Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cấu Kết

Cấu Kết

Tác giả: Tâm Thường

Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015

Lượt xem: 1342006

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2006 lượt.

chằm cô xem, Cố Hoài Nam bị anh canh chừng sợ hãi, trong lòng càng ngày càng không nắm chắc, che bụng một bộ khổ sở. "Em tới cái kia, đau bụng, thật là đau, ôm."
Đau là thật, không cần phải giả bộ. Diệp Tích Thượng yên lặng ôm lấy cô, sau đó tự giác đi phòng bếp nấu chè cho cô. Cố Hoài Nam lặng lẽ núp ở cửa phòng bếp, nhìn kỹ thuật xắt rau lưu loát đem gừng đặt vào trong nồi của anh, lại thả mấy muỗng lớn đường đỏ cùng một loại gì đó cô không gọi nổi tên.
Chờ nấu xong múc một chén to, Cố Hoài Nam ngồi ở trong ngực anh, ăn vạ muốn anh cho ăn, Diệp Tích Thượng thật múc từng muỗng từng muỗng cho ăn cô. Cố Hoài Nam thật buồn bực, "Anh chăm sóc con gái đủ thuần thục, đối với bạn gái trước kia cũng nói gì nghe nấy như vậy sao?"
"Không phải."
Cố Hoài Nam bĩu môi, tay nhỏ bé chơi nút áo anh. "Em nói này Diệp Suất, nói thế nào thì giao tình của chúng ta cũng không cạn, nói một chút lời tri tâm, em thế nào, anh cũng biết, ở trước anh em chỉ kết giao một bạn trai, vậy còn anh? Kết giao mấy bạn gái?"
Ánh mắt Diệp Tích Thượng lóe lóe không dễ dàng phát giác. "Vô dụng, hỏi ít thôi."
"Thế nào? Tình sử của anh coi như quân sự cơ mật à? Làm gì mà không thể hỏi?"
"Tự uống." Diệp Tích Thượng đem bát nhét vào trong tay cô, đứng dậy đi thu thập phòng bếp làm cơm tối.
Anh càng như vậy, khuôn mặt Cố Hoài Nam càng nhăn, bụng càng thấy đau, ừng ực ừng ực đem che uống sạch, che bụng có vẻ bệnh, đem chén không để xuống hướng trước mặt anh. "Anh nói qua, em lại không tức giận." Trước kia Cố Hoài Nam đã từng đã hỏi, nhưng thủy chung không có được đáp án.
"Không phải sợ em tức giận." Diệp Tích Thượng đơn giản nói. "Riêng tư."
Cố Hoài Nam hừ một tiếng, "Vậy em đổi lại vấn đề, thời điểm lần đầu tiên trong nhiều cũng không có?"
"Riêng tư."
"Đổi lại, nụ hôn đầu của anh vào mấy tuổi?"
"Riêng tư."
Mặc kệ hỏi cái gì Diệp Tích Thượng đều là hai chữ này, Cố Hoài Nam quýnh lên, cảm thấy bụng dưới đau lợi hại hơn, đoạt lấy cà rốt trong tay anh ném sang một bên. "Không công bằng! Chuyện của em cái gì anh cũng biết, của anh em đều không biết! Nụ hôn đầu không phải cho anh, nhưng đầu đêm là của anh! Coi như trước kia em lừa gạt anh, nhưng không phải anh đã tự mình nghiệm qua thân thể của em sao! Đại lão gia đồ không nhỏ, để tâm lại nhỏ như vậy! Bạn gái trước cửa chính là như vậy quăng cho anh ư?"
Diệp Tích Thượng liếc nhìn cô một cái, "Loại người trình độ phép khích tướng như em, hữu dụng cũng không có."
Cố Hoài Nam cắn môi, lại làm ra một bộ đáng thương, thất bại lại đau bụng khó nhịn, ngồi chồm hổm xuống, giống như một con chó nhỏ bên chân anh. "Ông xã, em đều là của anh rồi, sẽ không bởi vì tức giận, không chạy thoát được đâu, thỏa mãn thân thể của em bởi vì tâm cô gái rất hiếu kỳ, em sẽ thích anh hơn."
Diệp Tích Thượng bận việc, căn bản không để ý cô.
Đợi làm xong cơm Cố Hoài Nam cũng không còn hỏi ra đôi câu vài lời, chu môi nói thầm. "Giang Thiệu nói không sai, anh không muốn nói ai cũng hỏi không ra, lại không thể nghiêm hình đánh khảo anh."
Nói xong trong đầu cô chợt lóe linh cảm, hướng anh hèn hạ ti tiện cười xuống. Diệp Tích Thượng thẳng đến tối mới hiểu được nụ cười dặm hàm nghĩa của cô, tay Cố Hoài Nam không an phận ở trong chăn sờ tới sờ lui, bắp đùi cọ trên người của anh.
Diệp Tích Thượng bị cô làm cho một thân hỏa, lại không phát tiết ra được. "Đừng làm rộn, không phải em đau?"
Cố Hoài Nam càng thêm quá đáng, thân thể cũng đi theo tay từ từ xuống phía dưới, đợi cô đi tới chỗ bụng dưới của anh, Diệp Tích Thượng không thể nhịn được nữa đem cô kéo lên. "Hiện tại trêu chọc, em có nghĩ tới chờ mấy ngày nữa em tốt lên sẽ phải đối mặt với cái gì không?"
Ai ngờ Cố Hoài Nam ngày càng táo tợn hơn, nắm vật của anh di động, "Em xem qua một quyển tình sắc tạp chí tên là《 Ám chiến 》, rất nhiều chuyện như vậy, anh có muốn thử tư thế kia một chút hay không?"
Cô ghé vào lỗ tai anh nhẹ nhàng nói mấy chữ, chợt cảm thấy đồ trong tay trướng đại mấy phần.
Cô giảo hoạt nháy mắt mấy cái, Diệp Tích Thượng khẽ cắn răng, nhàn nhạt mở miệng. "Cho tới bây giờ anh —— không có kết giao với bạn gái."
Anh nói xong liền đem cô ấn về trên giường, đưa lưng về phía cô ngủ. Cố Hoài Nam nửa ngày mới phản ứng được, vọt một cái từ trên giường ngồi dậy, đem Diệp Tích Thượng lật người. "Trước em anh không có kết giao với bạn gái?"
Diệp Tích Thượng mím môi không nói, cam chịu.
"Cũng không có qua?"
"Cố Hoài Nam!" Diệp Tích Thượng dùng sức siết chặt mặt của cô, có chút không thể nhịn được nữa.
Cố Hoài Nam đau, nhưng trong lòng hồi hộp, túm anh mãnh liệt hôn, tay nhỏ tựa như xông vào chăn chui tới chỗ bụng dưới của anh, nắm cái vật vẫn còn trạng thái "Ý chí chiến đấu sục sôi" cười đến run. "Này! Lần đầu tiên chưa kịp nói tên đã gả cho anh, hiện tại tới nhận thức một chút, em là Cố Hoài Nam, sau này sẽ là ông chủ phục vụ anh cả đời, yên tâm, tỷ sẽ phụ trách tới cùng với ku."
Nói xong lại không thể ức chế cười lên, đến đây, đây là một chuyện làm Diệp Tích Thượng hối hận nhất từ khi lớn tới giờ.