Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Câu Chuyện Về Em

Câu Chuyện Về Em

Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu

Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015

Lượt xem: 1342191

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2191 lượt.

g ý thức được trong lời nói của mình có chút khách sáo khiến cho ông thấy không thoải mái, Lý Tiểu Đường chậm rãi cười nói: " Lần này tôi tới đây cũng không muốn nhắc đến chuyện cũ, là có chuyện muốn nói với ông.
Ôn Khác lại hỏi: ”Nói xong rồi muốn đi sao?"
"Sao lại như vậy được." Bà lại nói tiếp:”Ông thấy tôi đã để Mạc Tu đi dọn dẹp phòng cũ của chị gái rồi, cho nên lần này tới đây, tôi sẽ ở lại mấy ngày."
"Nếu như bà thay nó đi cầu tình, vậy thì tôi nghĩ đời này bà cũng không về được thị trấn A rồi." Ôn Khác chọc bà: ”Tôi sẽ không đồng ý."
"Nếu thật như thế, chuyện kia ngược lại lại dễ xử lý rồi."
"Hả? Sao lại như thế?" Ông hứng thú chờ bà nói tiếp.
Lý Tiểu Đường vô cùng bình tĩnh nhìn thẳng vào ông không hề né tránh: "Vậy thì tôi sẽ lập tức trở về chuẩn bị đồ cưới cho Ôn Viễn, hôn lễ sẽ được tổ chức ở thị trấn A."
"Hồ đồ!"
Ông giận quá hóa cười.
"Tôi cũng không muốn hồ đồ như vậy, cho nên hiện tại ông có thể bình tĩnh nói chuyện được rồi chứ?"
Ôn Khác vuốt ve tay vịn của cái ghế, trầm mặc một lúc lâu mới nói: "Con bé còn quá nhỏ, làm sao có thể chăm sóc tốt cho thằng Ba được?"
Lý Tiểu Đường không nhịn được cười đáp: "Người như Hành Chi còn cần người khác lo cho gia đình của nó sao? Hơn nữa ông đừng nghĩ Ôn Viễn tuổi còn nhỏ, nhưng thận trọng kỹ càng chưa chắc không thể chăm sóc tốt được cho Hành Chi đâu."
"Bà không cần phải khen nó, cho dù nó có là người khôn khéo đi chăng nữa cũng phải có lúc hồ đồ nói không chừng chuyện như vậy chính là kết quả nhất thời thôi." Ông cụ tức giận nói.
"Ông nói lời này mới chính là hồ đồ." Lý Tiểu Đường bật cười nói tiếp: ”Ngẫm đi ngẫm lại, cho dù Hành Chi có nhất thời hồ đồ nhưng Ôn Viễn cũng chưa chắc đã chịu."
"Đây cũng điều mà tôi thắc mắc. Con bé từ nhỏ không gặp được bà mấy lần, làm sao bà lại biết nó chưa chắc đã chịu?"
"Ba năm trước, tôi đã sớm biết rồi."
"Ba năm trước? Bà đã gặp con bé?"
Lý Tiểu Đường chau chau mày, nụ cười lại có chút giảo hoạt: "Là Hành Chi mang tới, khi đó chắc là đã ở cùng với nhau rồi."
Mặt của ông tụ lập tức tối lại, tức giận vỗ lên trên bàn: "Cái đồ láo xược!"
Lý Tiểu Đường không sợ ông tức giận còn nói: "Cho nên ông nói Hành Chi nhất thời hồ đồ sao? Sao ông không nói thẳng ra, là ông để ý đến danh tiếng của nhà họ Ôn."
