Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu
Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015
Lượt xem: 1342246
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2246 lượt.
iễn sững sờ một chút, bật đèn lên, dưới ánh đèn sáng ngời cô nhìn được hàng chữ nhỏ kia rất rõ ràng. Thật ra thì cũng chỉ có hai chữ, viết bằng lối hành thư, nếu như không nhìn kỹ thì sẽ không nhìn ra.
Ôn Viễn nhìn hai chữ này, lặng lẽ đến ngẩn người. Hai chữ này, là tên của cô. Rất nhỏ, cũng rất rõ ràng. Từ lúc nhìn thấy hai chữ này Ôn Viễn phát hiện mình đã mềm lòng. Cứ bị dỗ dành như vậy sao? Ôn Viễn chép chép miệng.
Cho nên nói cũng không thể trách anh coi cô như một đứa trẻ? Bởi vì bản chất của cô vốn là như vậy.
Vừa rạng sáng ngày hôm sau, Ôn Viễn đã bị bà Thành vén chăn gọi dậy để đi chợ sớm. Bình thường bà Thành không có sở thích gì trừ trồng hoa và đi chợ sớm để mua một số đồ chơi hiếm lạ. Ôn Viễn mắt nhắm mắt mở đi tới trong sân, vừa nhìn thấy bóng dáng của người nào đó đang đứng ở trên bậc thềm ở trước cửa phòng khách thì hoàn toàn tỉnh táo hẳn.
Người kia không phải ai khác mà chính là Ôn Hành Chi, trên người vẫn mặc bộ quần áo ở nhà đang cúi người ngắm hoa của bà Thành. Thấy hai người đi đến, theo bản năng híp híp mắt lại. Ôn Viễn nhìn thấy anh ở đây thì có chút kinh ngạc, tối hôm qua cô nằm ở trên giường một lát thì ngủ quên mất, cũng không xuống lầu, thật không ngờ tối hôm qua Ôn Hành Chi lại ngủ ở nhà.
Bà Thành cười cười chào Ôn Hành Chi rồi đi vào bếp làm bữa sáng, Ôn Viễn thì vẫn đứng yên tại chỗ, tránh né ánh nhìn săm soi của anh. Mà tầm mắt của người kia đang đặt trên những bông hoa chuyển qua đầu của cô, trong mắt thoáng qua một tia buồn cười. Ôn Viễn không tự chủ đưa tay chỉnh lại cái mũ đang đội trên đầu. Buổi sáng đi vội nên tiện tay đội lên, cái mũ này là mấy năm trước bà Thành đan cho cô, mũ lông xù lại còn có cả một đôi tai thỏ nữa.
"Chú út, sao tối hôm qua lại ngủ ở đây ạ?"
"Tôi ở nhà mình, rất kỳ quái sao?" Ôn Hành Chi đưa mắt nhìn cô nói, Ôn Viễn cũng không lên tiếng, chỉ cảm thấy có một đôi tay đưa lên đỉnh đầu của cô, đùa nghịch đôi tai thỏ “Có thích quà của tôi tặng cho cháu hay không?"
Ôn Viễn trừng to mắt nhìn anh, đây là đang khen cô sao? Cô học giỏi hay không thì chẳng phải anh là người rõ ràng nhất hay sao!
Kiều Vũ Phân cười cười rồi dí tay vào trán Ôn Viễn nói: “Còn khen nó nữa, ngày hôm qua không biết là ai bởi vì thi không tốt mà mít ướt như vậy chứ."
"Mẹ." Ôn Viễn ảo não lầm bầm một tiếng.
Kiều Vũ Phân cũng không để ý tới cô, chỉ hỏi Ôn Hành Chi: "Hành Chi, thành tích học tập của nha đầu này vẫn lên xuống không ổn định, em có biết ai dạy tốt tốt không? Chị muốn tìm cho Viễn Viễn một gia sư, mấy ngày nghỉ bổ túc thêm cho nó."
Ôn Viễn nghe xong nhất thời thấy thật khổ hạnh. Ôn Hành Chi hơi trầm ngâm rồi đáp: “Có thì vẫn có, chỉ có điều cũng đã sắp hết năm, sợ rằng đi phiền toái người ta cũng không quá tốt."
"Điều này cũng đúng." Kiều Vũ Phân gật đầu thừa nhận.
Nhìn ánh mắt của Ôn Viễn lại sáng lên, Ôn Hành Chi bỗng nhiên lại nói: "Nếu như chị dâu lo lắng thì em có thể giúp Ôn Viễn học thêm."
Kiều Vũ Phân có chút khó tin, theo trình độ học vấn của Ôn Hành Chi thì kiến thức của lớp mười hai không phải chỉ là trò chơi thôi sao. Nhưng chú ấy luôn luôn không thân thiết với mấy đứa trẻ trong nhà, đừng nói là học thêm, mà chỉ quan tâm đến bài tập của bọn nhỏ thôi cũng là chuyện hiếm có rồi. Bà cũng hơi chần chừ nói: “Cái này thì, ngân hàng của chú bên kia bận rộn như vậy, làm trễ nải công tác cũng không hay....."
Ôn Viễn đang đắm chìm trong lời nói của anh nên cũng không kịp phản ứng, anh muốn dạy cô học thêm? Ý tứ chính là rốt cuộc thấy thành tích của cô quá kém nên muốn đích thân ra trận sao? Nói thật thì lúc này cảm xúc của bạn học Ôn Viễn có chút phức tạp, có thể nhìn thấy anh thì quả là rất tốt, nhưng vấn đề học thêm chuyên tra tấn tinh thần này thì.....
Ôn Viễn mở to mắt nhìn anh, ý muốn nói là không cần.
Mà Ôn Hành Chi thì lại cười nhạt, nhìn Ôn Viễn nói: "Không có việc gì, vừa đúng tuần này có chút thời gian."
Kiều Vũ Phân lập tức không kìm được vui mừng đáp: “Vậy thì tốt quá, vậy thì tốt quá rồi."
Ôn Viễn rơi lệ như mưa.
Có lúc Ôn Viễn nghĩ, Ôn Hành Chi có phải có hứng thú chơi ác hay không, nhất là trong chuyện giáo dục cô như thế này. Luôn lấy hành hạ cô làm thú vui của mình. Như vậy mà tại sao cô lại vẫn thích anh chứ? Chẳng lẽ có khuynh hướng thích bị ngược? Ôn Viễn đối với đáp án này thấy 囧.
Mặc kệ cô có vui hay không, vừa rạng sáng hôm sau Kiều Vũ Phân đã thu thập xong đồ của cô rồi sai tài xế lái xe đưa cô đến chung cư Đông Giao, một chung cư cao cấp của thành phố B. Tài xế đưa Ôn Viễn đến dưới lầu của toàn nhà, lúc cô đeo túi xách rơi vào trạng thái sương mù thì thấy Ôn Hành Chi lái xe đến. Anh đỗ xe vào nhà để xe, đi tới chỗ của Ôn Viễn.
"Đây là đâu vậy? Chẳng lẽ lại học thêm ở chỗ này? Cái này hình như không phải là căn hộ trước kia."
Ôn Hành Chi đánh giá cô một chút, bên ngoài là áo khoác lông đỏ chót, đầu lại đội cái mũ tai thỏ nhìn thế nào cũng thấy buồn cười, chứ đừng nói chóp mũi hồng hồng kia trông lại càng giống