XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cấu Kết

Cấu Kết

Tác giả: Tâm Thường

Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015

Lượt xem: 1341924

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1924 lượt.

là kể từ khi Tiết Thần biết Dư Kim Kim, sẽ thấy không đổi phụ nữ.
Hai người Dư Kim Kim cùng Tiết Thần càng ngày càng thân mật lui tới, tin tức này tổng yếu bị một người biết.
Hôm đó bọn họ cùng tiểu Cẩn Dịch Phân, bốn người ăn cơm ở bên ngoài, Cinemax trên đường đối diện treo một áp-phích bộ phim ngoại quốc mới chiếu, tiểu Cẩn ầm ĩ ăn cơm xong muốn đi xem.
Bộ phim này mấy ngày trước Tiết Thần và Dư Kim Kim mới vừa xem, không muốn phá hư tâm tình của tiểu Cẩn nên đồng ý.
Đó là một bộ phim kinh dị, bởi vì hai tình đôi tình nhân nên xem trong gian phòng bao, thanh âm cả kinh ở bên tiểu Cẩn thỉnh thoảng truyền tới, còn có âm thanh oán trách của Liễu Dịch Phân. "Tiểu Cẩn, em đủ rồi đó! Không có bị phim làm sợ cũng bị em dọa gần chết rồi!"
"Huhu, em đang sợ, ôm!"
Tiểu Cẩn và Liễu Dịch Phân hiện tại gần như phiên bản Dư Kim Kim và Tiết Thần vào ngày đó, khác nhau ở chỗ tính tình Tiết Thần tốt hơn nhiều so với Liễu Dịch Phân, lúc nói lời này giọng nói cũng là trêu đùa, còn Liễu Dịch Phân là một người thô kệch.
"Cũng không biết ban đầu tại sao tiểu Cẩn lại vừa ý Liễu Dịch Phân nhỉ?" Dư Kim Kim thăm dò Tiết Thần. "Nói lời thật với em, thật ra thì trong lòng anh đặc biệt hận Liễu Dịch Phân chứ gì?"
Tiết Thần hừ lạnh phối hợp. "Đúng vậy, nha đầu tiểu Cẩn kia ngay cả sờ cũng không được sờ đã bị cậu ta đoạt đi, mối hận đoạt ‘vợ’ cùng thù giết cha đều căm thù sâu sắc như nhau, sẽ ghi nhớ trong lòng."
"Vậy anh báo thù đi."
Dư Kim Kim làm bộ muốn đi, bị Tiết Thần kéo trở lại, cười cô. "Em tự tạo chủ đề, bản thân còn tức giận?"
"Ai tức giận?" Cô đắc ý giương cằm nhỏ, cử chỉ ngả ngớn giơ khuôn mặt dễ nhìn. "Cả người anh từ trong ra ngoài từ trên xuống dưới đều bị em ăn rồi, còn có cái gì phải tức giận nữa?"
Tiết Thần nhướng mày rậm, nhỏ giọng hỏi: "Từ trên xuống dưới? Em có ăn. . . . . . ở phía dưới anh?"
Nếu so về đùa bỡn lưu manh, Dư Kim Kim tuyệt đối không phải là đối thủ của người đàn ông này, mặt mặt đỏ bừng đấm anh một quyền. "Anh không biết xấu hổ!"
Cô dựa vào làm mùi thơm dễ chịu trên người nhàn nhạt thổi qua, Tiết Thần bỏ hộp bỏng trong tay cô, kéo cô ngồi lên chân mình. Dư Kim Kim bị anh vuốt ve thoải mái, giống như như mèo nhỏ uốn éo trong lòng ngực anh tiếp tục xem chiếu bóng.
Cho dù nhìn qua một lần, vẫn có chút đáng sợ, màn ảnh làm cho sợ đến mức đem mặt chôn ở cổ anh, hoặc là thân thể bỗng dưng run lên, sau đó Tiết Thần sẽ nhè nhẹ vỗ đầu cô, hoặc là xoa lưng cô, hoặc là lúc tim cô rơi xuống thì khẽ hôn.