Bị nói đúng chỗ yếu, ông cụ liền trầm mặc một lát, rồi chầm chậm thở dài: "Tôi đã sống bằng này tuổi, còn để ý đến danh tiếng mặt mũi gì chứ. Ngay cả cái này đều nghĩ không ra, thì chẳng phải sống uổng phí nhiều năm như vậy rồi không. Là sợ cho Hành Chi thôi." Ông lại nói.”Nó mới hơn ba mươi tuổi, chuyện như vậy truyền đi thì người khác sẽ nhìn nó thế nào?"
"Ông sợ Ôn Viễn không xứng với thằng bé sao?" Lý Tiểu Đường sắc bén hỏi ngược lại.”Vậy ông nói xem, vợ của Hành Chi phải như thế nào mới có thể để cho người khác ‘ hài lòng ’?"
"Bà không cần phải cắt câu lấy nghĩa đâu." Ôn Khác hơi bất đắc dĩ nói:”Mặc kệ là xứng hay không xứng, khi truyền ra ngoài chung quy cũng không dễ nghe."
"Cổ hủ!" Lý Tiểu Đường tức giận nói.
Ôn Khác lại giận quá hóa cười, lắc đầu một cái, không thèm nói chuyện nữa.
Đúng lúc đó lại có tiếng xe lái vào trong đại viện, Lý Tiểu Đường đứng lên nói: "Mạc Tu đến rồi, hôm nay tôi về trước."
"Hả? Phòng ốc nhanh như vậy mà đã dọn dẹp xong rồi sao?"
Ôn Khác lơ đãng hỏi, đã nhìn thấy Lý Tiểu Đường trừng mắt lên nhìn ông: "Dù sao Ôn Viễn cũng mới ở qua, có cái gì để dọn dẹp chứ."
Một ít mặt mũi cũng không lưu lại cho ông cụ.
Ôn Khác bật cười nhìn bà nói:”Tôi đưa bà xuống."
"Không cần đâu." Lý Tiểu Đường đứng dậy cự tuyệt.
Ôn Khác cũng hiểu bà không muốn để cho người khác nghĩ mình là người tàn tật, đứng im tại chỗ không nhúc nhích. Lý Tiểu Đường từng bước từng bước đi tới cửa, lúc mở cửa lại hơi chần chừ, sau đó lại nghiêng người sang nhìn Ôn Khác nhẹ nói: "Tôi vẫn hi vọng ông suy nghĩ thêm một chút nữa, không vì cái gì khác, chỉ không muốn bọn nhỏ lại khổ như chúng ta mà thôi. Khổ như thế, tôi và ông phải chịu không đủ sao?"
Ôn Khác ngẩng ra, hồi lâu, ở dưới ánh đèn nhìn bà chăm chú, rồi lặng lẽ gật đầu.
Tết âm lịch càng tới gần, không khí của năm mới lại lan tỏa khắp nơi.
Năm cũ sắp qua, trên cửa của các gia đình cũng đã treo đầy đèn lồng. So với đền lồng màu đỏ của thành phố B thì có hơi khác, đèn lồng ở nơi này được dùng hai lớp giấy dày dán mỡ bò bao lấy, mặc dù không có màu đỏ may mắn nhưng lại càng tăng thêm vẻ ấm áp. Dọc theo từng con đường nhỏ đi vào tới trong trấn, nơi đó có rất nhiều cây cầu nhỏ, trên cầu đều có tám con sư tử bằng đá ngồi xổm, sư tử bằng đá này có hình dáng rất kỳ lạ, trên miệng ngậm một móc sắt, mỗi móc sắt lại treo một cái đèn lồng màu đỏ, ban đêm được thắp lên, tỏa ra ánh sáng ấm áp ở hai bên cầu.
Thật ra thì Lý Tiểu Đường không muốn ở thành phố B mừng năm mới, cũng bởi vì nơi này không khí của năm mới so với nơi đó chân thật hơn nhiều. Tuy đã là ban đêm, nhưng phố lớn ngõ nhỏ vẫn có rất nhiều đứa bé đang chơi đùa, nhất là hôm nay tuyết lại mới vừa rơi xuống, cả trấn nhỏ càng th