Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cấu Kết

Cấu Kết

Tác giả: Tâm Thường

Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015

Lượt xem: 1341957

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1957 lượt.

m quá mức tự nhiên, Cố Hoài Nam không có nửa điểm mất tự nhiên, hả hê hếch cằm: "Anh thật làm cho tôi có cảm giác thành tựu."
*******************
Đoạn đường mà Cố Hoài Nam và Diệp Tích Thượng đi từ nhà họ Diệp đến bãi đậu xe, không thể tránh khỏi gặp ít người quen của anh, cũng không ngoại lệ đem lực chú ý lực tập trung vào người cô .
Chờ đến khi qua cổng, Cố Hoài Nam mới thả lỏng tâm trạng, huýt sáo: "Người quen của anh ánh mắt nhìn tôi như nhìn con gì a, ngay cả binh lính đứng nghiêm cũng nhìn tôi như nhìn người ngoài hành tinh? Trước kia anh mang bạn gái về bọn họ cũng nhìn như vậy sao?"
Diệp Tích Thượng lái xe, nói nhẹ nhàng: "Lần đầu tiên tôi mang phụ nữ về đây."
Cố Hoài Nam gật đầu: "Có thể hiểu."
Hiển nhiên Cố Hoài Nam hiểu theo ý khác, Diệp Tích Thượng cũng không muốn giải thích: "Em muốn đi đâu? Tôi đưa em đi."
"Anh không phải đi làm?"
"Nghỉ ngơi."
"Bình thường lúc nghỉ ngơi anh làm những gì? Có yêu thích gì không?"
Diệp Tích Thượng suy nghĩ, lắc đầu. Cố Hoài Nam chậc chậc hai tiếng: "Cuộc sống của anh thật buồn tẻ, đúng hạn thức dậy đúng hạn ăn cơm đúng hạn đi ngủ, đoán chừng anh cũng chưa từng vào những nơi như quán bar hoặc quán ăn đêm, đúng không?"
Anh nhìn cô một cái: "Tôi không cảm thấy có gì buồn, cuộc sống nên như vậy, có kế hoạch, có mục đích, có hành động, có nhiệt tình."
"Nhiệt tình?" Cố Hoài Nam cười: "Tha thứ cho tôi nói thẳng, quen biết anh cũng đã lâu, nhưng chỉ thấy anh “nhiệt tình” có một lần."
Hai người không hẹn mà cùng nhớ tới chuyện tối hôm qua, lại không hẹn mà cùng im lặng, không khí trong nháy mắt trở nên khác thường. Cố Hoài Nam quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, cắn môi cố nén cười. Lần “nhiệt tình” duy nhất này vẫn là chỉ có cô "Tự thể nghiệm" qua, mặc dù lúc ấy cô có vẻ mất lý trí, nhưng bây giờ nhớ lại, “Nhiệt tình" của anh hình như thật sự không"Nhỏ".
Diệp Tích Thượng đưa cô về nhà, nhìn xung quanh nhà mình, bên trong đồ đạc sắp xếp chỉnh tề sạch sẽ sáng sủa, cảm thấy ngoài ý muốn, không nghĩ tới thực sự có người phụ nữ trong nhà lại có thể duy trì sự sạch sẽ trong thời gian dài: "Em còn có thể làm việc nhà?"
Cố Hoài Nam nhẹ xùy một tiếng: "Quét dọn nhà cửa, người ngu ngốc cũng làm được, tôi cũng không phải là thiên kim tiểu thư mười ngón tay không dính nước, chuyện này thì có khó khăn gì?"
"Thật sự nên để cho em xem phòng của Tiểu Diệp Tử một chút."
Diệp Tích Thượng mở tủ lạnh, trừ mấy quả trứng gà bên trong và một ít rau cải, dưa chuột héo khô thì không còn gì cả, mà trong tủ bếp cũng chỉ còn mì ăn liền.
Cố Hoài Nam chạy vào phòng làm việc bới trong đống tạp nhạp trên bàn lấy ra lọ thuốc nhỏ mắt nhỏ vào hai mắt, rồi chậm rãi nhắm hai mắt đang khô khốc rất khó chịu. Thật ra thì cô bị cận thị nặng, một ngày một đêm không có kính sát tròng khó chịu muốn chết.
Giọng nói của Diệp Tích Thượng vang lên ở cửa ra vào: "Nơi này ngược lại có khoảng trời riêng."
Cố Hoài Nam nhún vai: "Không ngại tôi đem thư phòng của anh đổi thành phòng làm việc chứ? Tuy nhiên đồ đạc của anh tôi vẫn để nguyên."
Diệp Tích Thượng đi tới trước một ma nơ canh, ngón tay nắn vuốt bộ váy cưới đã hoàn thành một nửa, lại nhìn mấy bức vẽ lớn nhỏ khác nhau trên bàn: "Em thiết kế?"
Cô từ chối cho ý kiến: "Đã nói với anh rồi nha, anh không chịu tin, đáng tiếc những giải thưởng giành được để chứng minh không biết ném chỗ nào rồi, còn hình thì ở trong điện thoại, nhưng mà bây giờ cũng chìm ở đáy sông rồi, đều tại anh."
"Không phải mua cho em điện thoại di động mới rồi sao?" Diệp Tích Thượng lúc này thật sự đã tin, không ngờ người phụ nữ tùy tùy tiện tiện này lại có bàn tay tinh xảo như vậy.
Cố Hoài Nam cong môi, thuận tay cầm cây bút máy ngoạch trên bản vẽ vài nét, nho nhỏ nói thầm: "Không phải cái gì cũng có thể sử dụng tiền để mua về."
Chiếc điện thoại di động kia của cô đã dùng rất nhiều năm, là quà sinh nhật của Trần Nam Thừa, bên trong còn có rất nhiều kỷ niệm của hai người. Sau khi chia tay anh, Cố Hoài Nam gần như đem tất cả những gì có liên quan tới anh ném hết rồi, chỉ còn lại nó. Kỷ vật duy nhất chưa nỡ vứt bỏ, hiện tại cuối cùng cũng không còn, bởi vì Diệp Tích Thượng.
Cố Hoài Nam nghiêng đầu đưa mắt nhìn gương mặt bên phải của người đàn ông đứng trước mặt mình, đường cong góc cạnh của sườn mặt dưới ánh mặt trời làm nổi bật vẻ thuần túy, ấm áp. Diệp Tích Thượng dường như cảm nhận được ánh mắt của cô, nên quay đầu nhìn cô.
Cố Hoài Nam không trốn không tránh nhìn thẳng vào tới đáy mắt anh, càng nhìn càng cảm giác mình rơi vào một đầm lầy sâu thẳm: "Em có thuốc lá không?" Nói xong lại tự nhiên lắc đầu: "Thôi, em không hút thuốc lá, hỏi cũng vô ích."
Diệp Tích Thượng lấy trong ngăn kéo đầu tiên của bàn làm việc một hộp thuốc lá và hộp quẹt đưa cho cô. Cố Hoài Nam kinh ngạc, lại nghe anh nói: "Tiết Thần bỏ quên."
Cố Hoài Nam đi tới cửa sổ, đẩy rộng cửa sổ ra, làn gió mát dịu dàng thổi vào, vuốt ve khuôn mặt của cô. Bàn tay che bật lửa đốt một điếu thuốc, hít một hơi thật sâu, làn khói trên môi lập tức bị thổi tan loãng tro