Anh cũng không nói những lời giả dối tương tự như "Không phải sợ ", phương thức động viên người nguyên thủy mà dịu dàng, thậm chí khiến Dư Kim Kim có một loại ảo giác che chở, trong lòng an bình sinh ra quyến luyến.
Chiếu bóng kết thúc, tiểu Cẩn ăn no thỏa mãn, tới gọi Dư Kim Kim chỉ thấy cô lười biếng ngủ trong ngực Tiết Thần. Mấy ngày cô liên tục làm thêm giờ, không được ngủ một giấc thoải mái, vậy mà lại có thể ngủ ở rạp chiếu bóng.
Tiết Thần hướng tiểu Cẩn làm thế tay chớ lên tiếng, "Hai người đi trước, đợi lát nữa tôi đưa cô ấy về nhà."
Tiểu Cẩn gật đầu, vuốt khuôn mặt của Dư Kim Kim, vẻ mặt giống như má mì kỹ viện. "Em đây đem Kim Kim cô nương giao cho Tiết gia, đối tốt với Kim Kim cô nương của chúng em nhé?"
Tiết Thần cười, đẩy móng vuốt của cô ấy ra. "Đừng động tay động chân với cô gái của anh."
Vừa dứt lời, cô gái ngủ trong ngực cau mày dụi dụi vào anh, tiểu Cẩn che miệng không dám nhiều lời nữa sợ đánh thức cô, lôi kéo Liễu Dịch Phân đi.
Máy điều hòa trong rạp chiếu bóng mở rất lớn, trong giấc mộng Dư Kim Kim hắt hơi một cái, tiến sát vào trong ngực anh, Tiết Thần sợ cô ngủ tiếp sẽ cảm cúm không thể làm gì khác hơn là đánh thức cô.
Tiết Thần thích nhìn thời điểm cô mới vừa tỉnh ngủ nhất, bình thường Dư Kim Kim là một cô gái khôn khéo giỏi giang, cũng chỉ khi vừa tỉnh lại mới ngây ngốc, phản ứng chậm lụt bộ dạng ngơ ngác khả ái.
Cô dụi dụi mới mở mắt, chu môi, cho đến khi thấy rõ người đàn ông bên cạnh nâng cằm lên cười mình.
"Đã tỉnh chưa?"
Dư Kim Kim ngơ ngác gật đầu, nhìn quanh, ánh mắt trợn to. "Chiếu bóng xong rồi?"
"Sớm xong rồi."
Dư Kim Kim duỗi lưng mỏi nhừ, cười hì hì, thơm một cái trên mặt anh. "Xin lỗi đó, ông tổng của bọn em không phải là người, hai đêm em không ngủ rồi." Mới vừa nói xong lại hắt hơi một cái.
Tiết Thần ôm cô trong ngực đi ra ngoài, khóe miệng nhếch lên. "Lời này có nghĩa khác, gia nghe khó chịu."
Dư Kim Kim kịp phản ứng, đồng ý gật đầu, lui ra từ trong lòng ngực anh, học bộ dạng cô gái cổ đại hành lễ với Tiết Thần. "Kim Kim nhận lỗi với Tiết gia, gia mới là người đàn ông mạnh nhất, tinh lực vô hạn thể lực vô biên."
Tiết Thần nhất thời cười vui vẻ, một tay ôm chầm lấy cô. "Cái miệng nhỏ nhắn đủ ngọt, gia có phần thưởng."
Dứt lời liền hôn cô, Dư Kim Kim thất vọng. "Phần thưởng chỉ là một cái hôn thôi sao?"
Tiết Thần xấu xa nâng mi, môi dính vào bên tai cô. "Vậy thì chọn thời gian thích hợp, phần thưởng cho em là ba buổi tối liên tiếp không thể ngủ, đủ chưa?"
Dư Kim Kim co bả