Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Câu Được Con Rùa Vàng

Câu Được Con Rùa Vàng

Tác giả: Không Hữu Cố Sự

Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015

Lượt xem: 1341369

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1369 lượt.

à khi nào, tâm trạng có ra sao thì khi gặp anh em vẫn sẽ cười, đây cũng là nguyên nhân khiến cho anh yêu em! - Trương Hạo nhẹ nhàng nói, nhưng có vẻ rất chân thành. Tôi có thể nhận ra điều đó.
Đương nhiên, đó là ưu điểm của tôi mà.
Trương Hạo đưa cho tôi một cái túi giấy, nói: “Trong này là mười bảy nghìn năm trăm tệ, giấy nợ em cứ giữ lại làm kỷ niệm đi!”
Kỷ niệm, kỷ niệm gì? Tôi hoang mang.
- Anh nói vậy là có ý g?
- Anh đã không còn tư cách nói yêu em nữa, đứa bé không phải là của anh, anh cũng chẳng có nghĩa vụ chăm sóc cô ta, anh đang làm thủ tục ly hôn với cô ta, sau này anh sẽ rời khỏi đây. Vốn dĩ anh vẫn chưa yên tâm về em, hôm nay nhìn thấy em thế này, anh cũng đỡ lo rồi. Lâm Sảng, chúng ta không thể đi đến cuối con đường, anh rất có lỗi với em… Sau này em phải tự chăm sóc tốt bản thân, em nhất định phải hạnh phúc đấy!
Mắt Trương Hạo đỏ hoe, anh vội vàng ngồi vào trong xe, ngoảnh đầu lại mỉm cười với tôi, cố giấu đi sự đau đớn trong lòng. Tại sao chúng tôi cứ phải như thế này? Lúc em vừa định nói anh hãy ở lại, tại sao anh lại ra đi
Đồ ngốc!
Tôi co giò đuổi theo, nhưng bị ai đó kéo lại. Ngoảnh đầu lại nhìn, là “Con riêng”
- Anh dở hơi à, không thấy tôi đang đuổi theo người đàn ông của tôi sao? - Tôi gần như phát điên lên
- Chị mà còn nói nữa, tôi sẽ cho chị biết tay! - “Con riêng” lúc này đã không còn giữ được thái độ bình thản thường ngày, bộ dạng anh ta cứ như chuẩn bị cầm dao đâm chém người đến nơi.
- Anh mà còn kéo tôi, tôi cũng sẽ cho anh biết tay! - Tôi hoàn toàn không còn tâm trí đâu mà nghĩ đến thái độ bất thường của anh ta. Tôi chỉ biết anh ta đang ngăn cản tôi giữ lại người quan trọng nhất trong đời mình.
- Lên xe! - Cuối cùng “Con riêng” đành phải thỏa hiệp, kéo tôi lên xe.
Tôi lên xe, càng nghĩ càng thấy không cam lòng. Tôi liền lấy điện thoại ra, gọi cho Trương Hạo.
- Tôi vẫn còn yêu anh, tôi không cho anh đi, anh mà không quay lại tôi sẽ giết anh, giết cả nhà anh! - Tôi khóc lóc, đau đớn tột cùng, tôi chỉ sợ Trương Hạo sẽ nói: “Xin lỗi, anh yêu em, nhưng anh thật sự phải đi!”
Cũng may Trương Hạo không nói vậy, anh chỉ ngây ra vài giây rồi nói bằng giọng hân hoan:
- Em đang ở đâu?
- Em… - Tôi còn chưa nói hết thì “Con riêng” đã phanh gấp. Điện thoại bị ngắt tín hiệu.
Tôi đang định quay lại gõ đầu anh ta thì Lâm Diệu đã lạnh lùng lên tiếng, đầu cũng chẳng buồn ngoảnh lại:
- Cút xuống!
Mặc dù lúc này tôi đã nhận ra “Con riêng” có thể… có thể thật sự cũng có hơi hơi thích tôi, nhưng giữa hạnh phúc của tôi và “Con riêng”, tôi vẫn không do dự lựa chọn vế đầu tiên. Lúc này đây, điều quan trọng nhất với tôi vẫn là người đàn ông ấy.
Tôi vừa lao xuống xe vừa gọi đến số của Trương Hạo:
- Em ở…






Mất hạt kê nhặt được dưa hấu
Người đàn ông của tôi đã quay trở lại, mùa xuân của tôi đã trở lại, Lâm Diệu cũng không còn đeo bám tôi nữa. Dương Lệ Lệ dường như thấy có chút hi vọng nên lại bắt đầu mon men tiếp cận Lâm Diệu
Thực ra trong lòng tôi vẫn có chút không thoải mái, tại sao tôi không thể được tận hưởng cái cảm giác vừa được người mình yêu ôm ấp trong vòng tay, vừa được một người đàn ông có điều kiện theo đuổi? Sau đó hai người ấy vì tôi và cạnh tranh, ghen tuông, đấu đá, một người nằm trong bệnh viện, một người nằm trong nhà xác, à nằm ở nhà. Cuối cùng hai người đó yêu cầu tôi phải chọn ra một người, tôi rơi vào cảnh bế tắc. Một mặt, Trương Hạo là người tôi yêu, nhưng vẫn chưa ly hôn được. Mặt khác “con riêng” lại rất có điều kiện, nhưng với gia đình quyền quý ấy, tôi e mình không chịu đựng được áp lực. Tôi giao phó vận mệnh của mình cho đầu xu, ném lên trời, nói: “Nếu như là sấp thì chọn Trương Hạo, nếu như là ngửa thì chọn Lâm Diệu”. Tôi giương mắt nhìn đồng xu rơi xuống, kết quả đồng xu lăn đâu mất, tôi chỉ còn biết đứng trơ ra đó mà cười. Tại sao những chuyện chỉ có ở trong phim này lại xảy ra với tôi? Một giọng nói nhẹ nhàng cất lên: “Bởi vì cô là đồ ngốc!”
Là ai, ai to gan dám nói ra sự thật đó? Tôi thở dài, hóa ra là chính tôi.
Tình cảm lại trở lại như xưa, hàng ngày ngồi lên xe của Trương Hạo, một nụ hôn nhẹ nhàng, cảm giác như giấc mơ. Trong lòng thực sự thấy hân hoan nhưng không hiểu sao vẫn thấy thiếu thiếu một cái gì đó. Có thể là do tình yêu quay trở lại quá đột ngột, khiến cho tôi trong chốc lát chưa thể thích nghi.
- Lâm Diệu, anh đến văn phòng tôi một chuyến! - Bầu Trời nói.
Lâm Diệu đứng dậy, đi theo Bầu Trời. Tôi nhìn theo bóng họ, cảm thấy lồng ngực đau tức.
Lâm Diệu, không phải là tôi không yêu anh, tôi chỉ không dám yêu anh, bởi vì tôi sợ không giữ nổi anh.
Hôm đó sau khi về nhà, lúc ăn cơm tôi liền nói với mẹ:
- Con gái mẹ năm nay chắc chắn sẽ lấy chồng.
Trước sự căn vặn liên tục của bố mẹ, tôi quyết định sẽ dẫn Trương Hạo về nhà.
Lựa chọn Trương Hạo… tôi cho rằng đây là một quyết định đúng.
Hôm nay mới sáng sớm đã nhìn thấy người đẹp ôm bó hoa tươi to đùng đi vào trong phòng. Tôi hí hửng trong lòng,


Lamborghini Huracán LP 610-4 t