Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Câu Chuyện Về Em

Câu Chuyện Về Em

Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu

Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015

Lượt xem: 1342280

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2280 lượt.

rước mắt làm cô không biết phải làm sao. Cô không hiểu, một nguyện vọng nho nhỏ, làm sao sẽ biến thành tình trạng như hiện nay. Cô ngồi trên giường, cảm thấy trong lòng khó chịu vô cùng.
Bà Thành đi vào, nhìn dáng vẻ cô, chỉ thương xót thở dài. Ôn Viễn nhìn bà Thành, chớp chớp đôi mắt phiếm hồng, chui vào trong lòng bà.
"Bà, bà nói có phải con đã sai rồi không?"
Bà Thành vuốt vuốt tóc cô. Giống như trước đây cô bị ấm ức cũng ôm đong đưa dỗ cô, lâu sau, mới trầm thấp thở dài: "Nha đầu bướng bỉnh."






Sau một hồi lộn xộn, trong khoảng thời gian Kiều Vũ Phân phải nhập viện Ôn Hành Lễ tạm gác tất cả công việc, ngày đêm vất vả chăm sóc cho vợ.
Kiều Vũ Phân cố gắng kìm nén cảm xúc, nhưng sự việc lần này đã hao tổn của bà rất nhiều sức lực, cho nên từ lúc nhập viện tới nay cả ngày đều là bộ dáng ỉu xìu. Bác sỹ nói bà vẫn phải từ từ điều dưỡng thân thể đồng thời phải tiếp nhận trị liệu tâm lý. Ôn Hành Lễ suy nghĩ tới vấn đề Kiều Vũ Phân không chịu tiếp nhận điều trị tâm lý thì có chút phân vân.
Mỗi ngày Ôn Viễn đều theo bà Thành đến bệnh viện đưa cơm, tuy nhiên cô chưa từng bước vào phòng bệnh. Cha cô đi ra đi vào nhìn thấy cô nhưng cũng không nói gì. Hai người bọn họ không dám mạo hiểm, chỉ sợ Kiều Vũ Phân nhìn thấy Ôn Viễn thì bệnh cũ tái phát, khiến cho tình thế càng thêm rối rắm.
Ôn Viễn có thể nhìn thấy trong cặp mắt Ôn Hành Lễ chất chứa nhiều chuyện cần nói, nhiều cảm xúc phức tạp mà có lẽ cô chưa hiểu hết, nhưng nhìn thấy bộ dáng muốn nói lại thôi của cha thì cô đã hiểu.
Kể từ ngày đó thành phố B đã không còn những trận mưa to, chỉ là mấy ngày gần đây mỗi khi gần đến tối thì sẽ có những trận mưa nhỏ. Những ngày tiếp theo do nhiệt độ mặt trời lên cao chiếu sáng khiến cho không khí rất oi bức. Ôn Viễn đứng ở bên cửa sổ phòng bệnh cuối hành lang chờ bà Thành đi ra, ngoài cửa sổ có cây cổ thụ rất to, trên cây râm ran tiếng ve làm cho cô cảm thấy phiền lòng. Ôn Viễn ảo não, với tay ra bẻ lấy cành cây trước mặt.
“Đưa canh mấy ngày rồi?”
“….cũng mấy ngày rồi.”
“Cho nên nói, cháu chờ ở ngoài này mấy ngày rồi?”
Ôn Viễn không lên tiếng. Ôn Hành Chi cũng không làm khó cô nữa, sau khi hỏi xong anh trực tiếp đẩy cửa phòng đi vào.
Ôn Viễn cảm thấy khí thế cường đại trước mặt mình biến mất thì nhỏ giọng lầm bầm: “Nếu là quan tâm cháu thì chú cũng đừng dùng giọng điệu chất vấn ấy có được không…..rất dọa người đó.”
Ôn Hành Chi tới đây chuyến này là do ông cụ gọi anh tới. Đối với người em trai không hề xuất hiện từ khi vợ mình nhập viện này thì Ôn Hành Lễ cũng không hề có nửa phần trách cứ. Ông đem đồ vật đang cầm trong tay giao cho bà Thành, đi ra bên ngoài cùng với Ôn Hành Chi.
Ánh mặt trời giữa trưa rọi vào trong phòng, Ôn Hành Lễ bảo Ôn Hành Chi ngồi xuống.
“Anh muốn chú nói với Ôn Viễn chuyện học đại học.”
Ôn Hành Chi vừa ngồi xuống, nghe thấy câu này thì cười nói: “Anh và chị dâu đều ở đây chuyện này sợ rằng không tới phần em nhúng tay vào.”
“Hành Chi.” Nét mặt Ôn Hành Lễ xấu hổ: “Giữa anh em ta không nhất thiết phải nhiều lời, chú chăm sóc Viễn Viễn còn nhiều hơn so với anh, con bé thân thiết với chú hơn anh rất nhiều, anh nghĩ…. chú có thể nói chuyện với con bé?”
Ôn Hành Chi cúi đầu suy tính trong chốc lát: “Em đại khái đã hiểu ý của anh, chỉ là, chuyện này làm như vậy cũng không ổn.”
Anh nói: “Em không hiểu vì sao chị dâu lại phải đem chuyện Ôn Viễn đi học bốn năm ở thành phố T trở nên nặng nề như vậy, em nghĩ chắc là con bé muốn tự rèn luyện bản thân, đây có thể xem là một chuyên tốt, tội gì phải chuyện bé xé ra to.”
“Vậy ý chú là phải làm thế nào?”
“Rất đơn giản.” Ôn Hành Chi nói: “Ai chữa bệnh lo chữa bệnh, ai đi học thì cứ đi học, không ai làm ảnh hưởng đến ai. Huống chi anh cũng rõ bệnh của chị dâu cũng không phải là do Ôn Viễn mà ra.”
Lời nói này đối với Ôn Hành Lễ có thể xem là châm chọc trắng trợn. Vợ ông bởi vì ông mà uất ức nhiều năm, thế nhưng ông lại muốn đổ những uất ức này lên đầu một đứa nhỏ chưa tới hai mươi tuổi để tự tìm bình an cho bản thân, đây không phải cũng là hèn nhát hay sao?
Ôn Hành Lễ có chút biểu lộ bực bội nhưng không thể làm gì hơn là đi chỗ khác hút thuốc. Ôn Hành Chi cũng lười nhắc nhở ông nên trực tiếp cầm áo khoác đi ra khỏi phòng bệnh.
Nha đầu kia vẫn đứng ở chỗ cũ, bóng dáng nhỏ nhắn được ánh mặt trời bao bọc lấy, hai má có chút ửng đỏ lên. Ôn Hành Chi dừng bước nhìn cô một lát, nhưng trong lòng cũng không khỏi ngạc nhiên, con người bé nhỏ như vậy thế nhưng lại rất bướng bỉnh.
Anh vẫy vẫy tay về phía cô: “Ôn Viễn, tới đây.”
Ôn Viễn có chút do dự nhìn anh, sau khi xác định không có gì khác thường mới đi đến bên cạnh anh.
“Có chuyện gì à?”
Giọng nói không còn cung kính giống như lúc đầu nữa. Anh gõ ót cô một cái làm cô nhăn mũi lại.
“Tôi đưa cháu trở về.”
Ôn Viễn che cái trán, trừng mắt nhìn anh: “Cháu còn phải chờ bà Thành đấy.”
“Bà Thành một lát nữa mới về được.”
Ôn Viễn liếc nhìn xung quanh chợt vui vẻ ra mặt: “Vậy cũng


Teya Salat