỉ có ba người tụ họp mà còn phải dẫn theo người nhà! Ai không dẫn thì không được!
Khi Ôn Viễn nhận được thông báo thì quả thức là muốn té xỉu, cô thật muốn hỏi hai người đi đâu mượn lá gan lớn này. Tuy nói năm nhất đại học Xuân Hỉ và Chu Nghiêu đã biết sự tồn tại của Ôn Hành Chi, nhưng mà hơn ba năm không tiếp xúc quá một lần. Bởi vì hai người không dám, theo như bọn họ nói, người này chỉ có thể chỉ có thể nhìn từ xa, không thể khinh suất. Chẳng lẽ khi tốt nghiệp, hai người này đã không sợ chết sao?
Ôn Viễn nhịn không được mà đập mạnh cửa phòng làm việc của Ôn Hành Chi. Ôn tiên sinh ngẩng đầu liếc nhìn cô, chỉ cảm thấy buồn cười. Anh gõ gõ mặt bàn: "Bình tĩnh."
"Anh vẫn muốn đi sao?" Ôn Viễn chờ mong nhìn anh.
"Chẳng lẽ em còn người nhà nào khác có thể dẫn đi?"
"Họ nói đùa thôi!"
"Anh không có đùa."
Ôn Viễn bị anh nói đến nổi không nói nên lời, kìm nén một lúc lâu, cuối cùng chỉ có thể từ bỏ.
Buổi tiệc liên hoan ấn định vào ngày thứ bảy, đặt trước ở nhà hàng Dân Giang. Buổi chiều Ôn Hành Chi còn có một buổi hội họp, nên Ôn Viễn dẫn Lưu Xuân Hỉ và Chu Nghiêu đi vào nhà hàng trước. Vừa đúng lúc bạn trai của hai người chưa có tới, nhân lúc đó Ôn Viễn nghiêm mặt cảnh cáo Xuân Hỉ và Chu Nghiêu không cho phép họ nói lung tung, nhất là trước mặt Ôn Hành Chi!
Chu Nghiêu nhịn không được mà cười nói: "Sợ chúng mình phá hoại hình tượng của cậu sao?"
Thế nhưng Xuân Hỉ lại an ủi cô: "Biết rồi, biết rồi. Chúng mình coi thế nào cũng là người nhà mẹ đẻ, sao có thể hãm hại cậu!"
Ôn Viễn không nói gì chỉ nhìn trời. Vui đùa một lúc, bạn trai của Xuân Hỉ và Chu Nghiêu cũng đã tới. Thật ra buổi tiệc liên hoan này cũng không tính là đột ngột, bởi vì ba người các cô thân như chị em, người nào có bạn trai thì phải mời mọi người ra ngoài ăn một bữa. Chỉ riêng Ôn Viễn bởi vì thời cơ chưa tới, nên Xuân Hỉ và Chu Nghiêu vẫn chưa ra tay. Chờ cho tới khi cô tốt nghiệp.
Bạn trai của Xuân Hỉ và Chu Nghiêu đều không học ở đại học T. Mà học ở một trường khác, nổi tiếng hơn đại học T một chút. Hai người họ một học về kinh tế, một học về máy tính, bản thân cả hai đều học cùng trường mà hai người bạn gái lại ở cùng một ký túc xá nên cũng khá thân thuộc nhau.
Ôn Viễn uống chút nước, vẫn nhìn ngoài của sổ. Bọn họ không chọn phòng riêng, bởi vì họ đều là những người trẻ tuổi, cũng không nói chuyện đại sự gì, cho nên không thích ép buộc hoàn cảnh. Chọn một cái bàn lớn đối diện đường cái, quay đầu thì lập tức có thể nhìn thấy dòng xe cộ qua lại ngoài cửa.
Lúc đồng hồ chỉ sáu giờ mười lăm phút, Ôn Hành Chi lái xe tới. Là một chiếc xe Volvo việt dã cực kỳ bình thường và khiêm tốn, từ trước tới giờ cô chưa từng thấy anh lái, cho nên nhận không ra. Mãi cho tới khi anh xuống xe, vắt áo khác lên khủy tay, đi vào nhà hàng.
Không biết vì sao Ôn Viễn cảm thấy khẩn trương. Chu Nghiêu ngồi đối diện cô, cho nên nhìn thấy Ôn Hành Chi đầu tiên, quay đầu đầy kích động kéo cánh tay Xuân Hỉ: "A... Đến rồi, đến rồi."
Ôn Hành Chi bước vào, nói chuyện với nhân viên phục vụ đứng ở cửa, sau đó mới đi về phía họ. Tất cả quá trình đều bị năm ánh mắt nhìn chăm chú không chớp mắt cái nào. Nhiều người cùng làm một việc, Ôn Viễn nghĩ chắc Ôn Hành Chi sẽ cảm thấy kỳ quái. Người nào đó cũng thấy đám người bọn họ, nhưng mà biểu tình không có thay đổi gì, còn cô thì ngồi không yên. Từ trên ghế đứng lên, làm bốn người còn lại đều giật mình.
Ôn Hành Chi nhìn thấy cô kìm ném đến gương mặt đều đỏ ửng, nụ cười xuất hiện trong đáy mắt, thấp giọng hỏi: "Anh đã tới trễ?"
Ôn Viễn không lên tiếng, hai người đàn ông ngồi đó không hiểu gì nên cũng không nói chuyện. Mà Xuân Hỉ và Chu Nghiêu thì đang ngây người. Ôn tiên sinh nhìn bốn người trẻ tuổi, cuối cùng tầm mắt rơi vào trong người Ôn Viễn. Chỉ thấy cô đỏ mặt, cúi đầu kéo ghế. Ôn Hành Chi nhíu mày ngồi xuống.
Ôn Viễn ngồi bên cạnh anh, nhìn hai người bạn cùng phòng. Liếm liếm môi bắt đầu giới thiệu: "Đây là Ôn Hành Chi." Sau đó nhìn Ôn Hành Chi nói: "Đây là bạn cùng phòng với em. Xuân Hỉ và Chu Nghiêu, lần trước em đã nói qua."
Bởi vì sau khi họp xong thì anh trực tiếp tới đây, không có thời gian để thay đổi bộ quần áo nghiêm túc trên người. Nhưng mà hôm nay vẻ mặt của anh dịu dàng hơn nhiều. Nhìn hai cô gái trước mặt, anh vươn tay ra: "Xin chào."
Chu Nghiêu và Xuân Hỉ cũng đưa tay ra bắt tay với anh. Đợi đến lúc Ôn Viễn giới thiệu hai người đàn ông còn lại cho Ôn Hành Chi, thì bỗng nhiêu Xuân Hỉ và Chu Nghiêu đồng thời đứng dậy, cả hai cùng lúc nói: "Mình đi vệ sinh."
Ôn Viễn nhìn hai người đi xa, vừa muốn giải thích với Ôn Hành Chi bình thường họ không có như vậy. Nhưng mà chưa nói gì thì nghe thấy từ xa truyền tới tiếng hét chói ta