Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu
Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015
Lượt xem: 1342244
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2244 lượt.
như con thỏ, “Căn hộ trước kia đã bán rồi, hiện tại tôi ở bên này." Anh lại nhìn túi sách phình to trên lưng cô, cố ý dùng ngón tay từ trên vai cô nhấc lên ước lượng thử liền thấy quả nhiên rất nặng: “Túi này đựng những cái gì?"
Thì ra là anh đã bán căn hộ kia rồi, còn món quà của cô không biết có còn tồn tại không? Áo cô tặng chắc sẽ không bị xử lý như những cái khác chứ. Ôn Viễn chán nản nghĩ tới đây, đối với câu hỏi của anh chỉ ỉu xìu đáp lại: "Sách và quần áo."
Ôn Hành Chi híp híp mắt hỏi: “Cầm quần áo theo làm gì?"
Nhắc tới cái này Ôn Viễn tự nhiên lại thấy tức giận bất bình: "Mẹ nói gần tới cuối năm, mấy ngày này trong nhà có rất nhiều khách, mà nhà chú thì lại yên tĩnh, cho nên cháu ở chỗ này vài ngày, học bổ túc cho thật tốt!" Nói như vậy cứ như là sợ cô mải chơi mà không lo học vậy.
Ôn Hành Chi có chút ngoài ý muốn , nhưng nghe cô nói vậy thì ngược lại thấy buồn cười:"Mẹ cháu muốn đẩy phiền toái sang chỗ tôi.". Đầu lông mày của anh giãn ra, vỗ vỗ đầu của cô nói tiếp: “Được rồi, theo tôi lên lầu."
Căn hộ này nếu so với cái trước thì sang trọng hơn rất nhiều, rất giống với căn hộ của anh ở thành phố T. Ôn Viễn nhỏ giọng thầm thì một câu nhà tư bản, rồi thay giày vào cửa. Phong cách của căn nhà không cần nhìn cũng đoán được trước sau như một, màu sắc đơn điệu , phong cách lạnh lẽo, Ôn Viễn không khỏi thắc mắc, ngộ nhỡ có một ngày anh kết hôn, một nửa kia của anh cũng phải ở trong căn nhà như thế này không biết có chịu được không? Dù sao nếu là cô thì cô sẽ không thích. Ôn Viễn yên lặng thầm nghĩ ở trong lòng.
"Thất thần gì nữa? Mau cất đồ đi."
"Vâng." Bạn học Ôn Viễn ôm túi sách của mình đáp, chợt nhớ tới một vấn đề quan trọng liền hỏi: “Phòng của cháu ở đâu?"
"Căn phòng hướng Đông kia."
Mặc dù nơi này rất ấm áp, nhưng lâu ngày không có người ở, vào buổi tối nhất định là sẽ lạnh. Ôn Viễn khom lưng đi vào phòng của mình, sau khi nhìn rõ cách bài trí của nó liền chép chép miệng. Quả là giống nhau như đúc, có thể mang đi triển lãm rồi.
Ôn Viễn suy nghĩ một chút sau khi nhanh chóng thu thập đồ đạc thì đi ra ngoài tìm Ôn Hành Chi. Người nọ đã thay quần áo ở nhà đang ở trong bếp pha cà phê, cùng với phong cách của căn phòng quả thật rất là tương xứng.
Ôn Viễn đứng ở cửa, hỏi anh: "Chú út, cháu có thể dùng ga giường của mình không?" Thấy Ôn Hành Chi nhìn mình, Ôn Viễn lập tức giơ ga giường trong tay ra: “Đồ mới, còn chưa dùng qua lần nào."
"Chuẩn bị đầy đủ nhỉ." Ôn Hành Chi nhìn chằm chằm vào ga giường in hình Mèo Máy Đôrêmon trong tay cô nói: “Cháu không thích dùng đồ ở chỗ này?"
Ôn Viễn liền lắc đầu đáp: "Mẹ sợ cháu làm bẩn đồ của chú."
"Muốn dùng thì cứ dùng." Ôn Hành Chi lại nói tiếp: “Ở lại đây mấy ngày, căn phòng cho cháu toàn quyền sử dụng, tự ý giày vò."
"Thật sao?" Hai mắt Ôn Viễn lấp lánh như sao.
Ôn Hành Chi sâu sắc cảm thấy bản thân mình quá dễ dãi rồi, ngẫm nghĩ một lát bổ sung thêm một câu: “Không cho phép vượt ra ngoài khả năng chịu đựng của tôi."
Ôn Viễn bĩu môi, cô cũng đoán được thế nào cũng có thêm câu sau mà. Chỉ là cô cũng không thể được voi đòi tiên được nói thế nào thì coi như cách mạng cũng đã thắng lợi một nửa rồi không đúng sao?
Pha cà phê xong, Ôn Hành Chi đi vào thư phòng. Mặc dù trong khoảng thời gian này người nào đó ở thành phố B, nhưng chuyện của GP vẫn không thể hoàn toàn gác lại được. Còn phải tính thời gian chênh lệch để chat webcam với sếp tổng ở Luân Đôn nữa, sau khi hội nghị kết thúc thì sắc trời đã hoàn toàn tối sầm lại rồi. Ôn Hành Chi cúi đầu nhìn đồng hồ, chỉ kém mười lăm phút nữa là đến sáu giờ tối. Anh đẩy cửa đi ra ngoài, phòng khách im ắng tạo cho anh ảo giác trong nhà này chỉ có một mình anh mà thôi. Cau mày lại, đẩy cửa phòng của Ôn Viễn ra.
Vừa đi vào, đập vào mắt anh chính là ga giường theo xu hướng phim hoạt hình vô cùng ngây thơ. Ôn Hành Chi đối với cái này cũng không phát biểu bất kỳ ý kiến gì, tầm mắt quanh một vòng nhìn thấy Ôn Viễn. Sách đang được mở ra, mà bản thân cô gái nhỏ thì đang nằm ở trên bàn ngủ say sưa.
Hai hàng lông mày khẽ nhúc nhích, Ôn Hành Chi đi tới trước bàn học của Ôn Viễn. Thấy cô gối đầu lên trên cánh tay, tư thế này nhất định là không thoải mái, cho nên chân mày cũng hơi nhíu lại. Dù như vậy nhưng vẫn còn ngủ ngon lành, có thể thấy được hôm qua cô đã bị mất ngủ.
Thật ra thì Ôn Viễn ngủ cũng không sâu lắm, cô không muốn để Ôn Hành Chi phát hiện, cho nên trong đầu lúc nào cũng lo lắng như cây cung đã căng dây vậy. Nhất là người có khí thế mạnh mẽ như Ôn Hành Chi, Ôn Viễn mơ mơ màng màng cảm thấy có cái gì không đúng, nhúc nhích cánh tay, sau đó mở mắt ra, nhìn thấy có người đứng ở trước bàn đang mở sách bài tập của cô ra.
Ôn Viễn lập tức tỉnh táo hẳn, hoảng hốt đến mức bật cả người dậy: "Út, chú út."
Ôn Hành Chi nhìn cô một cái, nhìn vẻ mặt vội vội vàng vàng kia của cô gần một phút mới đưa cho cô một tờ khăn giấy: "Lau bớt nước dãi đang chảy trên miệng đi."
Ôn Viễn chớp mắt mấy cái, nhìn chằm chằm vào tờ khăn giấy kia một lát, mới bừng tỉnh hiểu ra, nghiêm mặt nhậ