Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Câu Chuyện Về Em

Câu Chuyện Về Em

Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu

Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015

Lượt xem: 1342336

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2336 lượt.

Năm ngoái mới đi vay tiền mua được căn hộ 80 mét vuông, mặc dù cách trung tâm khá xa nhưng giá cũng hơn 1 triệu.
Cha mẹ trả khoản nợ này cũng đã rất vất vả rồi cho nên Từ Tiểu Hà không thể làm tăng thêm gánh nặng, cô vừa đi học vừa bắt đầu đi làm thêm kiếm tiền sinh hoạt. Ôn Viễn rất thích thái độ sống đó của cô ấy, bởi vì cô vẫn luôn mong mình trong bộ dạng độc lập, tự cố gắng.
Nhưng Xuân Hỉ cũng không thể hiểu rõ được Từ Tiểu Hà bởi vì cô sống rất xa cách. Trong trường, giữa bạn học vẫn xảy ra chuyện mượn đồ, mượn phiếu ăn cơm của nhau, cũng như mượn tiền nhau vài đồng thì có thể cười một cái rồi cho qua. Từ Tiểu Hà lại không phải là một người như thế, cô ấy không muốn thiếu nợ tình cảm của ai, nên dù mượn mấy đồng cũng nhất định phải trả. Điều này làm cho người có thói quen tiêu tiền như nước vào các hàng quán ăn vặt là Xuân Hỉ cảm thấy có chút không quen.
Ôn Viễn thì biết đây là thói quen của một số người, ai cũng không thể trách ai. Cô không biết làm gì hơn đành vỗ vỗ vai an ủi Xuân Hỉ.
Chớp mắt đã đến thứ bảy.
Hai người làm ca đêm, cho nên hơn sáu giờ chiều, Ôn Viễn cùng với Từ Tiểu Hà chen chúc lên xe buýt đi tới khách sạn.
Xe buýt luôn luôn đông đúc, Ôn Viễn bị chèn ép đến mức không thở nổi, cố gắng tìm một chỗ đứng. Nắm chặt lấy tay vịn thì nghe thấy điện thoại trong túi reo lên.
Điện thoại báo cuộc gọi tới, là Ôn Hành Chi.
Ôn Viễn nhếch khóe miệng, ấn nút nghe: “Alo.”
Nghe được tiếng trả lời của cô, đầu dây bên kia hơi dừng một chút rồi mới nói: “Sao lại ồn ào như vậy? Em đang ở chỗ nào vậy?”
“Đang ở trên xe buýt, đông người quá.”
“Vậy em xuống xe đi, chờ anh chạy qua.”
Anh muốn tới đây? Tiếng chuông báo động vang lên từng hồi trong đầu Ôn Viễn, cô nghĩ cách từ chối: “Không cần đâu, em đi cùng với bạn học, anh cứ làm việc của mình đi, em cúp máy đây.”
Tay chân luống cuống cúp điện thoại, Ôn Viễn có chút chột dạ.
Bên này, Ôn Hành Chi nhìn điện thoại trong tay, khóe môi không nhịn được mà nhếch lên.
Có rất ít người dám cúp điện thoại của anh, từ nhỏ anh đã là người rất nghiêm túc, rất có uy tín với bạn học, cho tới bây giờ cũng không có ai dám chọc giận anh.
Đây là lần đầu tiên Ôn Hành Chi cảm thấy mình bị người khác ghét bỏ như thế. Anh không khỏi cảm thấy có chút mới mẻ, lại có chút buồn cười.
Gấp điện thoại di động xuống thì điện thoại nội bộ reo lên: “Ôn tiên sinh, tổng giám đốc Thành Quang có hẹn ngài dự tiệc tối nay, ngài có đi hay không?”
Thành Quang là một công ty bất động sản lớn ở thành phố T, ba tháng trước mới vừa mượn vốn của GP mua một mảnh đất ở trung tâm thành phố, chuẩn bị xây dựng một chung cư hạng sang. Khách hàng của họ là những người có tiền, cho nên bản kế hoạch được chuẩn bị một cách vô cùng kỹ lưỡng.
Tổng giám đốc Thành Quang là một người vô cùng quyết đoán, Ôn Hành Chi rất vui vẻ khi hợp tác với ông ta. Hơn nữa tổng giám đốc Thành Quang cũng cực kỳ phóng khoáng, ở lần giao dịch đầu tiên đã cam kết cho tổng giám đốc Ôn của GP một căn hộ 250 mét vuông, giá trên thị trường ít nhất cũng phải hơn hai trăm vạn.
Đối với ý tốt này thì Ôn Hành Chi chỉ cười rồi từ chối. Đứng ở lập trường kinh doanh mà nói, chuyện công có giao tình với nhau cũng tốt nhưng cái gì cũng có mức độ của nó.
Bối cảnh gia đình của Ôn Hành Chi trong mắt tổng giám đốc kia không phải là bí mật, thế hệ trước của nhà họ Ôn ở trong quân đội cũng là người có ảnh hưởng lớn. Cho dù Ôn Hành Chi không có ở thành phố B nhưng cũng không có mấy người không biết đến anh. Những người trẻ ở nhà họ Ôn, ví dụ như Ôn Hành Lễ tuy tuổi còn trẻ nhưng cũng đang giữ một vị trí quan trọng. Ôn Hành Chi thì khỏi nói, tuy không theo con đường chính trị, đi làm thương nhân nhưng ai có thể khẳng định sau lưng anh không có mối quan hệ.
Đại trượng phu không thể một ngày không có quyền thế, còn tiểu trượng phu thì không thể một ngày không có tiền. Giống như Ôn Hành Chi vừa có tiền vừa có quyền, dĩ nhiên trở thành đối tượng để các tổng giám đốc khác nịnh bợ.
Trời sinh Ôn Hành Chi đã không thích điều này, bởi vì càng nịnh bợ càng ân cần thì càng làm cho anh cảm thấy mệt mỏi, nhưng anh vẫn phải nể mặt mũi họ.
Anh xoa xoa mi tâm nói: “Biết rồi, tôi sẽ xuống ngay.”
Khoảng thời gian này vì Ôn Viễn mà Ôn Hành Chi ít dùng tài xế, thường tự mình lái xe. Tài xế tới thấy anh đang định chào hỏi nhưng nhìn thấy sắc mặt anh không được tốt lắm nên không nhiều lời, trực tiếp lên xe lái đến cửa quán rượu.
“Ai da, Hành Chi đã tới rồi?”
So ra thì Triệu Tấn Tập lớn hơn Ôn Hành Chi hai mươi mấy tuổi nên gọi như vậy cũng không có gì không được. Ôn Hành Chi cười nhạt, vươn tay ra nắm chặt lấy tay tổng giám đốc Triệu.
“Chú cũng đến sớm vậy à, tổng giám đốc Trần cũng mới báo là chưa tới kịp, chúng ta đợi một chút đi.”
“Không có gì, Hành Chi là vãn bối nên phải tới sớm.”
Triệu Tấn Tập nghe thấy thế cười ha hả: “Vậy thì tốt, bên kia có hai người, tôi giới thiệu trước cho chú.”
Triệu Tấn Tập dẫn Ôn Hành Chi bước vào tiền sảnh của quán rượu, thấy có hai người trẻ tuổi đứng lên.